“Đồ Thái hậu ban, bà ta ắt phái tai mắt giám sát xem ngươi có mang theo hay không.” Hắn ném trả chiếc túi thơm cho ta.
Tới tận giờ khắc này ta mới vỡ lẽ, dung mạo thanh tú nhường ấy mà hắn không lọt vào mắt xanh hầu hạ Tiêu Cẩn Du, tất cả đều nhờ vào tâm cơ thâm sâu của hắn. Tâm cơ của hắn ăn đứt ta.
Ta treo chiếc túi thơm lủng lẳng bên hông, vô cùng bắt mắt. Bắt mắt đến mức sáng hôm sau khi ta kề cận hầu hạ Tiêu Cẩn Du thức giấc, ngài liếc mắt một cái là chú ý ngay.
“Túi thơm nhặt ở đâu ra đấy?” Giữa hàng chân mày ngài sát khí ngùn ngụt, chẳng rõ là do bực bội vì bị đ.á.n.h thức hay do chướng mắt chiếc túi.
Ta phải đáp sao đây? Bảo là nương của ngài định độc c.h.ế.t ngài, tiện tay phế luôn thần trí của ta à?
Rõ ràng mượn thêm mười lá gan, ta cũng chẳng dám khai như vậy.
“Nô tài nhặt được ạ.” Ta vừa thoăn thoắt cài đai ngọc cho Tiêu Cẩn Du vừa cung kính bẩm báo: “Hôm qua dạo ngự hoa viên nô tài nhặt được, thấy tinh xảo đẹp mắt bèn mang về nhét chút thảo mộc tỉnh thần vào trong.”
Ta tiếp tục sửa soạn y phục cho ngài, tuyệt nhiên không dám đối diện với ánh mắt ngài.
Tự dưng lại dâng lên niềm xót xa cho ngài. Ta từ nhỏ mồ côi cha mẹ, vốn chẳng hiểu tình mẫu t.ử thiêng liêng là gì. Còn ngài rõ ràng có mẫu thân kề cận, vậy mà bà ấy lại một lòng muốn đoạt mạng ngài.
Tiêu Cẩn Du không hỏi thêm câu nào nữa, đợi ta thu thập chu toàn xong xuôi bèn khởi giá lâm triều.
Không biết có phải do ta hoa mắt hay không, mà ta bỗng cảm thấy ngài chẳng hề giống vị bạo quân tàn bạo như lời đồn. Bao nhiêu tấu chương chất đống trước mặt mỗi ngày, ngài đều cần mẫn phê duyệt cẩn thận.
Tựa như lúc này đây, ngài một tay chống cằm, một tay vung b.út son lả lướt phê vài nét lên tấu sớ. Chỉ vài nét chấm phá nhàn nhạt, đã chỉ trúng phóc chỗ hiểm yếu cốt lõi trong tấu sớ.
Ngài chợt nghiêng đầu nhìn ta, tay đang mài mực của ta run lên, đầu ngón tay vô tình dính chút mực đen.
“Nhìn thêm một cái nữa, trẫm m.ó.c m.ắ.t ngươi ra.” Giọng ngài thốt ra những lời này cứ nhẹ bẫng như đang bàn luận xem thời tiết hôm nay tốt hay xấu.
Là lỗi của ta. Là ta sinh ảo giác.
Tiêu Cẩn Du đích thị là một tên bạo quân chính hiệu!
Ta vội vàng dập đầu quỳ lạy: “Bệ hạ bớt giận, bệ hạ thần tư anh dũng uy vũ, nô tài… nô tài mới vô tình nhìn đến thất thần…”
Chờ xem, sớm muộn gì cũng có ngày ta trói gô ngài lại, ép ngài phải nịnh nọt ca tụng ta y như vậy!
Nghĩ đến viễn cảnh tươi đẹp ấy, trong lòng ta thư thái hẳn ra. Mở miệng tuôn lời nịnh bợ càng trơn tru như cá gặp nước.
“Nô tài từ nhỏ mồ côi thất học, lại một lòng bái phục trước b.út tích của bệ hạ. Kiếp này nô tài được kề cận bệ hạ, quả là tu phúc tám đời mới có được.”
Tiêu Cẩn Du "chậc" một tiếng.
Ta lập tức câm như hến. Sao mớ lời ong tiếng ve này lại mất linh thế nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta len lén ngước mắt lên định nhìn trộm ngài, lại vô tình chạm ngay phải ánh mắt ngài. Đôi mắt ấy tựa như chứa đầy thứ mực ta vừa nghiền nát, đen kịt một màu, sâu thẳm không thấy đáy.
Nhịp tim ta bỗng nhiên trật nhịp.
Trời đất chứng giám, không phải ta không qua ải mỹ nhân đâu. Mà là ta thực sự chưa từng diện kiến ai dung nhan tuyệt mỹ đến thế.
“Tới đây day trán cho trẫm.” Tiêu Cẩn Du dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên huyệt Thái Dương.
Quả nhiên ngài mắc chứng đau đầu.
“Vâng ạ.” Ta vội vã lồm cồm bò dậy.
Khoảnh khắc ngón tay vừa chạm vào huyệt Thái Dương của ngài, ta lập tức linh cảm có chuyện chẳng lành. Đầu ngón tay ta vẫn còn dính vệt mực lúc nãy…
“Day đi.” Thấy ta chần chừ không nhúc nhích, Tiêu Cẩn Du ngừng tay buông b.út.
Ta c.ắ.n răng cam chịu: “Vâng ạ.”
Sau đó, ta trơ mắt ếch nhìn vệt mực đen xì trên huyệt Thái Dương ngài từ từ lan rộng ra, tựa như đang chiêm ngưỡng cảnh m.á.u tươi văng tung tóe khi đầu mình lìa khỏi cổ rớt xuống đất.
Cũng may ngày trước sư phụ ta cũng hay đau đầu, nên ta có học lỏm được tuyệt kỹ xoa bóp cực đỉnh. Quả nhiên chỉ một lát sau, đôi lông mày đang nhíu c.h.ặ.t của Tiêu Cẩn Du giãn ra đôi chút.
Ngòi b.út son trong tay ngài lại lướt thêm một nét trên tấu sớ: “Hôm qua Thái hậu triệu ngươi tới à?”
Hả? Ta trân trân nhìn vệt mực lem luốc: “Vâng ạ.”
“Nói gì?”
“Căn dặn nô tài phải tận tâm tận lực hầu hạ bệ hạ.” Làm sao để phi tang vệt mực này trong vô hình đây?
Ta khom người, chăm chăm dán mắt vào vệt mực kia, thầm cầu mong đừng có xoa càng xoa càng nhoe nhoét.
Đúng lúc này, Tiêu Cẩn Du đột ngột xoay đầu lại.
Sống mũi cao thẳng tắp của ngài sượt qua ch.óp mũi ta, hơi thở nhè nhẹ phả thẳng vào mặt ta.
Ta hành động theo bản năng, định vươn đầu lưỡi l.i.ế.m nhẹ môi cho đỡ khô, nào ngờ lại chạm ngay môi Tiêu Cẩn Du.
Xong đời. Ta c.h.ế.t chắc rồi.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.