Trên khuôn mặt hắn không còn vẻ cợt nhả thường ngày, mà thay vào đó là nét lo âu man mác. Lòng ta chợt ấm áp lạ thường, vô thức gật đầu.
Ta được tiểu cung nữ dẫn vào nội điện, trên bảo tọa trải gấm vóc là một mỹ nhân đang ngả lưng. Nhìn không rõ cốt cách thanh xuân hay luống tuổi, chỉ thấy đuôi mắt vương vấn đôi chút dấu vết thời gian.
“Ngươi chính là Tiểu Đức T.ử đấy ư?” Mỹ nhân híp hờ đôi mắt, giọng điệu hòa lẫn với khói trầm hương tỏa ra trong điện, nghe qua thật từ bi nhân hậu.
Ta quỳ gối hành lễ: “Bẩm Thái hậu nương nương, nô tài chính là Tiểu Đức Tử.”
“Ừm, nghe đồn dạo này Hoàng thượng thập phần sủng ái ngươi?” Ánh mắt bà lướt qua m.ô.n.g ta.
Trời đất chứng giám! Mông ta thật sự là do tự vấp ngã mà ra!
“Nô tài tài mọn đức mỏng, không dám nhận hồng ân sủng ái của bệ hạ.” Ta dập đầu sát đất.
Thái hậu vịn tay cung nữ bên cạnh, từ tốn rời khỏi bảo tọa bước tới trước mặt ta. Bà dùng bộ móng hộ giáp khẽ nâng cằm ta lên: “Dung mạo quả thực khéo léo khiến người ta yêu thương.”
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Cái giọng điệu này, nghe thế nào cũng không giống đang ban lời khen.
“Ai gia gọi ngươi tới cũng không có ý tứ gì khác, chỉ là nghe nói Hoàng thượng khó khăn lắm mới tìm được một tri kỷ hợp ý, nên muốn diện kiến đôi chút.” Thái hậu lại quay về bảo tọa: “Nếu Hoàng thượng đã để mắt tới ngươi, ngươi phải dốc lòng dốc sức hầu hạ cho chu toàn.”
Hả? Chỉ đơn giản vậy thôi sao?
Ta mừng rỡ như điên, dập đầu tạ ơn định cáo lui. Nào ngờ Thái hậu buông tiếng thở dài: “Ai gia có chiếc túi thơm thảo d.ư.ợ.c giúp xoa dịu chứng đau đầu của Hoàng thượng, nhưng mỗi lần đưa tới ngài lại giận dỗi không nhận, thôi thì ngươi đem theo bên mình đi.”
Hóa ra bẫy rập giăng sẵn ở đây. Tiêu Cẩn Du mắc chứng đau đầu sao?
Tiểu cung nữ bưng chiếc khay đựng túi thơm dâng tới trước mặt ta. Ta cung kính bằng cả hai tay đón lấy: “Nô tài tuân lệnh.”
“Nếu Hoàng thượng có gặng hỏi, tuyệt đối không được bẩm là do ai gia ban cho.” Thái hậu từ từ nhắm nghiền hai mắt: “Lui xuống đi, ai gia thấy mệt rồi.”
Chưa tới nửa nén nhang, ta đã rời khỏi Khải Hoa điện.
Tiểu Hổ T.ử dìu ta về tới chỗ ở, mới rụt rè cất tiếng: “Thái hậu căn dặn ngươi những gì?”
Ta đăm đăm nhìn hắn, chớp mắt: “Tiểu Hổ Tử, ngươi đang lo lắng cho ta đấy à?”
Hắn xưa nay luôn giữ thói cợt nhả, hôm nay lại khác lạ bất thường. Nghe ta nói vậy, nét lúng túng xẹt qua gương mặt hắn, hắn vội ngoảnh đi: “Ta nào có.”
Đúng là trẻ con hết sức. Ta moi chiếc túi thơm trong n.g.ự.c áo đặt lên bàn: “Thái hậu ban lệnh bắt ta phải mang chiếc túi thơm này bên mình.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Xem ra Thái hậu vẫn rất bận tâm đến Hoàng thượng.” Ta đưa ngón tay vân vê những họa tiết tinh xảo thêu trên mặt túi.
Từ nhỏ đã chịu cảnh mồ côi, đối mặt với những sự tình ruột thịt này ta luôn dễ dàng rung động. Thật không hiểu vì sao Tiêu Cẩn Du có một người mẫu thân đau đáu quan tâm mình đến vậy, mà ngài lại trở thành bạo quân khét tiếng.
“Ngươi quá đỗi ngây thơ rồi, chốn thâm cung này đâu giống thế giới bên ngoài.” Tiểu Hổ T.ử nhìn ta, trong mắt là nỗi bất an trĩu nặng: “Ngươi càng được thánh sủng, kẻ rắp tâm muốn dồn ngươi vào chỗ c.h.ế.t lại càng nhiều.”
Ánh mắt hắn ghim c.h.ặ.t lấy chiếc túi thơm trên bàn.
Theo lời Tiểu Hổ Tử, chiếc túi thơm này trộn lẫn vài loại thảo mộc, các vị t.h.u.ố.c khác thì vô hại, nhưng duy chỉ có một vị là có vấn đề. Nếu thi thoảng ngửi thì chẳng sao, nhưng nếu ngửi trong thời gian dài sẽ trúng độc.
“Thái hậu rắp tâm muốn hạ độc ta sao?” Ta trố mắt ếch nhìn hắn.
Tiểu Hổ T.ử lắc đầu, nhấc chiếc túi thơm lên nắn nắn: “Loại kịch độc này không lấy mạng được người đâu, nhưng đủ sức khiến kẻ đó trở nên ngây dại.”
Bà già này ra tay thật quá đỗi thâm độc, lại dùng phương thức tàn nhẫn nhường này để đối phó ta!
Đôi mắt Tiểu Hổ T.ử nheo lại, đoạn hắn ghé sát tai ta thì thào: “Nghe đồn chứng đau đầu của bệ hạ là di chứng do trúng độc, mà vị t.h.u.ố.c trong chiếc túi này…”
Có thể dĩ độc trị độc sao?
“Có thể khiến kịch độc bùng phát dữ dội hơn.”
Ta kinh hãi tột độ quay ngoắt sang nhìn hắn.
Mặc cho Tiểu Hổ T.ử an ủi rằng biết đâu Thái hậu không am tường d.ư.ợ.c lý, vô tình bỏ nhầm một vị t.h.u.ố.c, ta vẫn ớn lạnh dọc sống lưng.
Xét về tình về lý, thứ đồ chơi này ta nhất quyết không thể giữ lại.
“Thứ ngươi định ném không phải túi thơm đâu, là cái đầu của ngươi đấy.” Trông thấy ta lao hùng hục ra cửa định phi tang, Tiểu Hổ T.ử lạnh lùng buông một câu.
Ta chưng hửng: “Hả?”
“Đồ vật Thái hậu ngự ban, ngươi dám to gan vứt đi sao? Có mười cái đầu cũng không đủ để c.h.é.m đâu.” Hắn đoạt lại chiếc túi thơm từ tay ta.
Cuối cùng, hắn dốc sạch thảo mộc bên trong ra ngoài, thay thế bằng những loại d.ư.ợ.c liệu có mùi hương tương tự.