Ám Sát Không Thành, Ta Bị Bạo Quân Bắt Làm Hoàng Hậu

Chương 8



 

“Bệ, bệ hạ…” Ta khẽ khàng gọi nhỏ.

 

Tiêu Cẩn Du từ từ mở mắt nhìn ta. Xem ra ngài chưa ngất hẳn.

 

Ta lén thở phào nhẹ nhõm: “Ngài không sao chứ? Nếu không uống t.h.u.ố.c thì…”

 

Nói xong câu này, ta bỗng thấy bản thân với tư cách là một thích khách, quả thực chẳng có lấy nửa điểm khí tiết đạo đức nghề nghiệp. Lý ra Tiêu Cẩn Du không chịu uống t.h.u.ố.c mới là thượng sách.

 

Ta chẳng cần động tay động chân, tự ngài ấy cũng đủ sức tự hành hạ bản thân đến c.h.ế.t.

 

Nhưng chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, hôm nay cõi lòng ta lại dâng lên chút thương xót khó tả. Chắc tại vừa nãy sắm vai mẫu thân ngài một chốc lát.

 

Ta tự lừa dối bản thân.

 

“Quen rồi.” Tiêu Cẩn Du nhắm mắt, nhạt nhẽo thốt lên.

 

Là quen bị ngất xỉu, hay quen bị hạ độc?

 

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

Ta vốn dĩ cho rằng phận đời mình đã đủ hẩm hiu, chẳng ngờ lại va phải một kẻ còn bi đát hơn vạn lần.

 

“Vậy để nô tài đắp thêm chăn cho ấm.” Nói đoạn ta lật đật ôm thêm hai lớp chăn nữa đắp lên người Tiêu Cẩn Du, loay hoay mãi, quấn ngài kín mít như kén tằm mới chịu buông tay.

 

Thấy Tiêu Cẩn Du hơi cau mày, ta thanh minh: “Toát mồ hôi ra sẽ hạ sốt thôi, ngài vẫn còn hơi hầm hập đấy.”

 

Chắc hẳn cơ thể ngài đang vô cùng rã rời, nên chưa được bao lâu ngài đã thiếp đi. Ta thở dài não nuột, cầm bát t.h.u.ố.c trống không rón rén lui ra ngoài.

 

Bên ngoài điện ngoại trừ Toàn công công ra, tuyệt nhiên không bói đâu ra nửa mống cung nhân nào khác.

 

Toàn công công nhìn bát t.h.u.ố.c trống không trong tay ta, cười thân mật đon đả: “Uống cạn rồi à?”

 

Ta nhìn ông ta, chẳng dám chắc ông ta có tường tận mớ độc d.ư.ợ.c bên trong hay không.

 

“Uống sạch sành sanh rồi ạ.” Ta gật gật đầu.

 

Tiêu Cẩn Du ngủ li bì suốt một ngày một đêm, Toàn công công lại mang t.h.u.ố.c tới hai bận nữa, tất cả đều chung số phận làm phân bón cho chậu hoa trong phòng.

 

Lần tiếp theo ông ta mang t.h.u.ố.c tới, còn dắt theo một vị khách. Nghe bảo là Cố Bạch, Cố đại nhân.

 

Lúc này Tiêu Cẩn Du đã tỉnh táo, ngài tựa nửa người trên long sàng, dáng vẻ vẫn mệt mỏi tiều tụy như cũ.

 

“Cho hắn vào đi.” Tiêu Cẩn Du yếu ớt hạ lệnh cho Toàn công công, rồi đưa mắt nhìn ta: “Ngươi lui xuống trước đi.”

 

Ta đáp "Vâng", lập tức chuồn khỏi chốn thị phi này. Ngay khoảnh khắc ta bước chân ra cửa, cũng là lúc đụng mặt Cố Bạch đang khoác trên mình bộ triều phục.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chẳng hiểu sao ta cứ thấy gương mặt hắn quen quen.

 

Cố Bạch nhướng mày, hếch cằm hỏi Toàn công công: “Kẻ này là vị Đức công công trong lời đồn đó ư?”

 

Toàn công công cười xun xoe đáp: “Rất được bệ hạ ân sủng.”

 

Nghe xong câu này, chân ta lập tức nhũn ra, suýt nữa thì vồ ếch.

 

Chưa đầy thời gian cạn một chén trà, Toàn công công cũng từ trong điện bước ra, đứng kề cạnh ta ngoài cửa điện.

 

Tĩnh mịch một lát, Toàn công công nhìn ta tủm tỉm cười: “Tiểu Đức Tử, ngươi quả thật có chút bản lĩnh đấy.”

 

Ta thì có bản lĩnh oai phong gì chứ? Bản lĩnh đồn thổi thị phi à?

 

Ta thề có trời đất làm chứng ta chẳng làm cái quái gì, vậy mà tin đồn ái muội với Tiêu Cẩn Du đã lan xa khắp cõi hoàng cung. Nhớ lại cái nhìn của Cố Bạch khi nãy, ta hoàn toàn có cơ sở để tin rằng tin đồn đã bay xa khắp cả kinh thành mất rồi.

 

Thế thì ta quả thực vĩ đại quá.

 

Ta nhếch môi gượng cười với Toàn công công, chẳng muốn ho hé nửa lời. Trầm mặc mãi e cũng gượng gạo, để vớt vát chút không khí, ta mở lời hỏi dò: “Vị Cố đại nhân này là…”

 

Toàn công công khom người ngó chừng vào bên trong điện một cái, mới lên tiếng: “Là thư đồng thủa thiếu thời của bệ hạ, hiện giữ chức Đại lý tự khanh.”

 

Thư đồng của Tiêu Cẩn Du, vì cớ gì ta cứ có cảm giác từng chạm mặt hắn ở đâu rồi.

 

Đang lúc vẩn vơ chìm trong mớ suy tư, trong điện bất thình lình vang lên tiếng thét thất thanh của Cố Bạch: “Người đâu! Có thích khách!”

 

Ta và Toàn công công hốt hoảng lao vào, phát hiện trong điện ngoại trừ Cố Bạch và Tiêu Cẩn Du đang bất tỉnh nhân sự trên long sàng, tuyệt nhiên chẳng có lấy một bóng ma nào khác.

 

“Mau truyền ngự y!” Cố Bạch vừa đỡ lấy Tiêu Cẩn Du, vừa quát lớn về phía Toàn công công.

 

Chốc lát sau, ta nghe thấy tiếng binh khí va chạm chan chát vang lên. Ta lại cun cút cắm đầu chạy theo Toàn công công ra ngoài.

 

Toàn công công luống cuống gào thét khản giọng: “Truyền ngự y! Mau truyền ngự y!”

 

Ta nhằm hướng phát ra tiếng giao tranh mà chạy, muốn tận mắt chiêm ngưỡng xem cao nhân nào dám to gan làm cái chuyện động trời mà ta chẳng có gan làm.

 

Vừa tới nơi đã thấy chục tên thị vệ đang vây ráp một hắc y nhân bịt mặt. Hắc y nhân ngoái đầu liếc nhìn ta, vung kiếm gạt phăng mớ đao kiếm trong tay đám thị vệ rơi lả tả xuống đất.

 

Ánh mắt ấy, có hóa thành tro ta cũng nhận ra. Là giáo chủ.

 

Ta trố mắt nhìn ông ta đ.á.n.h gục đám thị vệ, đoạn chích mũi chân tính phi thân lên nóc nhà.