Ẩm Tân Tửu

Chương 2



Dưới cái nhìn chằm chằm của Thẩm Xác, ta bấm đốt ngón tay, chậm rãi nói ra dự định của mình:

"Ta chắc chắn sẽ không quay về cái nhà đó nữa, nếu trong tay có tiền, ta muốn đưa Xuân Hạnh cùng rời phủ mở một cửa tiệm, nếu có thể được chia một gian viện nhỏ thì càng tốt, lại tiết kiệm được một khoản..."

Ta thận trọng ngước mắt nhìn sắc mặt hắn.

Cũng không biết hắn có hiểu ý tứ ám chỉ của ta hay không.

Mấy vị di nương khác vốn dĩ luôn xa cách với hắn đều đã được chia bạc và nhà cửa.

Chúng ta quen thuộc như thế này, chẳng lẽ lại không có tư tâm chia cho ta nhiều hơn chút đỉnh sao.

Cũng phải tương đương với họ chứ.

Thẩm Xác nghe xong, khẽ gật đầu.

"Sắp xếp khá tốt, nhưng Xuân Hạnh là nha hoàn trong phủ, không phải di nương, ngươi không thể đưa nàng ta đi."

Ta trợn tròn mắt, đúng là đã quên mất chuyện này.

"Hả? Chuyện này... vậy không đưa đi thì thôi."

Thẩm Xác lại hỏi:

"Vậy ngươi đơn độc một mình, sau khi rời đi định thuê cửa hàng ở đâu? Làm nghề gì? Tình hình thị trường bên ngoài ngươi có biết chăng?"

Một chuỗi câu hỏi của hắn khiến ta quay cuồng đầu óc.

Ban đầu ta chỉ nghĩ tay nghề nấu nướng của mình cũng khá, sau khi rời đi sẽ thuê một gian tiệm, bán ít rượu thịt, đủ cho ta và Xuân Hạnh sống qua ngày là được.

Đúng là chưa từng nghĩ đến còn nhiều chuyện lắt léo như vậy.

Ta vò nát chiếc khăn tay, cố giữ vững lòng tin:

"Ta đi hỏi thăm thêm vài nơi là được, đạo lý mua hàng chọn lấy ba nhà, ta vẫn hiểu mà, mở một quán cơm nhỏ, rồi thuê thêm hai gã chạy việc, ta lại chẳng sợ khổ, kiểu gì cũng kiếm được chút tiền thôi..."

Thẩm Xác gật đầu:

"Được, cho dù ngươi tìm được cửa hàng phù hợp, chủ nhà thấy ngươi là phận nữ nhi yếu ớt, ép giá ngươi, hoặc giả thuê phải đám chạy việc có lòng dạ bất chính, thừa cơ ngươi không phòng bị mà ức h.i.ế.p ngươi, hay lại gặp phải lũ lưu manh phố thị đến phá quán, ngươi tính làm thế nào?"

Hắn nói vừa nhanh vừa dứt khoát, từng bước ép sát.

Ta lùi không còn đường lùi, sắc mặt trắng bệch đi vài phần, cứng cổ nói:

"Thế thì ta đi báo quan!"

Thẩm Xác rũ mắt, hàng mi dài che khuất cảm xúc nơi đáy mắt.

"Nhưng mà, thế đạo này vốn chẳng công bằng như ngươi nghĩ đâu."

"Ta không phải cố ý đả kích ngươi, chỉ là nữ tử muốn đứng vững giữa thế gian này, khó hơn nam tử gấp trăm lần."

Ta không cam tâm, phẫn nộ nói:

"Chẳng lẽ cứ phải gả chồng, tìm một nam nhân thay ta làm chủ quán xuyến thì mới được sao?"

Sắc mặt vừa rồi còn bình thản của Thẩm Xác, đột nhiên sầm xuống.

"Gả chồng? Ngươi muốn gả cho ai?"

Ta chỉ là lỡ lời, thuận miệng nói ra thôi.

Chứ chẳng hề có tâm tư muốn gả chồng.

Ta tuy chưa từng thực sự hầu hạ Thẩm lão gia.

Nhưng cái danh phận tiểu th.i.ế.p này là không tài nào gột rửa sạch được.

Còn có thể gả cho ai được nữa chứ?

Cũng không biết hắn tự dưng nổi giận cái gì?

Lúc Thẩm Xác không cười, ta cũng có chút sợ hắn.

Hắn thấy ta không lên tiếng, lại tiến thêm một bước ép sát.

Bóng dáng cao lớn dần dần nuốt chửng lấy ta.

"Ta xa nhà một năm, ngươi đã tìm được nhà chồng rồi sao?"

 

Ta rụt vai lại, cúi đầu lí nhí nói:

"Chỉ là thuận miệng nói chơi thôi mà."

Thẩm Xác thở phào một hơi.

"Sau này không được dùng những chuyện này để chọc giận ta nữa."

"Họ đi theo lão già bao nhiêu năm nay, lấy đi những gì họ xứng đáng được nhận."

"Còn về phần ngươi, vẫn là ở bên cạnh ta thì tốt nhất."

Ta còn chưa kịp phản ứng lại ý tứ trong lời nói của hắn.

Thẩm Xác đã chuyển tông giọng.

"Thời gian ta đi vắng, Tiểu Tửu có từng nhớ đến ta chăng?"

Lúc này hắn đứng quá gần, sau lưng lại là cánh cửa đóng chặt, không còn chỗ nào để trốn.

Đầu mũi thậm chí có thể ngửi thấy mùi hương trúc xanh thoang thoảng trên người hắn.

Ta muộn màng nhận ra hắn vừa gọi tên tục của mình.

Vành tai nóng bừng lên một trận.

Vừa định lùi ra.

Thẩm Xác bỗng nhiên giơ tay, v**t v* gò má ta.

Khoảnh khắc đầu ngón tay ấm nóng chạm vào.

Bên mặt như bị bỏng vậy.

Cả người ta cứng đờ.

Đối diện với đôi mắt đen thâm thẳm của hắn.

Ánh nhìn nóng rực của Thẩm Xác từ đôi mắt ta từng chút từng chút dời xuống đôi môi.

Yết hầu hắn lăn lộn.

Cúi người, từ từ tiến lại gần.

Ta đột nhiên phản ứng lại hắn định làm gì.

Trong cơn thẹn quá hóa giận.

Chẳng kịp suy nghĩ, ta vung tay tát một cái thật mạnh lên mặt hắn.

Thẩm Xác nghiêng mặt đi, nửa ngày không nhúc nhích.

Hắn đ.i.ê.n rồi sao?

Vừa rồi hắn định làm gì vậy?

Ta còn chưa hoàn hồn, đợi đến khi nhận ra mình vừa tát hắn một cái, tay chân đều sợ đến bủn rủn.

Cố gồng mình lên, lấy giọng không mấy tự tin quát:

"Thẩm Xác! Ta là Cửu di nương của ngươi! Sao ngươi dám?! Sao ngươi dám——"

Bên mặt trắng trẻo của Thẩm Xác hiện lên mấy dấu ngón tay.

Ngay cả khóe miệng cũng rỉ ra vệt m.á.u.

Vậy mà hắn chẳng hề để tâm, xoay mặt lại cười với ta:

"Tại sao lại không dám?"

"Toàn bộ di sản của lão già đều là của ta."

"Tiểu nương... dĩ nhiên cũng thuộc về ta."

Ta cứ ngỡ mình nghe nhầm.

Trân trân nhìn Thẩm Xác.

Nhưng ánh mắt của hắn hoàn toàn không giống như đang nói đùa.

Đến lúc này ta có thể khẳng định, hắn thực sự bị tâm thần mất rồi.

Ta là người phụ nữ cha hắn mua về, cha hắn chếc rồi, hắn lại muốn cùng ta chung sống qua ngày.

Chuyện này mà truyền ra ngoài chẳng phải để người ta chửi rủa cho thối mặt sao!