Nói lý lẽ với kẻ đ.i.ê.n chẳng đi đến đâu, nếu ta cứ tiếp tục ở lại đây, ai biết hắn còn làm ra chuyện gì nữa?
Trấn tĩnh lại vài giây, ta cố giả bộ bình tĩnh, bày ra dáng vẻ của một vị di nương.
"Mới một năm không gặp, ngày càng trở nên hồ đồ rồi!"
"Lời vừa rồi, ta coi như chưa nghe thấy."
"Trong phủ nếu tiền bạc eo hẹp, ta cũng có thể chờ thêm, ngươi chọn ngày khác đưa cho ta cũng không muộn!"
Thẩm Xác lại chẳng chịu buông tha.
"Nếu Tiểu Tửu chưa nghe rõ, ta có thể nói lại lần nữa——"
Ta bịt chặt tai lại, ngắt lời hắn.
"Đủ rồi! Thẩm Xác, loại ý nghĩ trái với luân thường đạo lý này, ngươi mau c.h.óng quên đi."
"Ta sẽ không đi cùng ngươi đâu, ngươi dẹp cái ý định đó đi!"
Nói xong, ta chẳng màng đến sắc mặt của hắn.
Xoay người chạy trối chếc.
Trở về phòng, lồng ngực còn đập thình thịch không thôi.
Ta liên tục uống liền mấy ngụm trà.
Nha hoàn Xuân Hạnh hớn hở sáp lại gần.
"Cửu di nương, đồ đạc đều thu dọn hòm hòm rồi, nô tỳ đi thuê một chiếc xe ngựa, sáng mai chúng ta xuất phát luôn—— Ơ? Sao mặt người đỏ thế kia?"
Một ngụm trà chưa kịp nuốt xuống, suýt chút nữa làm ta sặc chếc.
Chờ đến khi thở hắt ra được, ta xua tay với nàng.
"Tạm thời chưa đi được rồi."
Sắc mặt Xuân Hạnh tức khắc xụ xuống.
"Tại sao ạ? Chẳng phải đã bảo nhận được bạc là đi luôn sao?"
Làm sao ta có thể nói ra sự thật với nàng được?
Đành phải nói dối để lấp l**m.
"Thiếu gia tiêu xài hoang phí đã quen, mấy vị di nương phía trước chia nhiều quá, đến lượt ta thì ngân quỹ trong sổ sách đã không còn đủ nữa."
Xuân Hạnh nghe xong lập tức nhụt chí.
Ngồi phịch xuống chiếc đôn tròn.
"Thế thì biết làm sao bây giờ?"
Xuân Hạnh là nha hoàn được phái đến hầu hạ ta khi ta mới đến Thẩm gia.
Tuổi tác xấp xỉ ta, mấy năm nay chung sống, sớm đã tình thân như tỷ muội.
Ta vốn định rời khỏi Thẩm phủ.
Ta lại rót thêm chén trà, nén lại sự bất an trong lòng.
Than rằng:
"Cứ đợi thêm vậy."
Về đêm, ngoài cửa sổ tuyết rơi lả tả.
Ta nằm trên sập, trằn trọc khó ngủ.
Nhắm mắt lại đều là khuôn mặt thanh tú kia của Thẩm Xác.
Bên tai không ngừng vang lên những lời khốn nạn của hắn.
Ta trùm chăn kín mít, bực bội khua chân múa tay.
Khó khăn lắm mới chợp mắt được, lại mơ thấy cảnh tượng lúc mới đến Thẩm phủ.
Khi đó ta vừa tới Thẩm phủ, khóc ròng rã suốt một ngày trời, hai con mắt sưng húp như hai hạt đào.
Thẩm lão gia nhìn ta một cái, hỏi ta bao nhiêu tuổi rồi.
Ta thành thật trả lời.
"Mười ba."
Thẩm lão gia nghi hoặc: "Chẳng phải nói mười bảy sao?"
Ngay sau đó liền phản ứng lại, là bị lão cha thất đức của ta lừa rồi.
"Đừng khóc nữa, đã đến thì cứ yên tâm mà ở lại đi. Ngươi với con trai ta tuổi tác tương đương, cứ làm bạn với thằng ranh con đó vậy."
Ngay tối hôm đó đã cho người dọn dẹp một gian viện nhỏ, sắp xếp cho ta vào ở.
Ta chẳng biết đây là phúc hay họa.
Lòng dạ thấp thỏm, cả đêm không dám nhắm mắt.
Ngày thứ hai, có người mang đến mấy bộ y phục mới, lại chia một nha hoàn đến hầu hạ ta.
Thẩm lão gia cũng không bao giờ đến tìm ta nữa.
Thoắt cái đã qua nửa tháng, ta dần dần buông lỏng cảnh giác.
Tìm một cây sào tre, định ra cạnh tường đập ít quả hạnh.
Ai ngờ, một sào hạ xuống, trong lùm cây thò ra một cái đầu.
Lông mày nhíu chặt lại, giận dữ quan sát ta:
"Ngươi chính là Cửu di thái của cha ta?"
Ta ngơ ngác gật đầu.
Nhớ lại đêm đó, Thẩm lão gia nói ông ta có một đứa con trai tuổi tác xấp xỉ ta.
Nghĩ chắc chính là vị thiếu niên đang cưỡi trên cây này.
Thiếu niên diện mạo cực kỳ khôi ngô.
Chân mày giãn rộng, sống mũi cao thẳng, đôi môi đỏ hồng.
Nhưng tính khí lại vô cùng nóng nảy.
Hắn tựa vào cành cây, lạnh lùng nhìn ta nửa ngày, từ lỗ mũi hừ lạnh một tiếng:
"Tuổi còn nhỏ mà đã lấy sắc hầu người, đúng là không biết xấu hổ!"
Ta đỏ bừng cả mặt.
Không hiểu hết lời hắn nói, nhưng nghe ra được ý tứ trong đó.
Ta nắm chặt cây sào tre.
Không dám ho he một tiếng.
Mãi đến khi thiếu niên trèo tường rời đi.
Mới chậm rãi ngẩng đầu lên.
Bướng bỉnh kìm nén nước mắt, nhỏ giọng phản bác:
"Dựa vào cái gì mà mắng ta? Nếu không phải cha ta ham bài bạc, cha ngươi ham nữ sắc, ta mới chẳng thèm bị bán vào nhà ngươi đâu."
Loại tiểu thiếu gia ngậm thìa vàng sinh ra như hắn.
Làm sao hiểu được mùi vị bị người thân bán rẻ chứ?
Lúc đó chỉ cảm thấy hắn thật đáng ghét.
Ai mà ngờ được, người đối xử tốt với ta sau này cũng chính là hắn.
Làm mộng suốt một đêm.
Lúc tỉnh dậy, đầu óc mụ mị cả đi.
Lúc Xuân Hạnh vào chải đầu cho ta, nhắc đến mấy lần Tống tiểu thư ta mới phản ứng lại được.
"Ai cơ? Tống tiểu thư?"
Xuân Hạnh đặt lược xuống, trên mặt treo nụ cười hóng hớt.
"Đúng thế! Chính là vị năm ngoái lão gia đã đính ước cho thiếu gia đó!"
Ta vội vàng hỏi: "Thế còn thiếu gia?"
"Thiếu gia đi cùng Tống tiểu thư ra ngoài rồi, hai người đứng cạnh nhau đúng là đôi lứa xứng đôi!"
--- Chương 3: ---
Mắt ta sáng rực lên.
Trước mắt hiện lên khuôn mặt ôn nhu kiều diễm của Tống tiểu thư.
Năm ngoái vào tiệc mừng thọ mười chín tuổi của Thẩm Xác, lão gia muốn hắn sớm thành gia lập nghiệp.
Bèn định cho hắn một mối hôn sự.
Tống tiểu thư dung mạo cũng đẹp, hai nhà lại có quan hệ làm ăn.
Với Thẩm Xác đúng là lương duyên môn đăng hộ đối.
Thế nhưng Thẩm Xác không biết nổi cơn gàn gì, quăng lại một câu:
"Muốn cưới thì ông tự đi mà cưới."
Rồi bỏ đi ngay tại chỗ.
Khiến lão gia nổi một trận lôi đình.
Lúc đó ta ở hậu viện nghe thấy những chuyện này, kinh ngạc đến rớt cả cằm.
Xoay người nhìn về phía Thẩm Xác đang ngồi trong phòng ta uống trà.
Chẳng hiểu hắn phát đ.i.ê.n cái gì.
Hắn chỉ lớn hơn ta một tuổi, nhưng về thân phận, ta là Cửu di nương của hắn.
Ta cũng có trách nhiệm phải khuyên nhủ đôi lời.
Ta vò khăn tay, suy nghĩ nửa ngày mới bước tới.
"Cái đó——"
Thẩm Xác: "Câm miệng."
Ta: "..."