Tôi c.ắ.n môi thở hổn hển: "Lương Túc Đình!"
Trả lời tôi chỉ có những động tác đầy sức sống và giọng làm nũng dính người của anh: "Em... em gọi tên tôi lần nữa đi."
Trai tân đúng là đáng sợ thật.
Tôi chìm vào giấc ngủ sâu. Trong cơn mơ màng, tôi cảm thấy có người cẩn thận từng li từng tí nắm lấy tay tôi.
Ngón áp út bị l.ồ.ng vào một chiếc vòng tròn kim loại lạnh lẽo, hơi nặng trĩu xuống.
Anh nhẹ nhàng hôn lên đầu ngón tay tôi, thậm chí còn hít hà mùi hương trên da tôi như một chú cún con.
Đợi đến khi tôi hoàn toàn tỉnh dậy, tôi mới phát hiện trên ngón tay mình có thêm một chiếc nhẫn kim cương to đến dọa người.
Ánh nắng chiếu vào phòng ngủ, phản chiếu lên chiếc nhẫn rực rỡ ch.ói mắt, trông như một đốm lửa nhỏ đang nhảy nhót.
Tôi ngắm nghía một lúc, sau đó mới luyến tiếc tháo nó ra.
Đến phòng thí nghiệm làm việc, không thích hợp đeo loại trang sức phô trương thế này.
Mọi người sẽ tưởng là đồ giả mất.
8.
"Cô ấy quả nhiên là người phụ nữ tồi." Lương Túc Đình cáo trạng qua điện thoại: "Sáng nay cô ấy còn đi làm mà không thèm ăn sáng."
"Tôi phải chiến tranh lạnh với cô ấy. Tôi tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ cho cô ấy đâu."
Anh lén la lén lút không biết đang nói gì với đầu dây bên kia.
Tôi bước đi như gió lại gần: "Xin lỗi nhé có chút việc nên chậm trễ. Anh mang cơm trưa đến cho em à? Cảm ơn anh nha."
Mở hộp cơm ra, bên trong là bò bít tết cắt miếng vuông vức chỉnh tề, lộ ra màu thịt chín bảy phần đẹp mắt, còn có salad rau rocket thanh mát, cùng với cơm nắm kẹp thịt điểm xuyết hình trái tim nhỏ.
"Anh tự tay làm à?" Tôi cảm thán: "Đẹp quá, em chẳng nỡ ăn nữa."
"Sao em biết là tôi làm?" Lương Túc Đình ngạc nhiên nhìn tôi: "Ngoài hàng bán không phải đều như thế này sao?"
...Nhà hàng nào lại đi dùng rong biển xếp tên viết tắt của tôi lên cơm rồi còn dùng tương cà vẽ hình trái tim bao quanh chứ!
Anh ấy yêu tôi thật đấy.
Tôi vừa ăn, anh vừa giúp tôi rót trà: "Tôi thấy em công bố tin kết hôn trên trang web chính thức của công ty rồi."
"Thì…chủ tịch kết hôn cũng giúp giá cổ phiếu ổn định mà. —Anh ăn từ từ thôi, bên này còn món nguội nữa."
Anh đột nhiên như sực nhớ ra điều gì đó, cười khẩy, giọng lạnh nhạt: "Tôi sẽ không tổ chức đám cưới đâu."
Tôi gật đầu: "Em cũng nghĩ thế. Dạo này em có một thí nghiệm không dứt ra được. Hôm nào chúng ta đi đăng ký kết hôn là được rồi."
Anh ngẩn người: "Chỉ đăng ký kết hôn thôi á?"
Tôi cúi đầu xem điện thoại: "Ừ, trưa thứ tư tuần sau chắc em đi được đấy, anh xem lịch trình của anh đi..."
Hơi thở Lương Túc Đình dần trở nên dồn dập: "Dựa vào cái gì!"
Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện anh tức đến đỏ bừng mặt: "Chẳng phải anh bảo..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vẻ mặt Lương Túc Đình trông đầy ấm ức: "Tại sao em lại không muốn tổ chức đám cưới? Tôi đã đặt xong hết rồi!"
Tôi cảm thấy đầu óc anh có vấn đề: "Đã bảo không tổ chức rồi, anh còn đặt cái gì?"
Vẻ mặt anh đầy bi phẫn: "Cho dù không tổ chức đám cưới, nhưng trăng mật thì vẫn phải đi chứ! Đằng nào cũng đi trăng mật, chi bằng gọi mọi người đến ăn bữa cơm luôn! Dù sao khách sạn cũng tặng kèm gói trang trí lễ đường, thì... thì cứ thế..."
Tôi cứ lẳng lặng nhìn anh lên cơn.
"...Bao lâu?"
"Gì cơ?" Anh chưa phản ứng kịp mà hỏi lại.
"Anh muốn đi trăng mật bao lâu, để em xem có thể sắp xếp được lịch trình không." Tôi thở dài, cúi đầu kiểm tra sổ lịch trình của mình.
Nhưng tôi lại ngạc nhiên phát hiện ra rằng thư ký đã để trống cho tôi một khoảng thời gian rất dài.
"Tôi... tôi đã nói trước với mọi người bên phòng thí nghiệm của em rồi." Lương Túc Đình vặn vẹo ngượng ngùng: "Cô ấy bảo khoảng thời gian đó là em rảnh nhất. Mà đằng nào thì khách sạn ở Great Barrier Reef cũng chỉ có lúc đó là rẻ nhất thôi. Em đừng có cảm động, chỉ là tiện tay làm thôi mà chứ tôi chẳng thích chút nào..."
Tôi thành thục ôm lấy anh, ngăn cản điệp khúc lải nhải tiếp theo của anh.
Rõ ràng là rất thích tôi nhưng cứ phải bày đặt chơi trò “cưỡng ép” mới chịu được.
Thôi kệ, sở thích mỗi người mỗi khác, tôi đành tôn trọng vậy.
Tay anh theo thói quen vòng lấy tôi vào vị trí thoải mái nhất trong lòng mình, cằm cọ cọ lên đỉnh đầu tôi.
Tôi ngẩng đầu cảm động nhìn anh: "Anh tốt thật đấy."
Sắc mặt anh đột nhiên lúc đỏ lúc trắng, c.ắ.n môi không nói.
Giọng anh rất đau thương: "Đừng tin tôi quá! Đàn ông sẽ lừa dối em đấy."
Tôi phải cố gắng lắm mới không bật cười thành tiếng.
"Ừm."
9.
Vì sắp đi trăng mật nên dạo này Lương Túc Đình rất bận, phải giải quyết hết những công việc có thể xử lý trước.
Thế là mấy ngày liền anh toàn một hai giờ sáng mới rón rén leo lên giường, nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng rồi ngủ.
Anh đã đưa cơm cho tôi nhiều lần như thế, lần này tôi cũng đi thăm anh xem sao.
Cậu thư ký ân cần mang cà phê và trà bánh cho tôi: "Chủ tịch Lương vẫn đang họp ạ! Giáo sư Khương, chị ngồi đợi một lát nhé."
Tôi cười tủm tỉm nhìn cậu ta: "Hôm nay bận rộn lắm nhỉ? Người ra người vào tấp nập."
Cậu thư ký lập tức nhấn mạnh như đang biện minh: "Công ty bọn em nhiều nữ quản lý cấp cao là do năng lực của họ giỏi, chứ bạn thân của chủ tịch Lương đều là nam giới cả!"
...Có ai hỏi cái đó đâu.
"Lịch trình cá nhân buổi sáng nay chỉ có tổng giám đốc Trần đến uống với chủ tịch ly cà phê, mà là uống trong phòng họp. Bên em có camera giám sát đầy đủ hết." Cậu ta rất nhiệt tình mời tôi xem camera.
"Cũng... cũng không cần đâu..."
====================