Anh Ấy Ghét Tôi Nhất Trần Đời

Chương 7



 

Tôi không đối phó nổi sự nhiệt tình này, đành miễn cưỡng ghé mắt qua nhìn một cái, nhưng thuận tay tắt luôn âm thanh video đi. Giữa chốn đông người thế này mà nghe thì thật là xấu hổ.

 

Thế nên tôi cũng hoàn toàn không nghe thấy nội dung cuộc đối thoại của hai người.

 

"Làm sao bây giờ, hình như tôi không nỡ trả thù cô ấy nữa rồi."

 

Vẻ mặt bạn anh c.h.ế.t lặng nhấp một ngụm trà: "Cậu trả thù cô ấy lúc nào?"

 

"Tôi ép cô ấy ngày nào cũng phải ở bên tôi."

 

"Hai người sắp kết hôn rồi còn gì."

 

"Tôi không cho phép cô ấy ra ngoài xã giao để gọi vốn đầu tư."

 

"Chẳng phải cậu bao trọn gói kinh phí nghiên cứu cho cô ấy rồi sao?"

 

"Tôi còn bắt cô ấy nộp hết lương cho tôi nữa."

 

"Thế không phải cô ấy toàn quẹt thẻ của cậu sao?"

 

"Nhưng cô ấy chẳng để bụng chút nào, ngày nào cũng cười tít mắt với tôi , còn ăn sáng cùng tôi nữa."

 

"Không phải do cậu dậy sớm nấu cơm à?"

 

"Chuyện năm xưa, có lẽ là ai cũng có nỗi khổ riêng."

 

"Rốt cuộc năm xưa có chuyện gì thế?"

 

"Cô ấy giẫm hỏng b.út của tôi, còn làm cái bộ dạng cao thượng bố thí cho tôi một cái khác. Tôi bảo tôi không cần, cô ấy cứ mạnh mẽ nhét vào tay tôi."

 

"...Rồi sao nữa?"

 

"Tôi vất vả lắm mới tích cóp được tiền trong cả một học kỳ, muốn trả lại tiền b.út cho cô ấy. Kết quả là cô ấy không những không nhận tiền của tôi mà còn ném tiền vào mặt tôi, chế giễu tôi không xứng với cô ấy."

 

"Thật ra..."

 

"Không phải là cảm giác bị ném tiền vào mặt sao? Tôi cũng phải cho cô ấy nếm thử! Tôi muốn ném cả tiền và đồ vào người cô ấy."

 

"Tôi phải liều mạng với bọn nhà giàu này mất."

 

"Nhưng mà cô ấy thực sự yêu tôi quá đi mất. Cô ấy thực sự một lòng một dạ với tôi."

 

"Thật ra..."

 

Lương Túc Đình nghiến răng: "Cậu không cần khuyên tôi, tôi tự có chừng mực. Tình yêu của cô ấy đối với tôi mà nói chẳng đáng một xu..."

 

"Chị dâu đến rồi à?"

 

"...Đáng giá ngàn vàng!"

 

Tôi thấy trong video, Lương Túc Đình quay phắt đầu lại với vẻ hoảng hốt, còn bạn anh thì cười lăn lộn trên ghế sô pha.

 

"Xem ra họ trò chuyện khá vui vẻ đấy." Tôi rất yên tâm! Đàn ông vẫn nên có vài người bạn thân, nếu không cứ bám dính lấy mình thì cũng phiền lắm.

 

Nhưng tôi không hứng thú ngồi đây làm bảo vệ xem camera lắm! Xem một lúc tôi bèn đứng dậy đi đến cửa phòng họp lén nhìn Lương Túc Đình.

 

Anh đang chăm chú tập trung xem phương án đàm phán, thi thoảng lại đưa ra ý kiến.

 

Mặc dù đã làm việc liên tục mười tiếng đồng hồ, nhưng tinh thần anh vẫn rất phấn chấn.

 

Anh xắn tay áo lên tận khuỷu tay, lộ ra đường nét bắp tay rắn chắc và làn da hơi ngăm đen.

 

Trước đây Lương Túc Đình vốn là người hễ học tập là sẽ quên ăn quên ngủ.

 

Bây giờ trong công việc cũng như vậy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Anh chăm chú nhìn bản trình chiếu PPT, còn tôi chăm chú nhìn anh.

 

Các bộ phận báo cáo công việc với anh đã thay đến năm lượt rồi, chỉ có anh là vẫn luôn "online".

 

Tôi đưa cái bánh sandwich mình tự làm cho cậu thư ký: "Cậu giúp tôi đưa cho anh ấy nhé, tôi về trước đây."

 

Cậu ta rất ngạc nhiên: "Giáo sư Khương không tự mình đưa cho chủ tịch sao ạ?"

 

Tôi xua tay: "Không cần đâu."

 

Rõ ràng là Lương Túc Đình đang dốc toàn lực làm việc, chỉ để có một một chuyến trăng mật thật dài với tôi.

 

Tôi tôn trọng sự nỗ lực của anh, hơn nữa tôi cũng có việc riêng của mình phải làm.

 

Tôi mỉm cười: "Nhắn với anh ấy, gặp lại ở nhà nhé."

 

10.

 

"Anh Túc Đình, không phải anh vẫn thích chị họ em đấy chứ?"

 

"Tôi đã nói rất nhiều lần rồi, tôi không thích cô ấy! Là cô ấy bây giờ mê mệt tôi, cô ấy đã yêu tôi rồi. Dù sao chúng tôi cũng quen biết nhau từ cấp ba, qua bao nhiêu năm như vậy rồi, tôi cũng hết cách mà."

 

"Chị em sao có thể thật lòng với anh được." Người kia tỏ vẻ rất khinh thường: "Chị em chỉ muốn thắng thôi. Chắc là muốn lừa anh yêu chị ấy, rồi đá anh đấy."

 

"Cô nói hươu nói vượn! Cô ấy cực kỳ yêu tôi, còn tự tay nấu cơm cho tôi nữa! Đặc biệt chăm sóc khẩu vị của tôi!"

 

"Ồ? Thế chị ấy còn nhớ chuyện đó không?"

 

"—Cô ấy chắc chắn nhớ chứ, dù sao cũng là cô ấy tự tay tặng cho tôi mà..."

 

"Thế anh chột dạ cái gì?"

 

"Cô ấy... cô ấy bận quá nên chưa nói với tôi thôi."

 

"Xì, chị ấy là người thế nào anh còn không rõ à? Vừa lạnh lùng vừa vô tình. Có điều anh giàu như thế, chắc chị ấy cũng không bỏ anh ngay đâu, kiểu gì cũng phải vơ vét đủ vốn mới ly hôn với anh."

 

"Cô ấy sẽ không ly hôn với tôi!"

 

"Thế anh đi hỏi chị ấy đi, em cá là anh không dám."

 

Khi tôi lê tấm thân mệt mỏi về nhà, chẳng ngờ lại nhìn thấy Lương Túc Đình đang ngồi trong quán cà phê dưới nhà.

 

Thật kỳ lạ! Không về nhà mà ngồi đây làm gì?

 

Tôi dừng bước.

 

Trông anh có vẻ hơi lơ đễnh, thi thoảng lại lật điện thoại ra xem.

 

Tôi chợt nhớ tới một video rất hot trước đây: "Lén xem dáng vẻ của người yêu khi nhận được điện thoại của mình".

 

Ma xui quỷ khiến thế nào, tôi bấm số gọi điện cho Lương Túc Đình.

 

Chỉ mới đổ một chuông, anh đã bắt máy ngay lập tức.

 

"Hừ, em lại kiểm tra tôi đấy à? Việc của tôi em đừng quản. Tôi sẽ không nói cho em biết là tôi đang ở quán cà phê thứ hai bên ngoài khu nhà mình đâu. Không tin em có thể hỏi cửa hàng trưởng. Tôi đang ở bàn A08."

 

Anh cứ b.ắ.n như s.ú.n.g liên thanh, tôi chẳng có cơ hội mà chen lời.

 

Tôi đưa điện thoại ra xa một chút, cách lớp kính nhìn anh.

 

Lương Túc Đình thả lỏng toàn thân, mắt cười cong cong, vừa nói vừa đứng dậy: "Đã bảo em là tôi đang bận rồi. Đừng có giục nữa, cúp đây."

 

Tôi còn chưa nói câu nào mà!

 

 

====================