Ánh Dương Trong Đôi Mắt Anh

Chương 1: Bản Hợp Đồng Bán Mình



Trong phòng khách sang trọng của biệt thự nhà họ Lục, mùi tinh dầu gỗ đàn hương phảng phất nhưng không làm giảm đi sự ngột ngạt. Mẹ tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, đôi mắt bà đỏ hoe nhưng giọng nói lại đầy vẻ thúc giục: "Niên Niên, chỉ cần con gật đầu, viện phí của bố con và học phí của em trai sẽ không còn là vấn đề nữa."

 

Đối diện chúng tôi là bà Lục – người đàn bà quyền lực với bộ sườn xám thêu tay tỉ mỉ. Bà ta nhấp một ngụm trà, ánh mắt sắc lẹm lướt qua tôi như đang định giá một món hàng.

 

"Chỉ cần cô gả cho Lục Uyên, chăm sóc nó, sinh cho nhà này một đứa cháu. Năm triệu tệ này sẽ thuộc về cô ngay lập tức."

 

Năm triệu tệ. Một con số đủ để cứu vớt cuộc đời đang sụp đổ của gia đình tôi, nhưng cũng đủ để chôn vùi thanh xuân của một cô gái vừa tròn 22 tuổi. Tôi biết Lục Uyên. Ba năm trước, anh là thiên tài kinh doanh, là người tình trong mộng của mọi tiểu thư ở thành phố này. Nhưng sau một t.a.i n.ạ.n t.h.ả.m khốc, anh bị liệt đôi chân, tính tình trở nên bạo ngược, quái gở.

 

"Tôi đồng ý." Giọng tôi bình thản đến lạ lùng.

 

Đêm đó, tôi được đưa đến căn biệt thự biệt lập nằm ở ngoại ô – nơi trú ngụ của "con quái vật" nhà họ Lục. Căn phòng tân hôn không có nến, không có hoa, chỉ có một màu đen đặc quánh. Một người đàn ông ngồi trên xe lăn bên cửa sổ, bóng lưng anh cô độc và lạnh lẽo đến mức khiến người ta rùng mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Cút ra ngoài." Giọng anh khản đặc, chứa đựng sự căm phẫn tột độ.

 

Tôi không sợ hãi, nhẹ nhàng đóng cửa lại, đặt chiếc vali sang một bên. "Chào anh, tôi là Thẩm Niên. Từ hôm nay, tôi là vợ của anh."

 

Lục Uyên quay xe lăn lại. Ánh trăng nhợt nhạt hắt lên khuôn mặt anh – một khuôn mặt vẫn đẹp đến nao lòng nhưng phủ đầy sương giá. "Vợ? Lại thêm một kẻ hám tiền được bà ta gửi đến sao? Cô muốn tiền, hay muốn mạng?"

 

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, mỉm cười: "Tôi muốn cả hai. Muốn tiền để cứu gia đình, và muốn mạng để chăm sóc anh."

 

Anh sững sờ, đôi tay gân guốc nắm c.h.ặ.t thành xe lăn. Có lẽ anh chưa từng gặp ai "trơ trẽn" như tôi. Nhưng tôi biết, trong lòng người đàn ông này, một ngọn lửa uất ức đang cháy âm ỉ, và tôi sẽ là người dập tắt nó.