Ngày thứ hai ở nhà họ Lục, tôi nhận ra cuộc sống của Lục Uyên tệ hơn tôi tưởng. Anh tự nhốt mình trong phòng, không cho người hầu vào, căn phòng bừa bộn với những mảnh vỡ từ lọ hoa và sách vở. Anh giống như một con thú bị thương, chỉ biết dùng sự hung dữ để che đậy đi sự yếu ớt bên trong.
"Tôi nói lại lần nữa, cút đi!" Lục Uyên ném chiếc gối về phía tôi khi tôi cố gắng mở rèm cửa.
"Ánh nắng rất tốt cho việc phục hồi, anh không nên cứ ở mãi trong bóng tối như vậy." Tôi thản nhiên nhặt chiếc gối lên, phủi bụi rồi đặt lại lên giường.
"Phục hồi? Cô nhìn đi!" Anh đập mạnh vào đôi chân bất động của mình, giọng cười đau đớn. "Đôi chân này đã c.h.ế.t rồi. Tôi là một kẻ tàn phế, cô hiểu không?"
Tôi tiến lại gần, quỳ xuống bên cạnh chiếc xe lăn của anh. Trước sự ngỡ ngàng của Lục Uyên, tôi đặt tay lên đầu gối anh. Anh định rụt lại, nhưng tôi đã giữ c.h.ặ.t.
"Nó chưa c.h.ế.t. Chỉ là nó đang ngủ quên thôi. Nếu anh không tin mình có thể đứng dậy, vậy hãy tin tôi."
Ánh mắt tôi kiên định khiến Lục Uyên sững lại. Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy sự d.a.o động trong đôi mắt sâu thẳm ấy. Nhưng ngay sau đó, anh lại hất tay tôi ra, lạnh lùng quay đi.
Suốt một tuần sau đó, tôi không bỏ cuộc. Tôi bắt đầu thay đổi chế độ ăn uống của anh, tự tay xuống bếp nấu những món thanh đạm nhưng giàu dinh dưỡng. Tôi không nói nhiều, chỉ im lặng làm việc, lặng lẽ lau dọn phòng, lặng lẽ đặt một lọ hoa nhài trắng lên bàn làm việc của anh.
Đêm đó, tôi nghe tiếng động lớn phát ra từ phòng tắm. Chạy vào, tôi thấy Lục Uyên đang ngã sõng soài trên sàn đá lạnh lẽo, chiếc xe lăn lật nghiêng bên cạnh. Anh đang cố bám vào thành bồn tắm để đứng lên, mồ hôi đầm đìa, khuôn mặt tái nhợt vì đau đớn và nhục nhã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi không nói lời nào, tiến lại gần định đỡ anh.
"Đừng chạm vào tôi!" Anh gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu. "Nhìn tôi thế này cô vui lắm đúng không?"
Tôi không tranh cãi, chỉ dùng hết sức bình sinh, choàng tay qua nách anh, dùng vai mình làm điểm tựa. "Lục Uyên, im miệng và bám c.h.ặ.t lấy tôi."
Có lẽ vì quá mệt, anh không đẩy tôi ra nữa. Cơ thể anh nặng trĩu đè lên vai tôi. Tôi ngửi thấy mùi hương bạc hà thanh mát lẫn với mùi mồ hôi nam tính từ người anh. Sau khi giúp anh trở lại xe lăn, tôi quỳ xuống, dùng khăn ấm lau đi những vết bẩn trên người anh.
Lần đầu tiên, tôi thấy Lục Uyên không xua đuổi. Anh cúi đầu nhìn tôi, bàn tay run run khẽ chạm vào lọn tóc xõa trên vai tôi.
"Tại sao cô lại làm thế?" Anh hỏi, giọng nhỏ như tiếng thì thầm.
"Vì tôi đã nhận tiền của nhà họ Lục, tôi phải có trách nhiệm với 'món hàng' đắt giá nhất của họ chứ." Tôi đùa, cố tình làm dịu bầu không khí.
Anh không cười, nhưng ánh mắt đã bớt đi phần sắc lẹm. Đêm đó, căn phòng không còn tiếng quát tháo, chỉ có tiếng gió xào xạc ngoài hiên và hai nhịp thở dần trở nên đồng điệu.