Sau khi biết được bí mật về những bức ảnh, tâm trạng tôi rất phức tạp. Vừa cảm động, vừa có chút "giận dỗi" vì anh đã giấu tôi quá kỹ. Tối hôm đó, tôi cố tình tỏ ra lạnh nhạt, không nói chuyện với anh nhiều như mọi khi.
Lục Uyên nhạy cảm nhận ra điều đó. Anh đẩy xe lăn theo sau tôi khắp nhà, từ phòng khách vào bếp, rồi lại lên phòng ngủ.
"Niên Niên, anh làm gì sai sao?" Anh nắm lấy gấu áo tôi, trông tội nghiệp như một chú cún bự bị bỏ rơi.
Tôi quay lại, khoanh tay trước n.g.ự.c: "Lục thiếu gia, anh không có gì sai cả. Chỉ là tôi đang tự hỏi, không biết trong thư phòng của anh còn bí mật nào nữa không?"
Sắc mặt Lục Uyên biến đổi, anh biết tôi đã phát hiện ra ngăn kéo đó. Anh hơi lúng túng, gãi gãi đầu: "Cái đó... anh có thể giải thích. Anh thực sự đã chú ý đến em từ một buổi từ thiện ở trường đại học. Lúc đó em đang chơi đùa với đám trẻ mồ côi, nụ cười của em rất sáng... Anh nghĩ, nếu có một người như vậy ở bên cạnh, cuộc sống này chắc sẽ bớt tẻ nhạt hơn."
"Vậy nên anh 'mua' tôi về?" Tôi nheo mắt.
"Không! Anh chỉ là... mượn tay mẹ anh để đưa em đến đây theo cách hợp pháp nhất thôi. Anh xin lỗi vì đã không nói thật."
Tôi định trêu anh thêm chút nữa, nhưng nhìn vẻ mặt lo lắng chân thành của anh, tôi không nỡ. Tôi tiến lại gần, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt anh. "Vậy anh định đền bù cho tôi thế nào?"
Lục Uyên nhìn tôi, hơi thở anh trở nên dồn dập. Khoảng cách giữa hai chúng tôi quá gần, tôi có thể thấy hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt đen láy của anh. Bất ngờ, anh vươn tay gáy tôi, kéo tôi xuống.
Một nụ hôn nồng cháy và đầy khát khao ập đến. Nó không giống như nụ hôn thăm dò lần trước, nụ hôn này mang theo sự chiếm hữu, sự nâng niu và cả lời hứa hẹn. Tôi sững sờ trong giây lát rồi dần dần chìm đắm trong sự ngọt ngào ấy, tay tôi vô thức đan vào mái tóc mềm mại của anh.
Khi cả hai đều đã hết hơi, anh mới luyến tiếc buông ra, trán tựa vào trán tôi, hơi thở hổn hển: "Thẩm Niên, anh yêu em. Không phải vì hợp đồng, không phải vì trách nhiệm. Anh yêu em vì em là chính em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi mỉm cười, cảm thấy cả thế giới như đang nở hoa. "Em cũng vậy, Lục Uyên."
Nhưng niềm vui chưa trọn vẹn thì sóng gió lại ập đến. Một buổi tối, Lục gia tổ chức đại tiệc mừng thọ ông nội Lục. Đây là dịp để các thành viên trong gia tộc phô trương thanh thế. Bà Lục gọi điện, yêu cầu chúng tôi phải có mặt.
"Lục Uyên, con phải cho mọi người thấy con vẫn ổn, nếu không vị trí của con trong di chúc sẽ bị gạch tên."
Lục Uyên nhìn tôi, tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y anh: "Đừng sợ, em sẽ là đôi chân của anh."
Chúng tôi xuất hiện tại bữa tiệc. Lục Uyên mặc bộ vest đen lịch lãm, ngồi trên xe lăn nhưng khí chất vẫn áp đảo tất cả. Tôi diện chiếc váy lụa trắng đơn giản nhưng tinh tế, đứng bên cạnh anh. Những lời xì xào bàn tán vang lên: "Nhìn kìa, thiên tài một thời giờ phải dựa vào đàn bà", "Nghe nói cô ta là người vợ gả thay vì tiền đấy"...
Lục Minh – người anh họ đã hãm hại Lục Uyên – tiến lại gần với ly rượu vang trên tay, nụ cười đắc ý: "Ô kìa, em trai, lâu rồi không gặp. Đôi chân vẫn chưa dùng được à? Thật đáng tiếc, hay là để anh giới thiệu cho em vài bác sĩ thú y giỏi nhé?"
Đám đông cười rộ lên. Tôi cảm thấy tay Lục Uyên run lên vì giận dữ. Tôi không kiềm chế được nữa, cầm lấy ly rượu trên bàn, hất thẳng vào mặt Lục Minh.
Cả hội trường im bặt.
"Anh nói đúng, Lục Minh. Bác sĩ thú y rất hợp với anh đấy, vì chỉ có họ mới hiểu được loại súc sinh như anh." Tôi dõng dạc nói, ánh mắt sắc lẹm khiến Lục Minh tái mặt.
Lục Uyên nhìn tôi, trong mắt anh không có sự trách móc, chỉ có một niềm tự hào và yêu thương vô bờ bến. Anh nắm lấy tay tôi, đối diện với tất cả mọi người: "Vợ tôi nói rất đúng. Và tôi cũng muốn thông báo với mọi người một tin: Tôi, Lục Uyên, sắp đứng dậy được rồi. Những gì thuộc về tôi, tôi sẽ lấy lại không thiếu một xu."