Ánh Dương Trong Đôi Mắt Anh

Chương 5: Bí Mật Dưới Đôi Chân Tê Dại



Sự xuất hiện của bà Lục luôn đem theo một không khí lạnh lẽo. Bà ta đi dạo một vòng quanh căn biệt thự, nhìn những thay đổi mà tôi đã tạo ra với ánh mắt không mấy hài lòng.

 

"Thẩm Niên, tôi đưa cô về đây là để sinh con, không phải để cô biến con trai tôi thành một gã làm vườn." Bà ta ném một xấp hồ sơ lên bàn. "Đây là kết quả kiểm tra sức khỏe của hai người. Bác sĩ nói Lục Uyên phục hồi rất tốt, vậy tại sao cái bụng của cô vẫn chưa có động tĩnh gì?"

 

Tôi cúi đầu, lòng tràn đầy tủi nhục. Trong mắt bà ta, tôi chẳng khác gì một công cụ sinh sản.

 

Lục Uyên từ trong phòng đi ra, sắc mặt anh lạnh lùng hơn bao giờ hết. "Mẹ, đây là chuyện của chúng con. Đừng làm phiền cô ấy."

 

"Chuyện của các con? Lục Uyên, con nên nhớ, nếu không có mẹ giữ lại cái ghế trong tập đoàn, con bây giờ ngay cả tiền chữa chân cũng không có đâu! Đừng để con đàn bà này mê hoặc." Bà ta quay sang tôi, giọng cay độc. "Nửa năm nữa, nếu không có tin vui, cô biết hậu quả rồi đấy."

 

Sau khi bà ta đi khỏi, bầu không khí trở nên nặng nề. Tôi ngồi lặng lẽ trên sofa, nước mắt chực trào ra nhưng tôi cố kìm lại. Một bàn tay ấm áp đặt lên vai tôi.

 

"Đừng nghe bà ta nói. Tôi sẽ không để bà ta đuổi em đi."

 

Tôi nhìn anh, giọng run run: "Lục Uyên, tại sao mẹ anh lại ghét anh như vậy? Bà ấy là mẹ ruột của anh mà?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Uyên im lặng hồi lâu, rồi anh chậm rãi kể cho tôi nghe sự thật đau lòng. Tai nạn ba năm trước không phải ngẫu nhiên. Nó được sắp đặt bởi chính người anh họ của anh để tranh giành quyền thừa kế, và mẹ anh – vì muốn bảo vệ vị thế của mình trong nhà họ Lục – đã chấp nhận thỏa hiệp, thậm chí bao che cho kẻ thủ ác. Anh bị liệt, bị tước bỏ quyền lực, và bị ném vào căn biệt thự này như một món đồ hỏng.

 

"Anh biết hết tất cả sao?" Tôi bàng hoàng.

 

"Biết chứ. Nhưng lúc đó anh đã mất hết hy vọng. Anh nghĩ cả thế giới này đều phản bội mình." Anh nhìn tôi, ánh mắt chan chứa tình cảm. "Cho đến khi em xuất hiện, Niên Niên. Em là người duy nhất không nhìn anh bằng sự toan tính hay thương hại."

 

Tôi ôm c.h.ặ.t lấy anh, trái tim đau nhói cho những gì anh đã phải trải qua. "Lục Uyên, chúng ta sẽ đòi lại tất cả. Không phải vì tiền, mà vì sự công bằng cho anh."

 

Anh siết c.h.ặ.t vòng tay, vùi đầu vào cổ tôi. "Chỉ cần có em bên cạnh, anh không sợ gì cả."

 

Tối hôm đó, tôi phát hiện ra một bí mật khác. Trong lúc dọn dẹp thư phòng, tôi thấy một ngăn kéo khóa kín. Bên trong là những bức ảnh chụp lén tôi từ lúc tôi còn học đại học, những thông tin về gia đình tôi.

 

Hóa ra, việc tôi gả vào nhà họ Lục không hoàn toàn là ngẫu nhiên của bà Lục. Lục Uyên đã âm thầm quan sát tôi từ lâu, anh đã chọn tôi giữa hàng ngàn cô gái khác. Anh đã dùng cách này để mang tôi về bên cạnh mình, bảo vệ tôi khỏi sự túng quẫn của gia đình.

 

Tôi cầm những bức ảnh, nước mắt rơi lã chã. Hóa ra, ánh dương không phải chỉ có tôi mang đến cho anh, mà anh cũng chính là người âm thầm sưởi ấm cuộc đời tôi từ trước đó rất lâu.