Ánh Dương Trong Đôi Mắt Anh

Chương 8: Khi Những Đóa Hoa Nở Rộ



Mùa xuân đến, vườn hoa nhài tôi trồng đã nở rộ, tỏa hương thơm ngát khắp căn biệt thự. Sức khỏe của Lục Uyên đã hồi phục đến 80%. Anh hiện tại đã có thể đi lại chậm rãi bằng một chiếc gậy chống đầu rồng sang trọng.

 

Chúng tôi quyết định tổ chức một buổi tiệc nhỏ tại vườn nhà, chỉ mời những người bạn thực sự thân thiết. Trong buổi tiệc, Lục Uyên không còn là người đàn ông lạnh lùng, u uất ngày nào. Anh cười nhiều hơn, ánh mắt luôn dõi theo tôi mọi lúc mọi nơi.

 

"Niên Niên, lại đây." Anh gọi tôi khi tôi đang dọn trái cây.

 

Anh nắm tay tôi, dắt đến trước khóm hoa oải hương tím ngắt. "Em nhớ vụ cá cược của chúng ta không? Anh đã đứng dậy được rồi, bây giờ em hãy nói nguyện vọng của mình đi."

 

Tôi nhìn anh, mỉm cười tinh nghịch: "Nguyện vọng của em là... anh phải hứa với em, dù sau này có chuyện gì xảy ra, dù anh có trở lại làm vị tổng tài cao ngạo hay bất cứ ai, anh cũng không được phép buông tay em."

 

Lục Uyên kéo tôi vào lòng, nụ hôn khẽ đặt lên mái tóc tôi. "Đó không phải là nguyện vọng, đó là bản năng của anh rồi. Có nguyện vọng nào khác 'khó' hơn không?"

 

"Vậy thì... em muốn chúng ta đi du lịch vòng quanh thế giới, chỉ có hai người thôi."

 

"Được, đợi anh xử lý xong đống rác rưởi ở tập đoàn, chúng ta sẽ đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhưng "đống rác rưởi" đó không dễ dàng biến mất. Lục Minh đã cấu kết với một vài cổ đông lâu năm, vu khống Lục Uyên dùng quỹ công để chữa bệnh và mua chuộc bác sĩ làm giả hồ sơ sức khỏe. Chúng muốn tước bỏ hoàn toàn quyền thừa kế của anh.

 

Ngày diễn ra đại hội cổ đông, không khí vô cùng căng thẳng. Lục Uyên mặc bộ vest thủ công tinh xảo, bước vào phòng họp mà không cần gậy chống. Sự xuất hiện đầy uy nghi của anh khiến toàn bộ căn phòng xôn xao.

 

Tôi đứng ở phía sau cánh cửa, nắm c.h.ặ.t t.a.y cầu nguyện. Tôi tin anh, tin vào năng lực và sự chuẩn bị của anh suốt thời gian qua.

 

Trong phòng họp, Lục Uyên bình thản đưa ra những bằng chứng thép về việc Lục Minh tham ô công quỹ và chính là kẻ đứng sau vụ t.a.i n.ạ.n năm xưa. Những bản ghi âm, những chứng từ chuyển khoản được anh trình chiếu công khai. Sắc mặt Lục Minh chuyển từ xanh sang trắng, rồi gục ngã ngay tại chỗ.

 

Bà Lục ngồi đó, bàng hoàng nhìn đứa con trai mà mình từng ruồng bỏ nay đã trở nên mạnh mẽ và đáng sợ hơn bao giờ hết. Lục Uyên không nhìn bà, anh chỉ tuyên bố ngắn gọn: "Kể từ hôm nay, tôi sẽ tiếp quản vị trí Chủ tịch tập đoàn Lục Thị. Ai có ý kiến, có thể rời đi ngay lập tức."

 

Không một ai dám lên tiếng. Họ nhận ra, con rồng nhà họ Lục đã thực sự tỉnh giấc.

 

Khi anh bước ra khỏi phòng họp, tôi chạy lại ôm chầm lấy anh. Anh nhấc bổng tôi lên, xoay một vòng giữa hành lang rực rỡ ánh đèn. "Xong rồi, Niên Niên. Chúng ta thắng rồi."