Sau chiến thắng tại tập đoàn, Lục Uyên chính thức đưa tôi về giới thượng lưu với danh nghĩa vợ chính thức. Tuy nhiên, Lục Minh trước khi vào tù đã điên cuồng thực hiện một hành động cuối cùng. Hắn thuê người bắt cóc tôi khi tôi đang trên đường đi mua hạt giống hoa.
Tôi tỉnh dậy trong một căn kho cũ nát, tay chân bị trói c.h.ặ.t. Lục Minh đứng đó, khuôn mặt vặn vẹo vì thù hận.
"Tất cả là tại con đàn bà như mày! Nếu không có mày, Lục Uyên đã là một phế vật c.h.ế.t rục trong căn biệt thự đó rồi!" Hắn cầm con d.a.o sắc lẹm, vạch một đường lên má tôi.
Tôi đau đớn nhưng không kêu khóc, ánh mắt kiên định nhìn hắn: "Lục Minh, anh thua rồi. Dù anh có g.i.ế.c tôi, anh cũng không bao giờ có được sự nể trọng hay vị trí của Lục Uyên. Anh chỉ là một kẻ t.h.ả.m hại."
Hắn điên tiết định đ.â.m xuống thì tiếng cửa sắt đổ rầm vang lên. Lục Uyên dẫn đầu đám vệ sĩ xông vào. Nhìn thấy vết m.á.u trên mặt tôi, đôi mắt anh đỏ ngầu, hơi thở đầy sát khí.
"Lục Minh, mày dám chạm vào cô ấy?"
Lục Minh hoảng sợ, lấy tôi làm con tin: "Đứng lại! Nếu mày bước thêm bước nữa, tao sẽ g.i.ế.c nó!"
Lục Uyên dừng lại, giọng anh lạnh đến thấu xương: "Thả cô ấy ra, tao sẽ để mày một con đường sống. Nếu không, tao thề sẽ khiến mày sống không bằng c.h.ế.t."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong lúc Lục Minh sơ hở, tôi dùng hết sức húc đầu vào bụng hắn. Lục Uyên nhanh như cắt lao tới, hạ gục hắn chỉ bằng một cú đá. Anh ôm lấy tôi, đôi tay run rẩy cởi trói.
"Xin lỗi em, anh đến muộn... Niên Niên, xin lỗi em..."
Tôi rúc vào n.g.ự.c anh, khóc nức nở. "Em không sao, em biết anh sẽ đến mà."
Cảnh sát ập vào bắt giữ Lục Minh. Sóng gió thực sự đã qua đi. Đêm đó, trong bệnh viện, Lục Uyên nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi không rời một bước. Anh cứ nhìn vết sẹo nhỏ trên má tôi mà xót xa.
"Sẽ để lại sẹo mất..."
"Sẹo thì sao chứ? Đây là huy chương cho tình yêu của chúng ta mà." Tôi cười, trêu anh.
Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên vết thương của tôi. "Dù em có thế nào, trong mắt anh, em vẫn là người phụ nữ đẹp nhất."
Sự cố này cũng khiến bà Lục hoàn toàn hối lỗi. Bà đến thăm tôi, mang theo những món quà quý giá và lần đầu tiên cúi đầu xin lỗi tôi. Tôi không oán hận bà, vì suy cho cùng, nhờ có sự "mua bán" của bà mà tôi mới gặp được định mệnh của đời mình. Tôi chọn cách tha thứ để cùng Lục Uyên bắt đầu một chương mới không còn thù hận.