Ánh Mặt Trời Xuyên Qua Lớp Sương Mù

Chương 1



Hôm nay là sinh nhật Bùi Hoài, nhóm bạn của hắn đã lập kèo ăn mừng từ sớm.

Tôi vốn không thích những người bạn đó của hắn, càng không ưa những chốn phồn hoa, trụy lạc như thế này.

Nhưng vì Bùi Hoài, tôi vẫn chọn đi cùng.

Khi khoác tay Bùi Hoài bước vào phòng bao, chiếc sườn xám không cánh màu xanh thiên thanh trên người tôi trông thật cổ hủ và lạc lõng giữa những bộ váy dây quyến rũ, nóng bỏng xung quanh.

Và thế là, lập tức có người mỉa mai:

"Chị dâu nhỏ không thấy nóng sao? Trong này điều hòa bật mạnh lắm đấy."

"Nhìn em này, mồ hôi vã ra cả rồi đây."

Cô gái đang tiến về phía tôi mặc một chiếc áo dây phối ren và chân váy xếp ly ngắn đến tận đùi, vóc dáng cực kỳ bốc lửa.

Cô ta tên Triệu Thư Nguyệt, là bóng hồng duy nhất trong hội anh em của Bùi Hoài, tính tình vốn dĩ "phóng khoáng".

Nhưng tôi không thích cô ta.

Chẳng hạn như lúc này, cô ta thản nhiên quàng tay qua cổ Bùi Hoài, kéo tuột hắn ra khỏi bên cạnh tôi.

"Là nhân vật chính của buổi tiệc hôm nay mà anh dám đến muộn à? Phạt ba ly!"

Bùi Hoài hơi khom lưng, dung túng để Triệu Thư Nguyệt bá cổ mình, cười đáp:

"Hôm nay tôi là chủ tiệc, trời đất bao la, chủ tiệc là lớn nhất."

Triệu Thư Nguyệt không chịu, đưa tay quệt nhẹ qua mũi hắn, giọng nũng nịu:

"Chiêu này không dùng được với em đâu, em chỉ biết là anh đã đến muộn."

Cô ta cố ý hoặc vô tình liếc mắt nhìn tôi một cái: "Anh có lôi chị dâu nhỏ ra làm lá chắn cũng vô ích thôi. Không thể có vợ rồi mà không nhận anh em được."

Bùi Hoài bất lực cười cười: "Được rồi, được rồi, tôi tự phạt ba ly."

Triệu Thư Nguyệt niềm nở rót rượu cho hắn.

Bùi Hoài ngửa cổ uống cạn sạch.

Đến ly thứ ba, cô ta đột nhiên giật lấy ly rượu từ tay hắn.

"Thôi bỏ đi, nửa ly này em uống hộ anh, kẻo lát nữa mọi người lại bảo em bắt nạt anh."

Dứt lời, cô ta áp môi đúng vào vị trí Bùi Hoài vừa uống, nuốt trọn nửa ly rượu còn lại.

Bùi Hoài giơ ngón tay cái về phía cô ta: "Rất trượng nghĩa!"

Những người khác ùa lại vây quanh, không khí trong phòng lập tức nóng lên.

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, chỉ cảm thấy một sự khó chịu trào dâng.

Trong đầu không ngừng hiện lên hành động vừa rồi của Triệu Thư Nguyệt, bụng dạ nôn nao.

Tôi biết quan hệ giữa Bùi Hoài và Triệu Thư Nguyệt rất tốt, nhưng trước giờ tôi ít khi tiếp xúc với họ, không ngờ sau lưng họ lại cư xử kiểu này.

Tôi nhắm mắt lại, đè nén cảm giác buồn nôn đang dâng lên, tìm một góc khuất ngồi xuống.

Những buổi thế này tôi từng theo Bùi Hoài đi vài lần.

Nhưng tôi không biết uống rượu, chẳng biết chơi trò thách rượu, càng không thể hòa nhập để chơi những trò chơi thân mật quá trớn với một đám nam nữ không thân thiết.

Vì chuyện đó mà Bùi Hoài bị bạn bè trêu chọc mấy lần.

Hắn cảm thấy mất mặt, nên sau này cũng chẳng buồn rủ tôi đi nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hôm nay là sinh nhật hắn.

Vốn dĩ tôi muốn bàn với hắn chuyện đón sinh nhật chỉ có hai người.

Nhưng hắn lại bảo bạn bè đã đặt chỗ, lên kèo hết rồi, không đi thì không nể mặt họ.

Chúng tôi đã cãi nhau một trận nhỏ.

Cuối cùng, tôi vẫn thỏa hiệp và đi cùng hắn.

Tôi khẽ thở hắt ra một hơi, cố gắng kiềm chế bản thân không nhìn về phía Bùi Hoài.

Thế nhưng giọng nói của Triệu Thư Nguyệt cứ lọt vào tai không dứt.

"Nóng c.h.ế.t đi được, mau cởi áo khoác ra đi."

"Rượu chảy xuống cổ hết rồi kìa, Bùi Hoài, miệng anh bị thủng à? Để em kiểm tra xem nào."

"Ái chà, vẫn còn cơ bụng cơ đấy. Em cứ tưởng anh ngày nào cũng uống rượu với bọn em thì cơ bụng gom lại thành một múi rồi chứ."

"Ha ha, để em sờ thử xem nào."

Giọng Triệu Thư Nguyệt đột nhiên cao v.út lên: "Đù! Bùi Hoài, em mới sờ có hai cái mà anh đã..."

"Không lẽ... chị dâu nhỏ không làm anh thỏa mãn à?"

Tôi đột ngột ngẩng đầu, lòng dâng lên một nỗi căng thẳng và... sợ hãi.

Bùi Hoài khi uống rượu rất dễ đỏ mặt, lúc này gò má hắn ửng hồng, cổ áo phanh rộng.

Còn Triệu Thư Nguyệt thì dính sát bên người hắn, khuỷu tay tựa lên bụng hắn, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Ánh mắt Bùi Hoài chậm rãi quét đến người tôi: "Lại đây."

Tôi quá hiểu ánh mắt đó có ý nghĩa gì, sống lưng bất giác lạnh toát.

Những người xung quanh lập tức hò hét cổ vũ.

"Ôi anh Bùi, có cần em đặt riêng cho anh một phòng khác không? Bọn em hứa sẽ không làm phiền anh và chị dâu nhỏ đâu."

"Nếu anh không nỡ để chị dâu chịu khổ, ở đây cũng có nhiều em gái sạch sẽ xinh đẹp lắm."

"Cũng đúng, cái tính đó của anh Bùi thì ai mà chịu nổi. Chị dâu nhỏ thanh thuần dịu dàng thế kia, anh Bùi chắc chắn là không nỡ rồi."

Đột nhiên, có ai đó đẩy Triệu Thư Nguyệt một cái.

"Triệu Thư Nguyệt, cô gây ra chuyện thì cô phải chịu trách nhiệm đi chứ."

Nửa thân trên của Triệu Thư Nguyệt ngã nhào lên người Bùi Hoài, tư thế mờ ám cực điểm.

Cô ta quay đầu lườm kẻ vừa đẩy mình, nhưng lại không đứng dậy ngay lập tức.

"Cái gì mà tôi chịu trách nhiệm? Tôi có phải vợ Bùi Hoài đâu."

Ngược lại, Bùi Hoài dường như đang cố kìm nén, hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

"Thư Nguyệt, ngồi dậy."

Lúc này Triệu Thư Nguyệt mới chậm chạp ngồi thẳng người, lời nói chĩa thẳng vào tôi:

"Chị dâu nhỏ, không phải em nói chị đâu, nhưng chuyện đó giữa nam và nữ là bình thường mà. Cứ thả lỏng ra mà nằm hưởng thụ thôi, đừng có bài xích như thế."

Thấy câu chuyện càng lúc càng đi quá giới hạn, tôi vội vàng quát lên cắt ngang: "Triệu Thư Nguyệt!"