Triệu Thư Nguyệt giật thót mình như bị dọa sợ, quay lại nhìn Bùi Hoài: "Khiếp, làm em hú hồn. Chị dâu nhỏ mộc mạc, nhạt nhẽo chỗ nào chứ? Rõ ràng hung dữ thế kia, đúng là một cặp trời sinh với anh rồi."
Nghe câu nói đó, tôi bàng hoàng sững sờ, không thể tin nổi mà nhìn về phía Bùi Hoài.
Bùi Hoài ở trên giường luôn rất hung bạo, còn thích nói những lời ra lệnh mang tính nhục mạ.
Tôi vô cùng ghét điều đó, đồng thời cũng cảm thấy sợ hãi.
Hắn không được thỏa mãn, thế nên lúc nào cũng chê tôi cứng nhắc, vô vị.
Nhưng tôi đã cố hết sức để chiều theo ý hắn rồi.
Vậy mà không ngờ, ngay cả chuyện thầm kín như vậy hắn cũng đem kể cho người ngoài.
Để đến hôm nay, nó bị lôi ra ánh sáng, trở thành trò cười cho thiên hạ.
Tôi "phắt" một cái đứng dậy, không chịu nổi nhục nhã định bỏ đi.
Bùi Hoài lên tiếng: "Hứa Lệnh Uyển. Tôi đã cho phép em đi chưa?"
Bàn tay buông thõng bên sườn tôi siết c.h.ặ.t lại, nước mắt bắt đầu chực trào nơi hốc mắt.
Đúng lúc này, cửa phòng bao bị đẩy ra.
Một người đàn ông với khí chất mạnh mẽ, cao quý và lạnh lùng bước vào.
Cả căn phòng im bặt trong giây lát.
Bùi Hoài là người đầu tiên đứng bật dậy, vội vàng chỉnh đốn lại trang phục: "Chú út, sao chú lại tới đây?"
Người đàn ông thản nhiên quét mắt nhìn một lượt những người có mặt, giọng trầm thấp: "Sao thế, không hoan nghênh tôi à?"
"Không có, không có, chú út đến là cháu mừng còn không kịp ấy chứ."
Nghe cách Bùi Hoài xưng hô, tôi sững người, nhất thời quên mất việc phải thu hồi ánh mắt.
Hóa ra, anh chính là Bùi Thính Duật.
Là người... đáng lẽ ra đã có hôn ước với tôi.
Tầm mắt Bùi Thính Duật xoay một vòng, bỗng dừng lại trên người tôi.
Đôi mắt phượng dài hẹp đẹp đẽ ấy đ.á.n.h giá tôi một chút, rồi dường như đã đoán ra thân phận của tôi.
"Hứa tiểu thư, dạo này vẫn tốt chứ?"
Lời chào hỏi đột ngột khiến tôi hơi ngơ ngác, nhưng vẫn gật đầu đáp lễ.
Bùi Hoài bước tới, nắm lấy tay tôi: "Chú út quanh năm ở nước ngoài nên em chưa gặp bao giờ, còn không mau chào hỏi đi."
Sự đụng chạm của Bùi Hoài làm tôi cảm thấy buồn nôn cực độ.
"Anh buông tôi ra trước đã!"
Chào thì tôi sẽ chào.
Nhưng chuyện vừa rồi thực sự khiến tôi thấy ghê tởm.
Nếu không phải vì cuộc liên hôn giữa hai gia đình...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bùi Hoài thấy tôi phản ứng như vậy thì có chút kinh ngạc, vì tôi rất ít khi từ chối hắn.
"Hứa Lệnh Uyển?"
Tôi vất vả lắm mới thoát khỏi cái nắm tay của Bùi Hoài, lùi lại hai bước.
Không thèm để ý đến hắn, tôi nặn ra một nụ cười, cung kính chào Bùi Thính Duật: "Bùi tiên sinh."
Bùi Hoài cảm thấy bị tôi làm cho mất mặt, tức quá hóa cười: "Đây là chú út của tôi, em gọi Bùi tiên sinh cái gì!"
Ý của hắn là muốn tôi phải gọi "chú út" theo hắn.
Tôi không muốn dây dưa với Bùi Hoài để người khác xem kịch vui, đành thuận theo: "Chú út."
Nhưng Bùi Hoài vẫn chưa hài lòng, khăng khăng tiến lại kéo tôi: "Chú út, cháu và Lệnh Uyển sắp kết hôn rồi, đến lúc đó chú nhất định phải ở lại uống chén rượu mừng đấy."
Tôi nghe nói Bùi Thính Duật quanh năm ở nước ngoài.
Một là vì anh có bệnh, cần điều trị.
Hai là vì việc kinh doanh của nhà họ Bùi đã mở rộng ra quốc tế, anh toàn quyền phụ trách ở đó.
Tôi né tránh bàn tay đang chìa ra của Bùi Hoài, đang suy tính xem nên lấy cớ gì để rời đi sớm.
Chẳng ngờ, Bùi Hoài lập tức nổi đóa: "Hứa Lệnh Uyển, trước mặt chú út mà em còn giở tính tiểu thư gì thế hả!"
Hắn trừng mắt nhìn tôi, nghiến răng nghiến lợi: "Thư Nguyệt chỉ tùy tiện nói vài câu thôi, em có mất miếng thịt nào đâu mà cứ phải để chú út xem trò cười mới chịu hả?"
Triệu Thư Nguyệt liền bước tới, vẻ mặt đầy hối lỗi và tự trách: "Chị dâu nhỏ, xin lỗi chị, chị đừng giận Bùi Hoài nữa. Chuyện riêng tư như vậy sao Bùi Hoài có thể đi nói lung tung được chứ."
"Chỉ là có một lần tâm trạng anh ấy không tốt, uống chút rượu nên lỡ lời thôi, chỉ có mình em biết, tuyệt đối không có người thứ ba đâu."
Cô ta liếc nhìn Bùi Thính Duật: "Hơn nữa chuyện này cũng bình thường mà, chị dâu nhỏ đừng xấu hổ. Nghĩ lại thì chú út ở nước ngoài lâu năm, kiến thức sâu rộng, chắc cũng có thể thấu hiểu được thôi."
Bùi Thính Duật cau mày, ẩn hiện một tia không vui: "Chuyện gì?"
Tôi lo lắng, không màng đến lễ tiết mà túm lấy tay áo Bùi Thính Duật: "Không có gì cả!"
Cùng lúc đó, Triệu Thư Nguyệt thốt ra: "Là dạy dỗ ấy mà."
Không khí đông cứng lại trong giây lát.
"Chát!"
Một tiếng động giòn giã vang lên.
Đến khi tôi kịp phản ứng lại thì cái tát đã in hằn trên mặt Triệu Thư Nguyệt.
Cô ta ôm mặt, nhìn tôi bằng ánh mắt vừa kinh ngạc vừa uất ức.
Còn Bùi Hoài lập tức ôm cô ta vào lòng, giận dữ quát tôi:
"Hứa Lệnh Uyển, cô làm cái gì vậy!"
"Đây là chuyện gì đáng xấu hổ lắm sao? Bản thân cô, cổ hủ, lạc hậu, mắc gì lại trút giận lên đầu Thư Nguyệt?"
"Bùi Hoài."
Bùi Thính Duật lên tiếng.