Ông nội tuổi cao, lại vì lo nghĩ quá nhiều mà các căn bệnh cũ đồng loạt tái phát, khiến ông nằm liệt giường.
Bùi Đình chớp thời cơ, lôi kéo mấy anh em khác trong nhà họ Bùi lập ra một thế trận hòng lấy mạng Bùi Thính Duật.
Đó gần như là một t.ử cục.
Khi ông nội phát hiện ra thì đã muộn một bước, Bùi Thính Duật mất đi nửa cái mạng.
Chứng kiến cảnh anh em tương tàn, ông nội Bùi uất nghẹn mà qua đời.
Trước khi nhắm mắt, ông đã dọn sẵn con đường cuối cùng cho Bùi Thính Duật: để anh ra nước ngoài phát triển.
Khi Bùi Thính Duật tỉnh lại và hay tin ông nội mất, anh im lặng rất lâu.
Anh không cảm thấy đau buồn, nhưng anh biết rằng, phải có kẻ trả giá.
Anh từng muốn lấy mạng Bùi Đình, nhưng lúc đó thực lực chưa đủ, anh chỉ có thể phế bỏ khả năng nối dõi của hắn, khiến hắn vĩnh viễn không thể có con.
Sau đó, theo di chúc của ông nội, anh ra nước ngoài, âm thầm bồi dưỡng thực lực.
"Ở nước ngoài, anh đã tích cực điều trị. Hiệu quả... có một chút."
"Anh biết em là vị hôn thê của mình, anh đã xem đi xem lại video em khiêu vũ, luôn dõi theo em để tự nhắc nhở bản thân rằng mình phải trở thành một người bình thường. Đó là kỳ vọng của bố anh."
Nhiều năm trôi qua, anh đã ngụy trang hoàn hảo như một người bình thường.
Bùi Đình càng lúc càng kiêng dè anh.
Khi hắn nhận ra anh vẫn luôn chú ý đến tôi cũng là lúc nhà họ Hứa tìm đến cửa.
Vì thế, họ đã giấu nhẹm chuyện này với Bùi Thính Duật, thay vào đó để Bùi Hoài liên hôn với tôi.
Do sự sai lệch thông tin giữa trong và ngoài nước cùng sự cố ý che đậy của nhà họ Bùi, Bùi Thính Duật đã không biết chuyện ngay từ đầu.
"Lúc nhận được tin, anh lập tức trở về. Nhưng vẫn muộn một bước, anh rất xin lỗi."
"Thực ra, những lời em nói với Bùi Hoài lần trước, anh đều nghe thấy cả rồi."
Bùi Thính Duật đột nhiên quay mặt đi chỗ khác, không dám nhìn tôi.
"Anh nghĩ mình nên xót xa cho em, nhưng... xin lỗi Uyển Uyển, loại cảm xúc này anh rất khó có được. Anh chỉ có thể thông qua việc quan sát biểu cảm của em để phán đoán tâm trạng, từ đó mới biết nên ứng phó thế nào. Xin lỗ..."
Tôi đặt tay lên môi anh ngăn lại.
"Cho nên, anh không phân biệt được tình cảm anh dành cho em là sự ám thị suốt bao năm qua hay là chân tâm, không rõ là về sinh lý hay tâm lý?"
Bùi Thính Duật khẽ gật đầu.
"Bác sĩ nói, nếu một ngày anh khỏi bệnh, sự bùng nổ của cảm xúc sẽ là một thử thách rất lớn. Vì thế anh mới do dự, anh sợ sau này mình sẽ làm tổn thương em."
"Tiếp theo anh định làm gì, có thể nói cho em biết không?"
Bùi Thính Duật không chút đắn đo: "Ra nước ngoài điều trị, đồng thời chuẩn bị kế hoạch tiêu diệt Bùi Đình."
Tôi trầm ngâm một lát: "Em đi cùng anh, vừa hay em cũng định ra nước ngoài."
Bùi Thính Duật có chút không chắc chắn: "Thật sự có thể chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi gật đầu: "Yên tâm đi, em không phải kiểu người sống c.h.ế.t vì tình yêu đâu. Nếu sau khi anh khỏi bệnh mà không thích em, cũng chẳng sao cả."
Ít nhất bây giờ, anh là người đã kéo em ra khỏi địa ngục.
Coi như đây là báo đáp.
"Được. Anh sẽ ký trước với em một bản hợp đồng, bất luận thế nào, hai phần ba tài sản của anh cũng sẽ thuộc về em."
Tôi nhướng mày, có chút kinh ngạc xen lẫn vui mừng: "Hào phóng thế cơ ạ!"
Bùi Thính Duật mỉm cười, véo nhẹ má tôi: "Bảo bối ngốc."
…
Ngày ra nước ngoài, chỉ có bố mẹ đến tiễn chúng tôi.
Sau khi chào tạm biệt họ trong nước mắt, tôi vừa quay đầu lại đã thấy Bùi Thính Duật đang nhìn mình không chớp mắt.
"Uyển Uyển, tình thân..."
Anh lại đột ngột dừng lại.
Tôi lau nước mắt, chủ động ôm lấy anh.
"Nó giống như sương mù, như khói, như ánh mặt trời vậy."
"Lúc sương mù mờ ảo không nhìn rõ, người ta sẽ thấy m.ô.n.g lung. Lúc khói ám vào mắt, người ta sẽ rơi lệ. Còn lúc ánh mặt trời chiếu rọi, con người sẽ thấy thật ấm áp."
"Vừa rồi em chỉ là bị khói ám vào mắt thôi."
Bùi Thính Duật bật cười: "Cách ví von đáng yêu thật đấy. Anh nghĩ mình đã hiểu đôi chút rồi."
Ánh mắt anh nhìn về phía xa xăm.
"Lúc nhỏ bị quản giáo, sẽ thấy phản nghịch, m.ô.n.g lung. Lúc người đối tốt với mình mất đi, sẽ muốn khóc. Có được người mình thích, hoặc vật mình yêu, sẽ thấy vui vẻ."
Tôi kiễng chân lên, hôn nhẹ lên má anh như một phần thưởng.
"Đúng rồi, giỏi lắm, đúng là một bảo bối thông minh."
Bùi Thính Duật cụp mắt, đáy mắt chợt lóe lên một tia ngượng ngùng.
Vành tai anh cũng hơi ửng đỏ.
Tôi chỉ tay về phía mặt trời trên cao, nheo mắt lại: "Anh nhìn xem, ánh nắng sẽ xuyên qua làn khói, xuyên qua màn sương. Nó vừa ấm áp, lại vừa rực rỡ."
Trên đời này có người để mình thích, cũng sẽ có người thích mình.
Bùi Thính Duật thuận theo hướng tay tôi chỉ, nheo mắt nhìn mặt trời.
Sau đó, anh đột ngột cúi đầu, đặt lên môi tôi một nụ hôn.
Nụ hôn này đến vừa gấp gáp vừa mãnh liệt, khiến tôi không kịp chống đỡ, cả người nhũn ra trong vòng tay anh.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh mất kiểm soát như vậy, liền vội vàng gọi tên anh: "Bùi Thính Duật!"
Đang ở ngoài đường mà!