Ánh Mặt Trời Xuyên Qua Lớp Sương Mù

Chương 12



Bùi Thính Duật ôm c.h.ặ.t lấy tôi, vùi mặt vào hõm cổ tôi, giọng nói hơi nghẹn lại: "Ừm, chỉ là đột nhiên rất muốn hôn em. Lần sau sẽ không thế nữa. Bảo bối ngoan, đừng giận nhé."

Giọng nói trầm trầm ấy khiến lòng tôi mềm nhũn: "Em không giận. Đi thôi, bắt đầu soát vé rồi."

"Được."



Sau khi hạ cánh xuống nước ngoài, Bùi Thính Duật đưa tôi về nơi ở của anh.

Đó là một căn biệt thự nhỏ tinh tế, có hai người làm: một người phụ trách dọn dẹp, một người phụ trách nấu ăn.

Ăn xong, tắm rửa sạch sẽ, lúc chuẩn bị nghỉ ngơi, Bùi Thính Duật đột ngột giữ tôi lại.

"Uyển Uyển, anh muốn biết thế nào là 'thích', thế nào là 'tình yêu'."

Anh giống như một chú ch.ó lớn cứ quấn quýt cọ cọ vào cổ tôi, giọng điệu còn mang theo chút làm nũng.

Tôi hoàn toàn không thể kháng cự được.

"Thích... giống như một viên kẹo vị vải vậy. Còn tình yêu, nó có vị chanh, trong ngọt có chua."

"Tại sao?"

"Ừm... vì 'thích' rất thuần túy. Em có thể thích món ăn dì làm hôm nay, thích thời tiết hôm nay, hoặc thích một người. Còn 'tình yêu', trong chữ Yêu bao hàm rất nhiều thứ, những hương vị không thể nói rõ thành lời... rất phức tạp."

Dứt lời, Bùi Thính Duật hôn lấy tôi.

"Thế này sao... Vậy thì em rất ngọt, không hề chua. Anh rất vui, hôm nay Uyển Uyển đã dạy anh rất nhiều, cho anh trải nghiệm thực tế những cảm giác này. Anh sẽ... thưởng thật xứng đáng cho em, bảo bối ngoan."

Bùi Thính Duật không ngừng dỗ dành tôi.

Thật sự là "không ngừng".



Kể từ đó, thời gian chúng tôi ở bên nhau không còn nhiều nữa.

Việc kinh doanh ở nước ngoài của anh rất bận rộn, lại còn phải sắp xếp chuyện ở trong nước.

Còn tôi vì chưa thích nghi được với khí hậu nên sức khỏe hơi kém, lại không muốn tụt lại so với tiến độ của đoàn múa nên vẫn cố gắng luyện tập khi đang bệnh.

Thường thì tôi kéo lê cơ thể mệt mỏi về nhà, tắm rửa đi ngủ rồi anh mới về tới.

Sau những giây phút ngắn ngủi ôm nhau ngủ say, chúng tôi lại ai làm việc nấy.

Nhưng có một việc chúng tôi luôn thống nhất ý kiến: đó là đi gặp bác sĩ.

Thấm thoắt vài tháng trôi qua.

Những năm nay Bùi Thính Duật kiên trì điều trị, hiệu quả rất tốt, bác sĩ nói chỉ còn thiếu một "cơ duyên" nữa thôi.

Và thứ đến trước "cơ duyên" ấy chính là hồi kết của nhà họ Bùi.

Bùi Thính Duật đã chờ ngày này quá lâu rồi.

Anh đã sắp xếp mọi thứ, chỉ đợi ngày về nước để thu lưới.

Anh muốn đoạt lại quyền lực từ tay Bùi Đình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vì có một cuộc thi quan trọng nên tôi không thể đi cùng anh.

Tôi chỉ có thể dặn đi dặn lại: "Đừng vì Bùi Đình, cũng đừng vì bất kỳ ai nhà họ Bùi mà làm hại bản thân, hứa với em đi."

Bùi Thính Duật nghe vậy liền mỉm cười: "Yên tâm đi, anh không ngốc thế đâu, không để bản thân rơi vào nguy hiểm đâu. Em cứ chuyên tâm thi đấu, không cần lo cho anh."

Nhưng tôi chẳng thể yên lòng.

Thời gian này bệnh tình của Bùi Thính Duật tiến triển rất tốt, bác sĩ nói đến "cơ duyên", trực giác mách bảo tôi rằng nó có liên quan đến nhà họ Bùi.

Sau khi Bùi Thính Duật về nước, tôi luôn dõi theo mọi động tĩnh của nhà họ Bùi.

Anh rất giỏi, đi đến đâu thắng đến đó, lấy lại tất cả những gì thuộc về mình từ nhà họ Bùi.

Cùng lúc ấy, tôi cũng tỏa sáng rực rỡ trên sân khấu.

Tôi không ngờ thời gian lại trùng hợp đến vậy.

Ngay sau khi nhận giải, tôi lập tức đặt vé máy bay về nước.

Thậm chí tin báo hỉ cũng gửi khi đang trên đường ra sân bay.

Bùi Thính Duật trả lời tôi ngay lập tức: "Bảo bối ngoan, giỏi lắm, anh biết em sẽ làm được mà."

Giọng điệu vẫn như thường lệ, nhưng lòng tôi lại bất giác hoảng loạn một cách lạ lùng.

Sự hoảng loạn ấy càng bị phóng đại lên gấp bội khi ngay trước lúc lên máy bay, tôi nhận được điện thoại của bố mình, nhưng ông lại cúp máy ngay sau đó một giây.

Cảm giác như cuộc gọi bị ai đó cưỡng ép ngắt quãng.

Tôi chỉ kịp gửi tin nhắn cho Bùi Thính Duật: "Đợi em, em về rồi đây. Bảo bối ngoan nhất định sẽ nghe lời em, đúng không?"

Bùi Thính Duật không trả lời tôi nữa.

Trong mấy tiếng đồng hồ trên máy bay, tôi thấy mỗi giây dài tựa hàng năm.

Vừa đáp xuống sân bay trong nước, tôi lập tức lao ra ngoài, bắt taxi chạy thẳng đến nhà họ Bùi.

Lúc này, nhà họ Bùi im lìm đến đáng sợ, không một bóng người.

"Bùi Thính Duật! Bùi Thính Duật, anh ở đâu?"

Người đầu tiên tôi bắt gặp không phải Bùi Thính Duật, mà là Bùi Hoài đang bị trói nghiến, miệng bị bịt kín.

Tôi vội vàng gỡ miếng băng bịt miệng hắn ra: "Bùi Thính Duật đâu!"

Hắn sớm đã sợ đến hồn siêu phách lạc: "Chú ta điên rồi! Chú ta muốn g.i.ế.c sạch tất cả mọi người!"

Tôi biết ngay mà!

"Tôi hỏi anh anh ấy đang ở đâu!"

Bùi Hoài run rẩy chỉ về hướng tòa nhà chính.

Tôi chạy như bay về phía đó.

Đẩy cánh cửa nặng nề ra, cảnh tượng đập vào mắt khiến tim tôi như nhảy vọt lên tận cổ họng.