Giọng nói bình thản không chút gợn sóng, nhưng ánh mắt lại toát ra một áp lực ngàn cân.
Bùi Hoài lập tức im bặt.
Tôi c.ắ.n môi đến bật m.á.u, đẩy bọn họ ra rồi bỏ chạy trối c.h.ế.t.
Phía sau, Bùi Hoài vừa bực bội vừa không cam tâm, thốt ra những lời khó nghe:
"Chú út, chú nhất định phải giúp cháu dạy dỗ cô ta cho hẳn hoi, cháu đã nhịn cô ta lâu lắm rồi!"
"Người muốn gả cho cháu thiếu gì, là nhà họ Hứa thiết tha đưa cô ta đến đây liên hôn, thế mà cô ta còn không biết nghe lời, còn dám làm cao!"
Khi đã chạy xa, tôi không còn nghe thấy những lời phía sau nữa.
Lòng tôi thắt lại, chua chát và đau khổ khôn cùng.
Tôi chẳng hề yêu Bùi Hoài.
Nhưng năm ngoái, khi nhà họ Hứa đứng trước nguy cơ phá sản, bố mẹ tôi sực nhớ đến hôn ước từ bé do người lớn hai nhà định ra từ hơn mười năm trước.
Thế là, họ mang theo tôi đến cầu xin trước cửa nhà họ Bùi.
Người có hôn ước với tôi vốn là Bùi Thính Duật.
Nhưng khi ấy anh đang ở nước ngoài, không thể phân thân trở về.
Nhà họ Bùi không muốn mang tiếng thất hứa, nên đã để Bùi Hoài thay thế anh, liên hôn với tôi.
Vì là nhà họ Hứa cầu cạnh nhà họ Bùi, nên trước mặt Bùi Hoài, tôi lúc nào cũng cảm thấy mình thấp kém hơn một bậc.
Hắn thích cảm giác mạnh, tính tình phóng khoáng.
Tôi thì hoàn toàn ngược lại.
Tôi đã cố gắng thuyết phục bản thân ở bên hắn, cố gắng để chiều lòng hắn.
Thế nhưng... thế nhưng sao hắn có thể làm tôi mất mặt trước người ngoài đến thế!
Nghĩ đến việc phải sống cả đời với loại người như hắn, l.ồ.ng n.g.ự.c tôi như bị nghẹn lại, tuyệt vọng đến nghẹt thở.
"Hứa tiểu thư."
Đột nhiên, có người gọi tôi.
Tôi quay đầu lại, thấy Bùi Thính Duật đang đứng cách đó không xa, bình thản nhìn mình.
Tôi c.ắ.n răng, chỉ thấy nhục nhã ê chề.
Định quay đi thật nhanh để rời khỏi đó, nhưng Bùi Thính Duật đã sải bước đuổi theo, nắm lấy cánh tay tôi.
"Hứa tiểu thư, xin lỗi."
Tôi thở hắt ra một hơi: "Anh không cần phải xin lỗi thay Bùi Hoài đâu, tôi và anh ta..."
Bùi Thính Duật cắt lời tôi: "Xin lỗi vì người có hôn ước với em, đáng lẽ phải là tôi."
Tôi chợt ngẩng đầu, ánh mắt đầy kinh ngạc.
Bùi Thính Duật nhìn tôi đăm đăm, chậm rãi giơ tay lau đi vệt nước mắt trên mặt tôi.
Động tác cực kỳ dịu dàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Hứa Lệnh Uyển, bố tôi quả thực có nói với tôi rằng tôi có một hôn ước từ bé. Nhưng năm ngoái, tôi không hề nhận được tin tức gì về việc gia đình liên hôn cả. Tôi không biết họ lại để Bùi Hoài thay thế tôi cưới em. Xin lỗi, đã để em phải chịu ủy khuất rồi."
Trong mắt Bùi Thính Duật tràn đầy vẻ tự trách và xót xa.
Sống mũi tôi cay xè, nước mắt cứ thế tuôn rơi không báo trước.
Vốn dĩ tôi còn có thể nhịn, có thể gánh vác, nhưng câu "xin lỗi" của Bùi Thính Duật đã ngay lập tức đ.á.n.h sập bức tường phòng ngự của tôi.
Tôi quên sạch lễ nghi được học từ nhỏ, quên cả tình cảnh hiện tại của nhà họ Hứa, quên luôn thân phận của Bùi Thính Duật.
Tôi đẩy mạnh anh ra, nức nở đầy tủi thân: "Xin lỗi thì có ích gì chứ? Xin lỗi thì có thể khiến Bùi Hoài đối xử tốt với tôi hơn sao? Có thể khiến tôi không phải gả cho hắn sao? Có thể khiến tôi... không phải chịu dày vò nữa sao?"
Tôi khóc không thành tiếng, t.h.ả.m hại ngồi thụp xuống đất.
Phía trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói trầm thấp, đầy kiên định của Bùi Thính Duật: "Có thể."
Cả người tôi khựng lại, không thể tin nổi nhìn anh.
Bùi Thính Duật ngồi xuống, vỗ về xoa đầu tôi.
Như nhớ ra điều gì đó, mắt anh thoáng hiện vẻ hối lỗi.
"Lúc về nước, tôi có điều tra về em và Bùi Hoài, tin tức nhận được đều là hai người rất ngọt ngào ân ái, là một đôi kim đồng ngọc nữ. Tôi cứ ngỡ hai người đã nảy sinh tình cảm, nên vừa rồi mới không kịp thời ngăn cản hắn, không thể ra mặt bảo vệ em. Xin lỗi."
Tôi ngơ ngác nhìn Bùi Thính Duật.
Những chuyện thân mật riêng tư đó, người ngoài làm sao mà điều tra ra được.
Hơn nữa, nếu vừa rồi anh ra mặt bảo vệ tôi, không biết đám người đó sau lưng sẽ thêu dệt ra chuyện gì.
Đối với anh, hay đối với tôi, đều không tốt.
Thế nhưng... tôi thực sự không muốn đối mặt với Bùi Hoài nữa.
"Anh... định làm thế nào?"
Bùi Thính Duật dắt tay tôi đứng dậy, giọng nói ấm áp: "Hứa Lệnh Uyển, người có hôn ước với em vốn dĩ là tôi, không phải sao?"
…
Bùi Thính Duật lái xe đưa tôi về nhà.
Vì phép lịch sự, tôi mời anh lên lầu ngồi một lát, uống chén trà.
Bùi Thính Duật vắt áo khoác lên ghế sofa, cởi hai cúc áo sơ mi, tay áo xắn lên đến khuỷu tay, trông vừa cao quý vừa lười nhác.
Lúc tôi pha trà, ánh mắt anh rất tập trung và mang vẻ thưởng thức.
Tôi đặt chén trà đã pha xong trước mặt anh: "Mời anh."
Bùi Hoài không thích uống trà, cũng chẳng hiểu gì về nghệ thuật trà đạo, đa phần đều cho rằng tôi đang làm màu, làm mè.
Còn Bùi Thính Duật, tôi có thể nhận ra anh thực sự trân trọng nó.
Cảm tình của tôi dành cho anh vô thức tăng thêm vài phần.
"Bùi tiên sinh, cần bao lâu mới có thể hủy bỏ hôn ước giữa tôi và Bùi Hoài?"
Bùi Thính Duật đặt chén trà xuống: "Ngày mai."
Nhanh vậy sao.