Ánh Nắng Trên Đồi Xanh

Chương 15: Ánh Nắng Vẫn Chiếu



Mùa hè năm ấy đến với những cơn mưa rào bất chợt và nắng vàng rực rỡ. Bé Mưa đã sắp tròn năm tuổi, cao lớn hơn hẳn, tóc dài buộc đuôi gà đôi, hay chạy chân trần khắp vườn hoa hướng dương đuổi bướm. Studio “Ánh Nắng” giờ đã nổi tiếng khắp các tỉnh miền Nam – khách đặt lịch kín cả tháng, từ chụp ảnh cưới, kỷ yếu đến gia đình nhỏ tìm về quê chụp ảnh nghệ thuật. Thiên Ân và Khả An giờ là một cặp đôi chủ studio được yêu mến: chị mạnh mẽ chụp ngoại cảnh, cô dịu dàng thiết kế album và chăm sóc vườn hoa.

Một buổi chiều cuối hè, khi nắng vàng chiếu qua tán cây cổ thụ trên đồi xanh, Khả An nhận được cuộc gọi từ mẹ. Giọng mẹ không còn giận dữ hay lạnh lùng như trước, mà ấm áp lạ thường.

“An… mẹ với bố muốn xuống thăm con và cháu nội. Cuối tuần này được không?”

Khả An sững người, tay run run cầm điện thoại. “Mẹ… mẹ nói thật hả? Được chứ mẹ, con chờ mẹ lâu lắm rồi.”

Thiên Ân đang chơi với bé Mưa ngoài vườn, nghe vậy thì chạy vào ôm cô từ phía sau. “Bác xuống thật hả vợ? Chị hồi hộp quá.”

Khả An cười, nước mắt lăn dài. “Thật mà vợ. Cuối cùng họ cũng chấp nhận mình.”

Họ chuẩn bị đón bố mẹ Khả An như đón khách quý nhất. Thiên Ân dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, sơn lại hàng rào trắng, trồng thêm hoa hướng dương ven lối vào. Khả An nấu những món mẹ từng thích: canh chua cá lóc, thịt kho tàu, rau luộc chấm trứng. Bé Mưa được dạy gọi “Ông Ngoại” và “Bà Ngoại”, tập hát bài “Bà Ơi Bà Cháu Yêu Bà” để chào đón.

Ngày bố mẹ Khả An đến, xe hơi đen bóng dừng trước cổng studio lúc sáng sớm. Bố mặc áo sơ mi giản dị hơn trước, mẹ mặc váy hoa nhẹ nhàng, tay cầm giỏ quà lớn: bánh kẹo nhập khẩu, quần áo trẻ em, và một hộp trà thượng hạng. Bé Mưa chạy ra đầu tiên, váy trắng bay phấp phới, ôm chân bà ngoại: “Bà Ngoại! Cháu là Mưa đây!”

Mẹ Khả An quỳ xuống, ôm c.h.ặ.t cháu nội, nước mắt lăn dài. “Trời ơi… giống con An hồi nhỏ quá. Cháu ngoan quá…”

Bố cô đứng sau, mắt đỏ hoe nhưng cố giấu. Thiên Ân bước ra chào, cúi đầu lễ phép: “Cháu chào bác trai, bác gái. Mời bác vào nhà chơi ạ.”

Họ ngồi quanh bàn gỗ ngoài hiên, uống trà thảo mộc Khả An pha. Ban đầu không khí hơi gượng, nhưng bé Mưa làm tan băng nhanh ch.óng: bé hát tặng ông bà, kể chuyện chạy trên đồi, kéo ông ngoại ra vườn xem hoa hướng dương. Bố Khả An cười lớn lần đầu tiên, bế cháu lên vai: “Ông ngoại bế cháu chạy nhé!”

Mẹ cô kéo Khả An ra góc vườn, giọng nghẹn: “Mẹ xin lỗi con. Mẹ với bố sai rồi. Mẹ thấy con hạnh phúc thế này, thấy cháu nội đáng yêu thế này… mẹ hối hận vì đã ép con ngày trước.”

Khả An ôm mẹ khóc. “Con không giận mẹ đâu. Con chỉ mong mẹ chấp nhận chị Ân thôi.”

Mẹ nhìn Thiên Ân đang chơi với bé Mưa và bố cô, cười: “Ân nó tốt lắm. Nhìn cách nó chăm con, chăm cháu là mẹ biết. Mẹ chấp nhận rồi, con ơi.”

Buổi chiều, cả nhà lên đồi xanh – nơi mọi chuyện bắt đầu. Thiên Ân bế bé Mưa, Khả An dắt tay mẹ, bố cô đi sau ngắm cảnh. Nắng chiều vàng óng chiếu qua tán cây cổ thụ, gió thổi mát rượi cuốn tà váy trắng của Khả An và bé Mưa bay phần phật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bố cô dừng lại dưới gốc cây, giọng trầm ấm: “Ngày xưa bố ép con về thành phố, bố sai rồi. Giờ bố thấy đồi xanh này đẹp hơn mọi thứ ở Sài Gòn. Con chọn đúng rồi An ơi.”

Thiên Ân quay lại, cúi đầu: “Cháu cảm ơn bác. Cháu hứa sẽ chăm sóc An và bé Mưa trọn đời.”

Bố vỗ vai chị: “Bố tin cháu. Từ nay gọi bố là bố nhé.”

Mẹ cô ôm Khả An: “Mẹ cũng vậy, gọi mẹ là mẹ đi Ân.”

Thiên Ân đỏ mặt, gọi khẽ: “Dạ… bố mẹ.”

Cả nhà cười vang giữa đồi xanh. Bé Mưa chạy quanh, hét lớn: “Ông Bà Ngoại! Mẹ Ân! Mẹ An! Con yêu mọi người!”

Hoàng hôn buông xuống, nắng cuối ngày nhuộm đỏ cả triền đồi. Thiên Ân đặt máy hẹn giờ, kéo cả nhà đứng sát nhau chụp bức ảnh gia đình lớn: bố mẹ Khả An, bà ngoại, Thiên Ân, Khả An, và bé Mưa ở giữa – tất cả cười rạng rỡ dưới nắng vàng.

Bức ảnh ấy sau này được treo lớn nhất trong phòng khách nhà mới, với dòng chữ Khả An viết tay: “Gia đình mình – Ánh Nắng Trên Đồi Xanh.”

Bố mẹ Khả An ở lại chơi một tuần, giúp trông bé Mưa, đi chợ với bà ngoại, thậm chí chụp ảnh cưới kỷ niệm 30 năm ở studio. Trước khi về Sài Gòn, mẹ ôm hai đứa khóc: “Thỉnh thoảng lên thăm bố mẹ nhé. Và mang cháu nội theo.”

Từ đó, gia đình thực sự đoàn tụ. Bố mẹ thường xuống chơi cuối tuần, bé Mưa có thêm ông bà ngoại yêu chiều, Thiên Ân và Khả An có thêm sự chấp nhận trọn vẹn từ người thân.

Nhiều năm sau, đồi xanh vẫn xanh mướt, hoa hướng dương vẫn nở vàng quanh năm. Bé Mưa lớn lên thành cô bé xinh xắn, hay mặc váy trắng chạy chân trần trên đồi như mẹ An ngày trước. Studio “Ánh Nắng” trở thành địa điểm nổi tiếng, nơi các cặp đôi đồng giới tìm về chụp ảnh cưới, tìm về hy vọng.

Và trên đồi xanh, dưới gốc cây cổ thụ định mệnh, Thiên Ân và Khả An vẫn nắm tay nhau mỗi chiều, váy trắng bay trong gió, nhìn nắng chiếu qua tán lá.

“Vợ ơi… em có hối hận không?” Thiên Ân hay hỏi.

Khả An luôn cười, hôn chị: “Không. Đây là hạnh phúc em mơ ước nhất.”

Ánh nắng vẫn chiếu, dịu dàng và mãi mãi, trên đồi xanh của họ.

- END -