Mùa xuân năm sau đến sớm hơn mọi năm. Đồi xanh phủ một lớp cỏ non mơn mởn, hoa hướng dương trong vườn nhà nở rộ vàng rực, sim tím ven đường đua nhau khoe sắc. Bé Mưa đã tròn bốn tuổi, cao hơn hẳn, tóc dài buộc hai bên thành đuôi gà nhỏ, hay chạy lon ton khắp studio giúp hai mẹ tiếp khách bằng cách đưa nước ép và cười toe toét.
Một buổi tối cuối tuần, sau khi dọn dẹp studio xong, Thiên Ân kéo Khả An và bé Mưa ngồi quanh bàn ăn. Chị bày ra một tấm bản đồ du lịch cũ chị mua ở thị trấn, trải rộng trên bàn gỗ.
“Gia đình mình đi chơi xa một chuyến nhé?” Chị cười bí mật.
Khả An mắt sáng lên. “Đi đâu hả vợ?”
Thiên Ân chỉ tay vào một điểm trên bản đồ: Đà Lạt – thành phố ngàn hoa cách Đồng Nai khoảng năm tiếng xe. “Chị đặt được homestay nhỏ xinh ở ngoại ô Đà Lạt, có vườn thông, có hồ, có cả đồi cỏ hồng đang mùa đẹp nhất. Mình đi bốn ngày ba đêm, chụp ảnh, ăn uống, nghỉ dưỡng. Bé Mưa chưa đi xa bao giờ, cho con trải nghiệm.”
Bé Mưa vỗ tay reo lên: “Đi chơi! Con muốn xem cỏ hồng! Mẹ Ân bế con chạy trên cỏ nhé!”
Khả An ôm bé cười. “Đồng ý! Em muốn mặc váy trắng chụp ảnh giữa cỏ hồng với vợ và con.”
Bà ngoại nghe kế hoạch thì vui mừng gói ghém đồ ăn mang theo: bánh chưng nhỏ, thịt kho tàu, chè đậu xanh đóng hộp. “Đi chơi vui vẻ nhé các con. Mang bà theo trong ảnh là được.”
Họ khởi hành vào sáng sớm thứ Sáu. Thiên Ân lái chiếc xe máy cũ chị mới mua thêm để chở gia đình, phía sau gắn ghế ngồi dành riêng cho trẻ em. Khả An ngồi giữa ôm eo chị, bé Mưa ngồi sau lưng mẹ An, đội mũ bảo hiểm nhỏ xinh, tay ôm c.h.ặ.t mẹ cười khanh khách vì gió thổi mát rượi.
Con đường từ Đồng Nai lên Đà Lạt đẹp như tranh: lúc qua rừng cao su thẳng tắp, lúc qua đồi chè xanh mướt, lúc qua những đoạn đèo uốn lượn với thông reo vi vu. Họ dừng nghỉ nhiều lần: ăn sáng bánh canh ghẹ ở ngã ba, chụp ảnh bên thác nước nhỏ ven đường, mua dâu tây tươi ở vườn dọc quốc lộ.
Bé Mưa lần đầu đi xa, mắt tròn xoe ngắm mọi thứ: “Mẹ ơi cây cao quá! Mẹ Ân ơi xe to chạy vù vù kìa!”
Đến Đà Lạt lúc chiều muộn, không khí se lạnh khiến cả ba reo lên thích thú. Homestay chị đặt là một ngôi nhà gỗ nhỏ nép mình dưới rừng thông, có vườn hoa rực rỡ, hồ nước nhỏ phía sau, và view nhìn ra thung lũng mờ sương. Chủ homestay – một cặp vợ chồng trung niên – đón họ nồng nhiệt, còn tặng bé Mưa một giỏ dâu tây tươi.
Tối đầu tiên, họ nướng BBQ ngoài vườn: thịt bò nướng lá lốt, khoai lang nướng mật ong, ngô ngọt nướng bơ. Thiên Ân là “đầu bếp chính”, đứng bên lò than quay thịt, mồ hôi nhễ nhại nhưng cười rạng rỡ. Khả An bế bé Mưa ngồi bên cạnh, thổi lửa, hát ru bé những bài dân ca quê. Không khí ấm áp giữa cái lạnh Đà Lạt, mùi thịt nướng quyện với mùi thông thoang thoảng khiến cả ba hạnh phúc đến lạ.
Sau bữa ăn, họ ngồi quanh lửa trại nhỏ. Chủ homestay mang ra đàn guitar, Thiên Ân ôm đàn hát mấy bài cũ: “Ánh Nắng Của Anh”, “Em Về Tinh Khôi”. Bé Mưa ngồi trong lòng Khả An, mắt lim dim ngủ vì mệt sau hành trình dài, nhưng miệng vẫn cười.
Khả An thì thầm bên tai chị: “Em yêu vợ nhiều lắm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thiên Ân hôn lên tóc cô: “Chị cũng vậy, vợ yêu.”
Ngày thứ hai, họ đi đồi cỏ hồng – địa điểm Thiên Ân mong nhất. Sáng sớm, sương mù còn dày đặc, cả gia đình mặc áo khoác len dày, đạp xe đạp homestay cho mượn ra đồi. Cỏ hồng trải rộng mênh m.ô.n.g dưới nắng sớm, màu hồng phấn dịu dàng như mơ.
Thiên Ân bế bé Mưa lên vai chạy trên đồi, tiếng cười con vang vọng. Khả An mặc váy trắng dài bay phấp phới, đứng giữa cỏ hồng giang tay đón gió. Chị chụp hàng trăm bức: bé Mưa cười toe giữa cỏ, Khả An quay lưng nhìn xa xăm, cả ba mẹ con ôm nhau cười rạng rỡ dưới nắng.
Một bức đẹp nhất: Thiên Ân đặt máy hẹn giờ, chạy vào ôm hai mẹ con. Ba người đứng giữa đồi cỏ hồng, váy trắng bay, tóc rối trong gió, tay đan c.h.ặ.t – bức ảnh gia đình đầu tiên trên đất Đà Lạt.
Chiều đó, họ đi hồ Xuân Hương, thuê xe đạp đôi chở bé Mưa ngồi giỏ trước đạp quanh hồ. Bé thích thú chỉ trỏ thiên nga bơi lội, đòi ăn kem giữa cái lạnh 15 độ. Tối về, cả ba ngâm chân nước nóng trong phòng, bé Mưa ngủ thiếp đi vì mệt, hai vợ chồng nằm ôm nhau thì thầm kế hoạch tương lai: mở rộng studio, đón thêm bé nữa, đưa bé Mưa đi biển hè tới.
Ngày thứ ba, họ đi chợ đêm Đà Lạt. Bé Mưa đội mũ len, mặc áo khoác hồng phấn, tay cầm bánh tráng nướng nóng hổi cười toe. Thiên Ân mua cho vợ và con vòng tay bạc khắc tên, Khả An mua cho chị khăn choàng len ấm. Họ ăn uống no nê: sữa đậu nành nóng, bánh căn nhân trứng, dâu tây lắc muối ớt.
Tối cuối cùng ở Đà Lạt, họ ngồi trên hiên homestay ngắm sao. Đà Lạt ít khói bụi, sao sáng lấp lánh như kim cương. Bé Mưa ngủ trong lòng Khả An, Thiên Ân ôm cả hai từ phía sau.
“Vợ ơi… cảm ơn vợ đã cho em gia đình này.” Khả An thì thầm.
Thiên Ân hôn lên tóc cô. “Cảm ơn em đã chọn chị. Và cảm ơn bé Mưa đã đến với mình.”
Họ về Đồng Nai vào sáng hôm sau, xe chất đầy quà: dâu tây, hoa khô, mứt atiso, bánh ngọt. Bé Mưa ngủ suốt đường về, miệng vẫn cười vì mơ.
Về đến nhà, bà ngoại ra đón, ôm cháu nội khóc: “Nhớ bà không con? Lần sau dẫn bà đi nữa nhé!”
Bé Mưa gật đầu lia lịa: “Dạ, lần sau cả nhà đi biển!”
Chuyến đi chơi gia đình đầu tiên kết thúc, nhưng để lại hàng ngàn kỷ niệm đẹp: ảnh đầy máy, quà đầy nhà, và trái tim ba mẹ con càng gắn bó hơn.
Từ đó, họ hứa với nhau: mỗi năm sẽ đi chơi một chuyến xa, để bé Mưa lớn lên với nhiều kỷ niệm đẹp, và để tình yêu của hai vợ chồng mãi tươi mới như ngày đầu.
Ánh Nắng Trên Đồi Xanh