1
Người đó vừa cúi xuống, sợi dây chuyền bạc nơi xương quai xanh với mặt dây hình ngôi sao khẽ lướt qua ống kính.
Mà nhịp thở của tôi cũng khựng lại ngay khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt anh.
Mồ hôi trên người Trần Cận Trì lăn dọc theo đường nét sắc gọn nơi cằm, chảy vào cổ áo bóng rổ đang mở rộng. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình, sững lại hai giây, đồng t.ử chấn động dữ dội!
“…Đệt.”
Ngay giây sau, điện thoại bị ném đi đâu đó, màn hình tối sầm một thoáng rồi lại vội vàng được nhặt lên. Tống Ứng Lễ cầm điện thoại, không vui nói:
“Cậu tự nhiên phát điên cái gì thế?!”
Trần Cận Trì khựng lại một lát, bật cười khẩy:
“Gu cậu không ra sao.”
Người vốn dịu dàng như Tống Ứng Lễ hiếm khi nổi nóng, lạnh giọng nói:
“Bạn gái tôi rất tốt, cậu đừng nói linh tinh.”
“Đúng đấy, chị dâu xinh thế còn gì, tôi thấy còn đẹp hơn hoa khôi khoa ngoại ngữ nữa. Anh Trần, mắt anh kiểu gì vậy?”
“Nếu được yêu một người như thế này, tôi sẵn sàng ăn mì gói ba năm!”
“Biến đi, tôi ăn mười năm còn được…”
Đám bạn cùng phòng ồn ào náo nhiệt, Trần Cận Trì không nói thêm gì nữa.
Tống Ứng Lễ cầm lại điện thoại:
Rùa
“Xin lỗi nhé, Tinh Tinh, hôm nay chắc cậu ta chơi bóng rổ thua nên tâm trạng không tốt.”
Bên kia lập tức vang lên giọng nghiến răng:
“Tôi thắng! Thắng tận 20 điểm!”
Tống Ứng Lễ mặt không đổi sắc:
“Vậy chắc là lên cơn rồi. Tinh Tinh, tối nay anh qua đón em đi ăn nhé.”
…
Tắt video xong, tôi lặng lẽ ngả người nằm xuống giường. Ánh nắng giữa mùa hè có chút ch.ói mắt, tôi giơ tay che lên mắt.
Tôi và Trần Cận Trì… hình như đã ba năm rồi không gặp.
Không ngờ anh vẫn còn đeo sợi dây chuyền hình ngôi sao tôi tặng.
Một món đồ rẻ tiền như thế, tôi vẫn nhớ lúc đó giá niêm yết chỉ có 199, mua đôi giảm một nửa còn đúng một trăm. Sợi của tôi thì từ lâu đã chẳng biết bị tôi vứt đi đâu rồi.
Anh dường như không thay đổi, mà cũng lại thay đổi rất nhiều. Vẫn là gương mặt đó, nhưng sau khi trưởng thành, nét sắc sảo càng rõ rệt hơn, giống như viên đá quý được mài giũa lộ ra góc cạnh, sự ngạo nghễ nơi ánh mắt chẳng thể nào che giấu.
Tôi chợt nhớ lại ba năm trước, khi chúng tôi còn chưa thi đại học.
Trần Cận Trì cũng mặc một bộ đồ bóng rổ như vậy, đứng dưới lầu nhà tôi, mắt đỏ hoe cầu xin.
“Sau này em nói gì anh cũng nghe. Em không thích anh tiếp xúc với cô ấy, anh sẽ không qua lại với cô ấy nữa.
“Chúng ta đã nói sẽ vào cùng một trường đại học mà…”
Giọng anh khàn đi, trong màn đêm ánh mắt lóe lên một tia sáng:
“Chỉ cần đừng chia tay, em nói gì anh cũng đồng ý, được không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Anh trông đáng thương đến vậy, gần như sắp quỳ xuống cầu xin tôi.
Nhưng tôi chỉ lạnh nhạt nhìn anh một lúc, rồi khẽ nói:
“Trần Cận Trì, em đã đổi nguyện vọng rồi.
“Em không thi vào T đại nữa.”
2
Mối tình của tôi và Trần Cận Trì, bắt đầu từ việc “trúc mã không thắng nổi người từ trên trời rơi xuống”, và kết thúc cũng vì “người từ trên trời rơi xuống lại không thắng nổi trúc mã”.
Năm lớp 11, vừa chuyển trường, tôi đã đứng đầu khối. Khi đó giáo viên thích xếp một nữ sinh học giỏi ngồi cùng một nam sinh học kém để “kèm cặp”, thế là tôi bị sắp ngồi cạnh Trần Cận Trì.
Nhưng Trần Cận Trì chẳng hứng thú gì với việc học, ngược lại lại cực kỳ hứng thú với tôi.
Không phải kéo tóc tôi thì cũng là giơ cao b.út của tôi lên, rồi cúi đầu cười xấu xa:
“Trình Kiến Tinh, cậu thấp thật đấy.”
Trong giờ học, anh truyền cho tôi mảnh giấy nhỏ. Tôi mở ra xem, là một bức vẽ nguệch ngoạc hình tôi.
Tôi đang định mắng anh vô vị, thì giáo viên đã phát hiện tờ giấy, còn đem ra cho cả lớp xem, rồi phạt hai đứa tôi ra ngoài đứng.
Khi đó tôi là học sinh gương mẫu, chưa từng chịu uất ức như vậy, mắt đỏ hoe đẩy Trần Cận Trì:
“Trần Cận Trì, cậu bị bệnh à?!”
Anh biết mình sai nên im lặng. Một lúc sau, tờ giấy vẽ kia được anh gấp thành một ngôi sao, lặng lẽ nhét vào tay tôi.
Nhìn ngôi sao ấy, tôi không nhịn được mà bật cười qua nước mắt.
Mối quan hệ giữa tôi và Trần Cận Trì dần trở nên tốt hơn. Tôi ép anh học bài đến khi hiểu mới thôi, kiểm tra bài tập, không cho anh chép đáp án.
Anh thì mỗi ngày đều đứng chờ dưới lầu nhà tôi để cùng đi học, cùng tan học, cùng đi dạo tiệm phụ kiện trước cổng trường. Ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại mua hai sợi dây chuyền hình ngôi sao, tặng anh một sợi.
…
Ở trường, Trần Cận Trì là nhân vật nổi bật: đẹp trai, nhà giàu, chơi bóng rổ giỏi, số cô gái thích anh không đếm xuể.
Có một cô gái từng chặn tôi lại, hỏi tôi có thích Trần Cận Trì không.
Lòng tự trọng tuổi thiếu niên cùng thứ bực bội mơ hồ khiến tôi buột miệng:
“Tôi sẽ không thích người có thành tích kém hơn tôi.”
Cô gái đó nhìn về phía sau tôi.
Tôi giật mình quay đầu, lúc này mới phát hiện Trần Cận Trì đang đứng phía sau, không biết đã nghe được bao lâu.
Anh mặt không cảm xúc, lướt qua tôi.
Từ sau đó, Trần Cận Trì không còn chủ động tìm tôi nữa.
Trong giờ học anh không nói chuyện với tôi, cũng không còn rủ tôi cùng đi học về. Hai đứa ngồi cùng bàn, mỗi ngày không nói thêm một câu.
Tôi muốn giải thích với anh, nhưng anh chưa từng cho tôi cơ hội.
Cho đến một năm sau, với thành tích tiến bộ đáng kinh ngạc, Trần Cận Trì đã đuổi kịp tôi, cùng đứng hạng nhất.
Tối hôm đó, anh gọi tôi lại, nghiêm túc nói:
“Trình Kiến Tinh, thành tích của anh giờ không kém em nữa rồi, bây giờ em có thể thích anh không?”