Đến giờ, ký ức về khi ấy đã trở nên mơ hồ.
Tôi chỉ nhớ hôm đó, hoa phượng tím trong trường nở rộ như một biển hoa. Khi cánh hoa bị gió thổi tung, ánh mắt của thiếu niên còn rực rỡ hơn cả sao nổ.
Ánh sáng xuyên qua vũ trụ mênh m.ô.n.g, vượt qua năm ánh sáng, thẳng tắp rơi vào tim tôi.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi nghe thấy giọng nói của chính mình:
“Được.”
Chúng tôi cứ thế mà ở bên nhau.
Tình cảm tuổi trẻ như lửa cháy lan, không thể kìm lại. Mỗi ngày chúng tôi dính lấy nhau, Trần Cận Trì giới thiệu tôi với tất cả bạn bè của anh, thậm chí còn xăm tên tôi lên người.
Tôi nói muốn thi vào T đại, anh nói sau này sẽ học cùng một trường với tôi.
Mẹ anh vui mừng vì anh bỗng nhiên chăm chỉ, may mà thành tích của tôi cũng không tụt, nên phụ huynh và giáo viên đều mắt nhắm mắt mở cho qua. Chúng tôi trở thành cặp đôi công khai duy nhất trong trường.
Khi ấy, tôi thật sự nghĩ rằng, chúng tôi sẽ đi cùng nhau đến cuối.
Cho đến khi tôi phát hiện, trong lòng anh luôn có một cô gái quan trọng hơn cả tôi.
3
Trần Cận Trì có một cô bạn thanh mai trúc mã, lớn lên cùng anh từ nhỏ, tên là Cố Viên Viên.
Bố của Cố Viên Viên trước kia là tài xế của bố Trần Cận Trì. Trong một vụ t.a.i n.ạ.n rơi xuống biển, ông liều mạng cứu bố Trần Cận Trì lên bờ, nhưng bản thân lại không còn sức leo lên, cứ thế mà mất.
Bố Trần Cận Trì là người rất trọng tình nghĩa, lập tức đón hai mẹ con Cố Viên Viên về, nói sau này sẽ coi cô như con ruột, nuôi dưỡng cả đời.
Rùa
Từ nhỏ, Cố Viên Viên đã luôn kè kè bên Trần Cận Trì. Kể cả khi chúng tôi đã yêu nhau, cô vẫn không hề kiêng dè, đi học hay tan học cũng đều theo cùng.
Vì chuyện này, tôi và Trần Cận Trì không ít lần cãi nhau. Mãi mới khiến Cố Viên Viên không còn đi cùng nữa, vậy mà chưa được mấy ngày, cô ta lại bất ngờ xuất hiện trước mặt tôi, tựa vào người Trần Cận Trì.
“Xin lỗi nhé chị Tinh Tinh, em biết chị không muốn đi cùng em, nhưng chân em bị trẹo, anh Cận Trì cứ nhất định đòi đưa em về.”
Ánh mắt Trần Cận Trì dán hết lên người cô, nhíu mày trách:
“Chân bị thương mà cũng không nói với anh, nếu anh không đến tìm em thì em định nhảy lò cò một chân về à?! Lên đây!”
Tôi vẫn còn nhớ rõ hôm đó, Trần Cận Trì cõng Cố Viên Viên suốt đoạn đường, đi phía trước tôi.
Cố Viên Viên nằm trên lưng anh, kể những chuyện hồi nhỏ của hai người, tôi chẳng thể chen vào nổi một câu.
Cô ta làm nũng:
“Anh Cận Trì, chân em đau quá…”
Tôi chưa từng nghe giọng Trần Cận Trì dịu dàng đến thế:
“Đau à? Thế phải làm sao bây giờ?”
“Em muốn ăn bánh ở tiệm góc phố kia, loại đắt nhất cơ!”
“Được, để anh đưa em về rồi đi mua cho em.”
“Anh Cận Trì, sau này em đi cùng anh nhé? Lúc em đi một mình hay bị mấy tên ngoài trường nhìn chằm chằm, em sợ lắm.”
Trần Cận Trì cau mày:
“Sao em không nói sớm?
“Ngày mai anh đến đón em. Sau này nếu anh không đi cùng, em không được tự đi một mình.”
Cố Viên Viên cười, quay đầu nhìn tôi một cái.
“Vâng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
…
Ánh hoàng hôn kéo dài bóng hai người họ, như quấn quýt không rời.
Còn tôi, một mình tụt lại phía sau ngày càng xa, mà Trần Cận Trì chưa từng quay đầu nhìn tôi lấy một lần.
Cho đến khi đưa Cố Viên Viên về tới nhà, anh mới quay sang nói với tôi:
“Anh phải đi mua bánh cho Viên Viên, hôm nay không đưa em về được.
“Tinh Tinh, em tự về nhé.”
Tôi nhìn anh thật lâu, rồi quay người rời đi.
4
Sau lần đó, tôi và Trần Cận Trì chiến tranh lạnh suốt một tuần.
Ban đầu anh không thấy mình có lỗi:
“Anh luôn coi Viên Viên là em gái, chân cô ấy bị thương, sao anh có thể làm như không thấy được?”
Tôi lạnh nhạt nói:
“Chân cô ta bị thương thì có thể gọi mẹ cô ta đến đón, hoặc gọi tài xế nhà anh, tại sao nhất định phải đứng đó chờ anh?!
“Anh coi cô ta là em gái, cô ta có coi anh là anh trai không?! Anh dám nói là anh không biết cô ta thích anh à?!”
Ánh mắt Trần Cận Trì né tránh, cuối cùng thở dài rồi ôm tôi vào lòng.
“Tinh Tinh, anh thật sự chỉ thích em. Sau này anh sẽ nói rõ với cô ấy, giữ khoảng cách với cô ấy, được không?”
Tôi khẽ nhắm mắt:
“Được.”
Sau đó, Trần Cận Trì quả thật đã tìm Cố Viên Viên.
Tôi không biết anh đã nói gì với cô, chỉ biết Cố Viên Viên khóc lóc chạy ra khỏi lớp, rồi từ đó không còn tìm Trần Cận Trì nữa.
Tôi cứ nghĩ chuyện này coi như đã giải quyết xong.
Không ngờ một ngày nọ, Trần Cận Trì lại tìm đến tôi, cau mày, ấp úng nói:
“Viên Viên nói có một tên bên trường khác cứ bám theo cô ấy. Cô ấy đã từ chối mấy lần mà hắn vẫn quấn lấy. Hôm nay hắn rủ mấy người bạn của Viên Viên đi chơi, cô ấy muốn anh giả làm bạn trai để khiến hắn bỏ cuộc.”
Anh nhìn sắc mặt tôi, vội bổ sung:
“Chỉ một buổi tối thôi, làm cho hắn tự biết khó mà rút lui là được.”
Tôi bật cười lạnh:
“Chẳng phải đã nói rõ rồi sao? Hôm nay trẹo chân cần anh cõng về, ngày mai bị người ta quấn lấy thì cần anh giả làm bạn trai, vậy ngày kia lại là cái gì nữa?!”
Tính Trần Cận Trì vốn không tốt, nhưng ở bên tôi thì luôn nhẫn nại dỗ dành:
“Nếu năm đó không phải vì cứu bố anh, thì bố của Viên Viên cũng đã không c.h.ế.t. Bây giờ cô ấy cũng sẽ có người cha bảo vệ. Anh thật sự không thể mặc kệ cô ấy. Chỉ lần này thôi. Nếu em không yên tâm thì đi cùng anh, được không?”
Đến mức này rồi, tôi biết tranh cãi thêm cũng chẳng có kết quả gì, đành phải gật đầu:
“Chỉ một ngày thôi. Em đi cùng hai người.”
Trần Cận Trì cười, nâng mặt tôi lên hôn một cái:
“Vợ đúng là hiểu chuyện quá, anh yêu em nhất!”