Ánh Sao Trong Mắt

Chương 6



Tống Ứng Lễ thấy không khí gượng gạo liền tiếp tục nói chuyện, kể tôi nghe mấy chuyện thú vị hôm nay:

“Lúc nãy ra ngoài anh lại gặp bạn ‘bò sữa’ tụi mình từng cho ăn đó, béo lên nhiều thật.”

Dù cũng là con nhà giàu như Trần Cận Trì, nhưng anh lại rất có giáo dưỡng, tính tình ổn định.

Chúng tôi quen nhau trong hoạt động câu lạc bộ năm hai. Khi đó anh là chủ nhiệm, tôi là phó chủ nhiệm. Qua vài lần tiếp xúc, chúng tôi nhanh ch.óng nhận ra hợp nhau, ở bên nhau lúc nào cũng có chuyện để nói.

Rồi mọi thứ diễn ra rất tự nhiên…anh tỏ tình, tôi đồng ý.

Mối tình đầu đúng là khó quên, nhưng cuộc sống không phải tiểu thuyết. Tôi không thể cả đời chỉ thích một người, cuộc sống vẫn phải tiếp tục.

“Thật à? Khi nào rảnh đưa nó đi triệt sản đi, dạo này em thấy nó cứ quấy rối mấy con mèo cái suốt.” Tôi bật cười.

Trần Cận Trì hừ lạnh một tiếng.

Tôi không để ý đến anh. Tống Ứng Lễ xiên một miếng bánh nhỏ đưa đến miệng tôi:

“Bánh ở tiệm em thích nhất, anh vừa đi mua.”

Tôi há miệng nhận. Đúng lúc đó, Trần Cận Trì đột nhiên húc mạnh vào bàn, chiếc bàn kêu “két” một tiếng trượt về phía trước. Miếng bánh trong miệng tôi rơi xuống đất.

Tống Ứng Lễ không nhịn được cau mày:

“Hôm nay cậu rốt cuộc bị sao vậy?!”

Trần Cận Trì nói giọng mỉa mai:

“Xin lỗi nhé, trượt tay.”

Bữa ăn trở nên càng lúc càng im lặng. Cuối cùng tôi không chịu nổi nữa, đẩy khay cơm ra.

“Em ăn không nổi nữa.”

Tống Ứng Lễ vừa định đưa tay, thì Trần Cận Trì đã theo bản năng nhận lấy khay của tôi, bắt đầu ăn phần còn lại.

“Sao lúc nào cũng ăn thừa vậy…”

Tống Ứng Lễ sững lại.

Tôi há miệng định nói gì đó, rồi lại thôi.

Khi còn ở bên nhau, Trần Cận Trì cũng luôn như vậy…ăn phần tôi ăn dở.

Tuổi trẻ ăn khỏe, tôi lại ăn ít. Anh lười đi lấy thêm suất khác, nên ngày nào cũng tiện tay ăn phần thừa của tôi, chưa từng chê bai.

Chỉ là không ngờ… đến bây giờ anh vẫn chưa quên thói quen đó.

Động tác trên tay Trần Cận Trì khựng lại, anh cúi đầu, cứng đờ.

Sau một khoảng lặng ngột ngạt, anh đột nhiên đứng dậy, không nói một lời, quay người rời đi.

Một lát sau, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ:

.(Ý tôi là…mắt nhìn của em không ra sao.)

10

Tối hôm đó, tôi suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn kể cho Tống Ứng Lễ nghe chuyện giữa tôi và Trần Cận Trì.

Vì tôn trọng anh, cũng là tôn trọng mối quan hệ của chúng tôi.

“Bảo sao hôm nay cậu ta kỳ lạ như vậy. Anh coi cậu ta là anh em, vậy mà cậu ta lại dòm ngó vợ anh!”

Hiếm khi thấy Tống Ứng Lễ mất bình tĩnh, nhưng anh vẫn an ủi tôi:

“Không sao đâu, chuyện đã qua rồi. Sau này anh sẽ cố gắng hạn chế để cậu ta tiếp xúc với em.”

Dù nói vậy, nhưng khi tôi và lớp của Tống Ứng Lễ học chung, chúng tôi vẫn phải ngồi cùng nhau.

Trần Cận Trì hoàn toàn không có ý thức giữ khoảng cách với người đã có người yêu, ngang nhiên ngồi xuống bên trái tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cả lớp đã kín chỗ, Tống Ứng Lễ chỉ có thể ngồi bên phải. Trong chốc lát tôi như ngồi trên đống lửa, chỉ có thể giả vờ chăm chú nghe giảng, nhưng thực ra lưng đã rịn đầy mồ hôi.

May mà nửa tiết học trôi qua, Trần Cận Trì không gây chuyện gì. Ngay khi tôi bắt đầu thả lỏng, một mảnh giấy đột nhiên được đẩy đến trước mặt tôi.

Tôi giả vờ không thấy. Trần Cận Trì chống cằm, nửa cười nửa không nhìn tôi, dường như định cứ thế giằng co.

Tôi không còn cách nào, chỉ có thể nhân lúc Tống Ứng Lễ không để ý mà mở tờ giấy ra.

Rồi sững lại.

Trên đó là một bức vẽ đơn giản… là tôi.

Giống hệt năm mười bảy tuổi.

Quá khứ ập đến như gió lốc. Tôi thất thần một thoáng, rồi hoàn hồn, siết mạnh tờ giấy thành một cục, ném sang một bên.

Nụ cười trên mặt Trần Cận Trì dần biến mất. Anh nhặt cục giấy lên, cúi đầu không biết đang làm gì.

Một lúc sau, một ngôi sao giấy nhăn nhúm xuất hiện trước mặt tôi.

Đúng lúc Tống Ứng Lễ quay sang, hơi nhướng mày:

“Đây là cái gì vậy?”

“Rác thôi.” Tôi nhặt ngôi sao lên. Đúng lúc chuông tan học vang lên, tôi khoác tay Tống Ứng Lễ đứng dậy, tiện tay ném ngôi sao giấy vào thùng rác.

Tôi không còn là cô gái mười bảy tuổi nữa.

Không còn là cái tuổi có thể bị một mảnh giấy nhỏ hay một ngôi sao giấy làm cho rung động.



Trên đường đến căn tin, Trần Cận Trì vẫn thong thả đi phía sau chúng tôi.

Tống Ứng Lễ cuối cùng không nhịn được nữa, cau mày nói:

“Tôi đi ăn với bạn gái, cậu đi theo làm gì?”

Trần Cận Trì thản nhiên:

“Tôi cũng đi ăn. Đến căn tin chỉ có một con đường, lúc nào tôi theo các cậu?”

Tôi bỗng nảy ra ý, bảo Tống Ứng Lễ cõng tôi.

Anh không hiểu vì sao, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Tống Ứng Lễ cứ thế cõng tôi đi qua trước mặt Trần Cận Trì. Suốt quãng đường, chúng tôi nói cười vui vẻ, còn sắc mặt Trần Cận Trì thì càng lúc càng tối lại.

Không biết anh còn nhớ hay không…

Khi chúng tôi còn ở bên nhau, vị trí đó…người được tôi dựa vào…từng là anh.

11

Buổi tối, Tống Ứng Lễ cứ quấn lấy tôi dưới chân ký túc xá.

“Nói thêm một chút nữa thôi, thêm chút nữa thôi mà.”

Một người đàn ông cao gần mét chín mà làm nũng, suýt nữa thì húc tôi ngã, rồi lại như không có chuyện gì đỡ tôi đứng vững.

“Em thấy anh tốt hay Trần Cận Trì tốt hơn?”

Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, đột nhiên hỏi.

Xong rồi!

Tôi lập tức cảnh giác…câu hỏi kinh điển dành cho những người từng có người yêu cũ đây rồi!

Nhưng tôi lại không thể hỏi ngược lại, vì Tống Ứng Lễ chưa từng có mối tình nào.

Tôi là mối tình đầu của anh.

Rùa