Ánh Sao Trong Mắt

Chương 5



8

Tôi hỏi thăm được địa chỉ nhà Trần Cận Trì, định đến thăm anh.

Không ngờ bố mẹ anh đều có ở nhà. Mẹ anh hình như vừa đi mua sắm về, tay xách đầy túi lớn túi nhỏ.

Bà rất nhiệt tình với tôi, không hề có chút dáng vẻ của một quý phu nhân nhà giàu, cứ liên tục bảo tôi ngồi xuống, còn khen tôi xinh đẹp.

“Từ lâu cô đã nghe Cận Trì nói rồi, bạn gái nó vừa xinh vừa giỏi, nhà cô đúng là may mắn quá.

“Nghe nói sau này hai đứa còn học cùng T đại, T đại tốt lắm. Nhà cô ở đó có hai căn biệt thự, nếu hai đứa không muốn ở ký túc thì có thể ra ngoài ở, người yêu chăm sóc lẫn nhau, người lớn như cô cũng yên tâm.”

Bố Trần Cận Trì thì có vẻ không thích tôi lắm, trầm mặt nói:

“Thế chẳng phải là sống chung trước hôn nhân sao, thật vô lý. Trẻ con hồ đồ thì thôi, bà cũng hùa theo à!”

Tôi nhìn mẹ anh:

Rùa

“Dạ, cô ơi, cháu muốn lên xem Trần Cận Trì.”

Bà mỉm cười gật đầu:

“Đi đi, đi đi, Cận Trì thấy cháu đến chắc chắn sẽ rất vui.”

Tôi bước nhanh lên lầu, đẩy cửa phòng Trần Cận Trì.

“Trần Cận Trì…”

Lời còn chưa dứt đã nghẹn lại nơi cổ họng.

Trên chiếc giường lớn trải bộ chăn ga lụa màu xám, Trần Cận Trì đang nằm sấp ngủ say.

Nửa thân trên anh trần trụi, cơ bắp săn chắc, gọn gàng của thiếu niên dưới ánh nắng hiện lên màu mật ong.

Phía sau anh, Cố Viên Viên mặc một chiếc váy ngủ hai dây ngắn cũn, chống tay ngồi dậy, mỉm cười chào tôi:

“Chị Kiến Tinh, sao chị lại đến?”

Chiếc váy quá ngắn, lúc cô ta vừa ngồi dậy đã trễ xuống, để lộ khe n.g.ự.c lấp ló.

Trần Cận Trì mơ màng mở mắt. Khi nhìn thấy tôi, trong mắt anh lóe lên niềm vui bất ngờ. Nhưng ngay khi nghe thấy giọng Cố Viên Viên, anh bỗng sững lại, cứng đờ quay đầu.

Tôi quay người bỏ chạy!

Tối hôm đó, Trần Cận Trì đứng đợi dưới lầu nhà tôi rất lâu.

Anh nhắn cho tôi rất nhiều tin, cầu xin tôi cho anh một cơ hội, nghe anh giải thích.

Chiều tối trời đổ mưa. Những hạt mưa xối xả đập vào cửa kính. Anh bị ướt sũng, từ đầu đến chân chẳng còn chỗ nào khô.

Ngay cả mẹ tôi cũng không nỡ nhìn:

“Nó vừa ốm dậy đấy, con xuống xem nó đi.”

Tôi cầm ô xuống lầu. Nước mưa theo mái tóc đen của Trần Cận Trì nhỏ xuống, chảy qua đường nét sắc gọn nơi chân mày. Cả người anh trắng bệch, giọng nói cũng khàn đi.

“Tinh Tinh, anh thật sự không biết cô ấy đến từ lúc nào. Anh uống t.h.u.ố.c xong thì ngủ thiếp đi. Anh thật sự không tìm cô ấy. Từ sau lần em nhập viện, anh đã nói rõ với cô ấy rồi. Anh nói chỉ coi cô ấy là em gái, bảo cô ấy từ bỏ anh. Anh nói người anh thích chỉ có em…”

“Em tin anh.” Tôi cắt lời.

Trần Cận Trì đầu tiên là mừng rỡ, nhưng khi nhận ra sắc mặt tôi không hề thay đổi, nụ cười trên mặt anh dần tắt.

“Nhưng em mệt rồi.”

Tôi khẽ nói:

“Trần Cận Trì, em tin anh thích em, cũng tin anh với cô ấy chỉ là tình cảm anh em. Nhưng em thật sự mệt rồi.

“Giữa hai người, không chỉ là chuyện của hai người, mà còn là ràng buộc của hai gia đình. Em nhận ra rồi, bố anh có lẽ rất thích cô ấy, muốn hai người ở bên nhau, đúng không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Đó chỉ là suy nghĩ của bố anh!” Trần Cận Trì vội nói, “Anh chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn với cô ấy!”

“Em tin anh. Nhưng nếu chúng ta tiếp tục ở bên nhau, sau này thì sao? Anh có thể hoàn toàn không qua lại với cô ấy nữa không? Hay vẫn sẽ như vậy, cô ấy cứ tìm anh, anh cứ giải thích, còn em thì cứ phải tha thứ hết lần này đến lần khác?”

Tôi cúi đầu:

“Trần Cận Trì, thôi đi. Như vậy mệt lắm.”

Giọng Trần Cận Trì run lên, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi:

“Nhưng chúng ta đã hẹn cùng vào T đại mà, Tinh Tinh, cho anh thêm một cơ hội nữa được không?”

Trong cơn mưa lớn, mắt anh đỏ dần, những giọt rơi xuống chẳng rõ là nước mưa hay nước mắt.

“Anh thật sự không thể sống thiếu em. Em tin anh thêm một lần nữa đi, Trình Kiến Tinh, coi như anh cầu xin em.”

Tôi chậm rãi rút tay ra, khẽ nói:

“Trần Cận Trì, em đăng ký S đại rồi.

“Em không đi T đại nữa.”

Tôi đưa ô cho anh:

“Em đi đây, anh cũng về sớm đi.”

Tôi quay người lên lầu.

Hôm đó, Trần Cận Trì đứng dưới lầu nhà tôi rất lâu.

Anh không che ô, mưa xối xả trút xuống người anh, khiến anh trông như một con ch.ó hoang bị bỏ rơi, cố chấp đứng tại nơi từng gặp chủ, cứ ngỡ mình vẫn còn có thể quay về.

Đó là lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau trước khi tái ngộ.

Sau đó, tôi đến S đại, còn Trần Cận Trì vào T đại.

Cách nhau trời nam đất bắc, chúng tôi không còn gặp lại nữa.

9

Không ngờ lần gặp lại, lại là một sự trùng hợp như vậy.

Tôi thu lại dòng suy nghĩ, ép mình đừng nghĩ nhiều nữa.

Chuyện quá khứ thì cứ để nó qua đi. Bây giờ tôi cũng đã có mối quan hệ mới, còn người yêu cũ… cứ coi như không nhìn thấy là được.

Chỉ là không hiểu sao Trần Cận Trì lại đột nhiên xuất hiện ở đây.

Buổi tối tôi còn có tiết học, nên hẹn Tống Ứng Lễ ra căn tin ăn cơm.

Không ngờ Trần Cận Trì cũng tới. Áo hoodie đen, bên ngoài đeo sợi dây chuyền bạc hình ngôi sao, cứ thế ngang nhiên ngồi xuống cạnh chúng tôi.

Tôi nhíu mày:

“Cậu không thể sang chỗ khác ngồi à?”

Trần Cận Trì cười nhạt:

“Sao, căn tin là nhà cậu mở à? Tôi thích ngồi đâu thì ngồi.”

Tống Ứng Lễ vẫn chưa biết quan hệ giữa chúng tôi, liền đứng ra giảng hòa:

“Thôi mà Tinh Tinh, đừng chấp cậu ấy. Cận Trì chỉ là nói năng hơi khó nghe thôi, chứ người cũng tốt lắm.

“Cậu ấy từ T đại sang trao đổi, học ở đây một năm. À đúng rồi, hai người hình như còn là đồng hương nữa.”

Tôi và Trần Cận Trì nhìn nhau một cái. Anh lườm tôi, tôi quay đi chỗ khác.