Từ thuở bé, ta đã có cảm giác mình xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất.
Đích mẫu nói lời châm chọc, ta đều xem như đang khen ta.
Lễ vật của đích tỷ, ta nhận hết, chẳng từ chối món nào.
Vị hôn phu leo được cành cao, bèn tới tìm ta hủy hôn.
“Yến Yến, ta tự biết mình không xứng với nàng…”
Ta gật đầu: “Dung mạo ngươi đúng là trông có chút đáng tiếc thật.”
Hắn nghiến răng: “Nàng xinh đẹp như vậy, dĩ nhiên là phải gả cho nam t.ử tốt nhất thiên hạ.”
Ta thấy hắn nói có lý.
Vì thế, trong yến tiệc tại hoàng cung, ta hỏi vị tân đế nổi tiếng sắt đá vô tình kia:
“Ngài có thể lập ta làm Hoàng hậu không?”
Hắn nheo mắt, bật cười nhạt:
“Được chứ.”