Nhưng trước đó người của hiệu vải đã kể với ta rồi.
Tiêu Ẩn từng đưa một cô nương đi dạo phố.
Nàng ta vừa mắt một cây trâm ngọc trắng ở tiệm bên cạnh.
Tiêu Ẩn không mang đủ tiền, bèn ngâm mấy bài thơ tại chỗ, bán được giá ngàn vàng.
Cô nương ấy liền được dỗ cho cười tít mắt.
“Nghe nói đó là cháu gái cưng của Chu Các lão, không màng phú quý vinh hoa, chỉ mong gặp được người tài hoa đầy mình, một lòng chân thành.”
Ta cười khẽ.
Thật là tiêu chí chọn phu quân rõ ràng.
Xem ra để lọt được vào mắt cô ta, Tiêu Ẩn đã tốn không ít tâm sức?
Nghĩ đến đây, ta thấy thật buồn cười:
“Ngươi bám được cành cao rồi thì cứ nói thẳng ra, được chứ? Ta nào phải loại nhất quyết đòi gả cho ngươi.”
Tiêu Ẩn trông như vừa bị sỉ nhục nặng nề.
Nhưng vẫn cố nén giận:
“Yến Yến, ta tự biết mình không xứng với nàng…”
Câu này thì ta đồng tình:
“Dung mạo ngươi quả thực có chút đáng tiếc.”
Một tiếng “rắc” vang giòn.
Chậc.
Chẳng lẽ hắn nghiến đến gãy cả răng thật rồi?
Chỉ là Tiêu Ẩn vẫn giữ bộ dạng thư sinh, chẳng dám mắng ta câu nào, chỉ có thể cười gượng nói móc:
“Nàng xinh đẹp như vậy, tự nhiên phải xứng với bậc nam t.ử ưu tú nhất thiên hạ.”
Ta ra chiều suy nghĩ:
“Ý ngươi là Hoàng thượng sao? Ngươi muốn ta làm Hoàng hậu à?”
Hắn hoảng hồn thất sắc:
“Ta đâu có nói vậy!”
“Ồ? Vậy là ý ngươi cho rằng Hoàng thượng không phải nam t.ử ưu tú nhất thiên hạ?”
Ta lắc đầu không tán thành:
“Tiêu công t.ử, ăn nói nên cẩn trọng một chút.”
Tiêu Ẩn suýt quỳ xuống tại chỗ:
“Ta cầu xin nàng đấy, Chu Thanh Yến! Họa từ miệng mà ra, sang năm ta còn phải đi thi, trên người ta còn tám trăm ba mươi hai lượng bạc, đều đưa cho nàng cả, coi như tiền bồi thường cho việc huỷ hôn, được không?!”
Sao không đưa sớm đi cho xong?
Thật là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.
Ta cân thử mấy tờ ngân phiếu và nắm bạc vụn hắn đưa qua, rồi gật đầu:
“Ta đồng ý chuyện huỷ hôn. Ngày mai sẽ sai người mang trả ngươi bát tự hợp hôn cùng tín vật.”
“Ngươi cứ việc leo lên cành cao của ngươi. Từ nay về sau, ta với ngươi ân đoạn nghĩa tuyệt.”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Trên mặt Tiêu Ẩn lại lộ vẻ mất mát:
“Yến Yến, nàng không còn điều gì muốn nói với ta sao?”
“Có chứ.”
Ta thấy mắt hắn sáng lên, bèn dặn dò:
“Bữa cơm này, ngươi trả tiền.”
…
Ngày diễn ra yến tiệc trong cung, ta thay bộ xiêm y mà Chu Thanh Du tặng, đeo cả trâm cài mà đích mẫu đưa.
Dáng vẻ đoan trang, ta bước lên xe ngựa.
Mẹ con họ ngồi đối diện, mặt mày hằm hằm, trừng mắt nhìn ta.
Ta nhấp một ngụm trà, thong thả nói:
“Chẳng hay mẫu thân với tỷ tỷ nhìn ta như thế là vì bị nhan sắc của ta làm cho choáng ngợp sao?”
Chu Thanh Du mặt tối sầm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Chu Thanh Yến, ngươi không biết xấu hổ à?”
“Xem tỷ nói kìa, ta nói đâu phải điều sai sự thật?”
“Cho dù là thật, ngươi cũng không nên tự tâng bốc mình như thế!”
Đích mẫu lập tức nghiêm giọng giáo huấn:
“Là nữ t.ử, vẫn nên lấy đoan trang dè dặt làm trọng.”
“Vâng, mẫu thân dạy phải. Nghe nói trong yến tiệc hôm nay, tỷ tỷ còn chuẩn bị một khúc đàn dâng lên bệ hạ, nếu đã lấy sự đoan trang làm đầu, vậy e là cũng không nên tấu khúc ấy nữa?”
“…”
Đích mẫu á khẩu, đổi giọng ngay:
“Nhưng đó đều là tàn dư của tiền triều rồi. Thừa tướng đại nhân đã nói, nữ t.ử thời nay phải rạng rỡ dũng cảm, tự tin và phóng khoáng.”
Ta bật cười:
“Mẫu thân dạy chí phải. Vậy ý người là… người thấy con dung mạo khuynh thành?”
Mặt đích mẫu nhăn lại, cực kỳ miễn cưỡng:
“…Phải, con đẹp.”
Ta vừa lòng.
Hôm nay quyết định không trêu bà ta nữa.
Xe ngựa nhanh ch.óng dừng lại trước cổng cung.
Đích mẫu dẫn ta và đích tỷ xuống xe, nhập đoàn cùng các phu nhân cấp tam phẩm tiến vào Ngự hoa viên.
Vương phu nhân ghé sát đích mẫu, thấp giọng hỏi:
“Sự kiện long trọng như vậy, sao ngươi lại đưa cả thứ nữ tới?”
Đích mẫu đáp:
“Nàng ta cứ nhất quyết đòi đi theo.”
Vương phu nhân sửng sốt:
“Nàng đòi đi thì ngươi dẫn đi thật à?”
“Phu quân ta trấn thủ biên cương chưa thể hồi kinh, di nương nàng ta mất sớm, nếu không dẫn theo, chẳng phải để nàng ta một mình ở phủ đón năm mới sao?”
“Thứ nữ ở lại phủ đón năm mới một mình chẳng phải chuyện đương nhiên à?!”
Vương phu nhân suýt chút nữa hét lên:
“Trần Tâm Nhụy, ngươi xuất thân danh môn, thế mà lại để một thứ nữ nắm mũi dắt đi! Ta thật coi thường ngươi, tuyệt giao thôi!”
Nói xong liền quay người bỏ đi, sang chỗ nhóm phu nhân khác mà thì thầm to nhỏ.
Bị bạn khuê mật nhiều năm trở mặt lạnh nhạt, đích mẫu sững người đứng tại chỗ, mím môi, suýt nữa khóc.
Đúng lúc này.
Một luồng hương thơm sực tới, một cỗ kiệu dừng lại bên cạnh.
Tiếng thái giám sắc nhọn vang lên:
“Quý phi nương nương giá lâm—!”
Toàn bộ nữ quyến đều quỳ rạp xuống đất.
Một lát sau, ta nghe thấy giọng nữ uể oải cất lên:
“Thật thú vị, dám mặc xiêm y cùng hoa văn với bản cung?”
“Lôi xuống, đ.á.n.h hai mươi trượng. Xem như răn đe nho nhỏ.”
Người bị chỉ thẳng là một thứ nữ nhà quan tứ phẩm trong kinh, nàng ta lập tức kinh hoảng thất sắc:
“Quý phi nương nương tha mạng! Bộ xiêm y này là… là…”
Ánh mắt nàng dừng lại trên người đích mẫu của mình, mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
Vị phu nhân kia chẳng hề đoái hoài, chỉ lặng lẽ chỉnh lại áo váy cho con gái ruột của mình.
Ta quay sang nhìn đích mẫu và Chu Thanh Du.
Hai người họ nép sát nhau như hai con chim cút bị dọa sợ, trên mặt viết rõ mấy chữ: “Còn có thể hãm hại như vậy sao?”
Thứ nữ kia tuyệt vọng cùng cực, chưa bao lâu trán đã dập đến tóe m.á.u.
Quý phi lại chẳng hề động lòng.
Ta hiểu rõ trong lòng.
Quý phi đã ngồi cái ghế ấy hai năm, vẫn chưa được lập làm hoàng hậu.