Hoàng thượng sống c.h.ế.t không chịu gật đầu, thà tuyển hậu từ hàng quý nữ hôm nay, chứ chẳng cho nàng ta lên ngôi chính cung.
Hành động hôm nay, chẳng qua là để “g.i.ế.c gà dọa khỉ”.
Hai thái giám sắp sửa tiến lên lôi người đi.
Ta cuối cùng cũng không nhịn được:
“Khoan đã.”
Toàn thể bỗng chốc im phăng phắc.
Chu Thanh Du hoảng hốt kéo giật váy ta, thấp giọng rít lên:
“Chu Thanh Yến, ngươi điên rồi à?!”
Ánh mắt sắc bén của Quý phi phóng tới:
“Thế nào, ngươi muốn cùng nàng ta chịu phạt?”
“Quý phi nương nương có điều chưa rõ. Sầm cô nương hôm nay ăn vận thế này, là vì đã ngưỡng mộ nương nương từ lâu.”
Ta dập đầu hành lễ, dịu giọng thưa:
“Nàng ta tự biết bản thân chỉ là dáng vẻ bình thường, cho dù có ăn mặc giống hệt cũng chẳng sánh được nửa phần khí độ của nương nương.”
“Chỉ là nghe nói, năm xưa nương nương vốn là nữ nhi tướng môn, mười bảy tuổi mặc hồng y cưỡi ngựa dạo Trường Nhai, phong thái ấy khiến bao quý nữ trong kinh thành say mê chẳng dứt.”
“Gần đây chiến sự phương Bắc đại thắng, Hoàng thượng đại xá thiên hạ, giảm thuế cho dân. Lại đúng dịp tết đến xuân về, nương nương ngàn vạn lần chớ để kẻ mưu mô lợi dụng ly gián, để m.á.u chảy trong cung vào năm mới!”
Sắc mặt quý phi dịu đi đôi chút.
Trấn tĩnh lại, nàng ta cũng hiểu mình bị người ta lợi dụng.
“Thôi vậy, khỏi đ.á.n.h. Ra cổng hoa viên quỳ một canh giờ đi.”
Sầm cô nương thoát nạn, mồ hôi đầm đìa, quỳ xuống liên tục dập đầu tạ ơn.
Còn vị đích mẫu kia thì bị người của quý phi đuổi thẳng ra ngoài.
Cuối cùng, ánh mắt quý phi dừng lại trên người ta.
Nàng ta lạnh lùng cười khẩy:
“Mồm miệng lanh lợi.”
“Ngươi cũng ra đó quỳ cùng đi.”
…
Trước cổng hoa viên, tuyết lớn rơi lả tả, cánh mai rụng lẫn vào tuyết trắng.
Sầm cô nương rưng rưng nước mắt:
“Yến Yến, là ta nhẹ dạ cả tin, liên lụy đến ngươi…”
Ta khẽ lắc đầu:
“Không sao.”
Bên cạnh có một cung nữ đang trừng mắt giám sát, sợ bọn ta trốn phạt.
Ta ngẫm nghĩ một chút, liền đưa cho nàng ta một chiếc lò sưởi tay thêu chỉ vàng, mỉm cười:
“Trời lạnh, cô cô cầm lấy sưởi tay đi.”
Tay vừa chạm vào bên trong, đã thấy ngay mảnh vàng vụn, nàng ta lập tức mắt nhắm mắt mở, coi như không thấy dáng quỳ có phần cẩu thả của ta và cô nương họ Sầm.
Ta dịu giọng an ủi:
“Dù gì yến tiệc cũng còn hơn nửa canh giờ mới bắt đầu, chúng ta chuyện trò một lúc là xong thôi.”
Thực ra ta với Sầm cô nương cũng chẳng thân thiết là bao.
Chỉ là lần trước, trong buổi khúc thủy lưu thương* của các quý nữ, ta bị người khác cố ý gây khó dễ, nàng ta giỏi thi phú, liền ra tay giúp đỡ.
(*)Tiệc rượu ven dòng nước uốn khúc, thả chén rượu trôi, chén dừng trước ai thì người đó uống rượu và làm thơ.
Mà ta, xưa nay vẫn luôn biết ơn báo đáp.
Đang nói, tuyết mỗi lúc một dày.
Rơi trắng đầu, trắng cả vai.
Sau lưng bỗng vang lên tiếng bước chân dẫm trên tuyết.
Còn chưa kịp ngoảnh lại, đã thấy cung nữ trước mặt quỳ rạp xuống:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Nô tỳ tham kiến Hoàng thượng!”
“Miễn lễ.”
Một giọng nói vang lên, tiếng trầm nhẹ như ngọc rơi, nhưng cuối âm lại mang theo lạnh lẽo sắc bén, tựa như còn rét hơn cả tuyết phủ đầy trời.
Ta và Sầm cô nương vội vàng xoay người, cùng quỳ hướng về phía có người vừa tới.
Chỉ nghe hắn hỏi:
“Hai người này là ai, sao lại quỳ ở đây?”
Cung nữ lập tức thưa:
“Họ mạo phạm Quý phi nương nương, nên bị nương nương phạt quỳ một canh giờ, coi như cảnh cáo nhỏ.”
Hoàng thượng khẽ cười, giọng mang ý châm chọc:
“Lừa trẫm chắc? Ai dám mạo phạm nàng ta? Dù có thật sự mạo phạm, nàng ta mà chịu chỉ phạt quỳ một canh giờ à?”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Cung nữ không dám chậm trễ, vội vàng kể lại hết mọi chuyện xảy ra vừa nãy.
Hoàng thượng có vẻ hứng thú.
Hắn bước lên mấy bước, đôi giày gấm màu vàng sẫm dừng ngay trước mặt ta.
“Ngẩng đầu lên.”
Ta làm theo.
Ánh mắt hắn khựng lại trong giây lát: “Là nàng?”
Trước mắt ta lúc này, là một gương mặt hoàn toàn xa lạ.
Ngũ quan sắc nét, dung mạo thanh tú.
Hắn khoác trường bào màu đen sẫm, thắt đai da ở eo, càng tôn lên dáng người cao gầy, mảnh khảnh.
Ta liếc thấy phần cổ áo giao lĩnh trước n.g.ự.c hắn được viền bằng lông cáo trắng như tuyết, bên cạnh còn thêu họa tiết lan thảo màu đỏ sẫm.
Lập tức ghi nhớ trong lòng, chuẩn bị sau năm mới sẽ đến hiệu vải một chuyến, lo liệu thiết kế cho dòng sản phẩm mới mùa xuân.
Chốc lát sau, ta hoàn hồn lại:
“Thần nữ trước đây chưa từng vào cung, Hoàng thượng vì sao lại biết thần nữ?”
Hắn mỉm cười:
“Hôm hội hoa đăng, trẫm cũng ở t.ửu lâu ấy.”
Thì ra là vậy.
Vậy thì… chắc hẳn hắn cũng đã nghe được đoạn đối thoại giữa ta và Tiêu Ẩn.
Biết ta mượn danh hắn để lấy tám trăm lượng bạc.
Tội danh này lớn nhỏ tùy vào cách nghĩ của Hoàng thượng.
Thật khó đoán.
Ta bình tĩnh lại, quyết định tặng hắn một chiếc mũ phượng cho chắc:
“Hoàng thượng quan tâm dân tình, giữa tiết trời giá rét vẫn không ngại lạnh giá mà vi hành xuất cung, quả là minh quân. Thần nữ khâm phục vô cùng.”
Nét cười nơi khóe môi hắn càng sâu hơn:
“Yên tâm, trẫm sẽ không bắt nàng chia bạc cho trẫm đâu.”
…Ta cũng không đến mức yêu tiền như mạng.
Khóe môi ta giật khẽ, nhưng vẫn dập đầu tạ ơn:
“Tạ Hoàng thượng khoan hồng độ lượng.”
Hắn ra lệnh cho ta và Sầm cô nương đứng dậy, bảo cung nữ dẫn nàng ấy vào trong dự yến trước.
Chờ đến khi chỉ còn lại ta và hắn, hắn mới hỏi:
“Chu cô nương sau khi huỷ hôn, đã tính đến việc cưới gả gì chưa?”
“Cách hội hoa đăng mới mười ngày, dù có tâm ý cũng chẳng thể nhanh đến thế.”
Hắn lại bật cười.
Ta phát hiện người này thật ra rất hay cười.
Rõ ràng trong dân gian đồn rằng hắn sắt đá lạnh lùng, tính tình kiêu ngạo, nay xem ra đúng là lời đồn có phần phóng đại.