Anh Ta Lấy Lời Tỏ Tình Ra Làm Trò Đùa

Chương 1: 1



Mười năm trước, nam thần nổi tiếng nhất trường, cũng là người bạn thanh mai trúc mã của tôi, đã tỏ tình với tôi.

 

Ngay khoảnh khắc tôi vui đến mức tưởng mình đang bước vào một giấc mơ, bốn phía bỗng nổ tung tiếng hò hét và reo cười ầm ĩ.

 

Đến lúc đó tôi mới hiểu, thì ra tất cả chỉ là một ván “Thật hay Thách”.

 

Hôm tôi đến khách sạn Sid, tôi hoàn toàn không biết bạn học cấp ba của mình đang tổ chức họp lớp ở đó.

 

Người đầu tiên phát hiện ra tôi là Giang Thời Nguyệt.

 

Ban đầu, cô ta gọi tên tôi bằng giọng điệu như không thể tin nổi.

 

“Hạ Tình?”

 

Tôi quay đầu nhìn lại.

 

Trong mắt cô ta lóe lên một tia kinh ngạc rất rõ.

 

“Đúng là cậu thật à.”

 

“Tớ cứ tưởng lần họp lớp này cậu cũng như mấy lần trước, nhất định sẽ không xuất hiện chứ.”

 

Tôi vừa định giải thích rằng mình đến đây chẳng liên quan gì đến cái gọi là họp lớp kia, Giang Thời Nguyệt đã chẳng nói chẳng rằng khoác tay lên vai tôi, gần như cưỡng ép kéo tôi thẳng vào phòng tiệc.

 

“Mọi người nhìn xem tớ đưa ai tới này!”

 

Vừa thấy tôi, cả phòng lập tức ồn ào hẳn lên.

 

Có người bật cười trêu chọc.

 

“Vẫn là lão Giang có tiếng nói, đến cả đại tiểu thư Hạ của chúng ta cũng mời được tới đây.”

 

Nói thật, tôi chưa từng thích cái biệt danh ấy.

 

Bởi vì biệt danh đó, cùng với cái tên Giang Thời Nguyệt, gần như là cơn ác mộng phủ kín suốt những năm cấp ba của tôi.

 

Khi ấy, cô ta còn chưa học được cách giấu ác ý cho khéo.

 

Cô ta thường xuyên đem tôi ra làm trò cười trước mặt mọi người.

 

“Hạ Tình, áo lót của cậu lộ ra kìa, màu hồng nha.”

 

Cả đám lập tức cười phá lên.

 

Khi tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn đào một cái hố chui xuống, nước mắt cũng sắp trào ra, cô ta lại làm như vô tội mà nói.

 

“Không phải cậu định khóc thật đấy chứ?”

 

“Đùa có một chút thôi mà, cậu không chịu nổi à?”

 

Đến khi tôi thật sự rơi nước mắt, Giang Thời Nguyệt lại bày ra vẻ mất kiên nhẫn.

 

“Được rồi, đừng khóc nữa, đại tiểu thư Hạ.”

 

“Tớ ghét nhất kiểu con gái như cậu, hở chút là nước mắt ngắn nước mắt dài, làm như tớ bắt nạt cậu ghê lắm ấy.”

 

“Ai bảo cậu thích làm màu, tự khiến mình trông nổi bật như vậy làm gì, chẳng phải để người khác nói sao?”

 

Chuyện cũ vốn chẳng đáng để lật lại.

 

Tôi im lặng chọn một góc ngồi xuống, trong lòng định bụng ở lại hai phút rồi tìm cớ rời đi.

 

Không ngờ bên cạnh tôi rất nhanh đã có một người đàn ông dáng cao ngồi xuống.

 

Người này từng là người tôi quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.

 

Anh là thanh mai trúc mã của tôi.

 

Thẩm Từ Ngôn mở miệng, giọng khàn hơn trước rất nhiều.

 

“Hạ Tình, lâu rồi không gặp.”

 

“Mấy năm nay, em sống có tốt không?”

 

Tôi còn chưa kịp đáp lời, Giang Thời Nguyệt đã lập tức ngồi xuống cạnh bên.

 

Vừa khéo, cô ta ngồi chặn ngang giữa hai chúng tôi.

 

Cô ta cười hì hì hỏi.

 

“Hai người đang lén lút nói chuyện gì sau lưng tớ đấy?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Những lời Thẩm Từ Ngôn còn chưa kịp thốt ra lập tức bị anh nuốt trở lại.

 

Sắc mặt anh thoáng hiện vẻ không vui.

 

“Không có gì.”

 

Giang Thời Nguyệt làm như chẳng hề nhận ra, còn cố ý cảm thán.

 

“Nhưng hai người đúng là nên ngồi xuống ôn chuyện cho đàng hoàng.”

 

“Nói thật nhé Hạ Tình, cậu cũng nhẫn tâm quá rồi đấy.”

 

“Vừa tốt nghiệp xong là bốc hơi không dấu vết, ngay cả Thẩm Từ Ngôn lớn lên cùng cậu mà cậu cũng cắt liên lạc luôn.”

 

“Nếu sớm biết cậu không đùa nổi như vậy, hồi đó bọn tớ đã chẳng trêu cậu rồi.”

 

“Đúng vậy.”

 

Thẩm Từ Ngôn nhìn tôi.

 

Ánh mắt anh giống như chất chứa rất nhiều điều muốn nói.

 

“Nhưng lần này đã gặp lại rồi, sau này đừng cắt đứt liên lạc nữa.”

 

“Mẹ anh thỉnh thoảng vẫn hỏi, sao em không còn về nhà cùng anh nữa.”

 

Giang Thời Nguyệt lập tức lấy điện thoại ra.

 

“Mau kết bạn lại đi.”

 

“Để tớ còn lấy ảnh cậu đi khoe với mấy đồng nghiệp nam rằng tớ quen một đại mỹ nhân.”

 

Rồi sau đó, cô ta sẽ lén đưa thông tin liên lạc của tôi cho vài gã đàn ông tồi tệ mà cô ta tự nhận là đã “chọn lọc rất kỹ”.

 

Đó vốn là trò bẩn mà Giang Thời Nguyệt dùng đến quá quen tay.

 

Thấy tôi vẫn ngồi yên không động đậy, Giang Thời Nguyệt cố tình nâng cao giọng hỏi.

 

“Cậu không đến mức hẹp hòi vậy chứ?”

 

“Mười năm rồi mà vẫn còn ghi thù tớ à?”

 

Tiếng trò chuyện rôm rả xung quanh lập tức lắng xuống.

 

Tất cả mọi người đều quay sang nhìn tôi.

 

Cứ như người vừa làm ra chuyện gì không thể tha thứ là tôi vậy.

 

Nếu là Hạ Tình năm mười sáu tuổi, có lẽ tôi đã luống cuống đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, nhỏ giọng lặp đi lặp lại rằng mình không có.

 

Nhưng bây giờ, tôi đã hai mươi sáu tuổi rồi.

 

Vì vậy tôi thẳng thắn thừa nhận.

 

“Đúng vậy, tôi vẫn luôn rất ghét cậu.”

 

Sắc mặt Giang Thời Nguyệt lập tức cứng lại.

 

Thẩm Từ Ngôn đứng ra giảng hòa.

 

“Được rồi, mọi người khó khăn lắm mới gặp lại một lần, cần gì phải làm căng như vậy?”

 

“Thời Nguyệt cũng thật là, biết rõ Hạ Tình nhỏ nhen rồi mà còn nhắc lại chuyện cũ vào lúc này.”

 

Ngày trước, mỗi lần nghe Thẩm Từ Ngôn nói tôi nhỏ nhen, tôi đều sẽ âm thầm buồn bã rất lâu.

 

Còn bây giờ, trong lòng tôi chẳng gợn lên chút cảm xúc nào.

 

Không khí náo nhiệt trong phòng tiệc gần như tắt hẳn.

 

Tôi vừa định đứng dậy cáo từ, Thẩm Từ Ngôn bỗng lên tiếng.

 

“Hạ Tình, những chuyện trước đây đã qua lâu lắm rồi.”

 

“Anh vẫn luôn muốn tìm một dịp để mọi người ngồi lại nói rõ với nhau.”

 

“Năm đó là bọn anh đùa hơi quá giới hạn.”

 

“Bây giờ chúng ta bỏ qua chuyện cũ, coi như bắt đầu lại từ đầu được không?”

 

Giang Thời Nguyệt là người đầu tiên nâng ly rượu lên, vẫn mang vẻ phóng khoáng vô tư như thời cấp ba.