1
Cho dù biết thiếu niên sa sút trước mắt sau này sẽ làm nên nghiệp lớn, tiền đồ như gấm nhưng ta vẫn phải từ hôn với hắn.
So với tính mạng, vinh hoa phú quý có đáng là gì chứ?
Mẫu thân kéo tay áo ta, lôi ta sang một bên.
Cha ta vội vàng cúi đầu xin lỗi người nhà họ Tạ:
“Tạ huynh, tiểu nữ chỉ nói đùa thôi, trẻ con nói năng không thể xem là thật được.”
Nhưng ta lại lớn tiếng:
“Con không đùa. Con muốn từ hôn với Tạ Chỉ.”
Quả thật, hiện giờ Tạ gia ở Du Châu nghèo trắng tay, chỉ có thể dựa vào nhà ngoại từng hiển hách mà sống qua ngày, miễn cưỡng kiếm được một chức vụ nhỏ trong quân doanh.
Một năm sau, Du Châu loạn lạc vì chiến sự. Ta biết khi ấy hắn sẽ được thánh thượng trọng dụng, thậm chí phong hầu ban tước, trở thành trọng thần đứng đầu triều đình.
Nhưng ta vẫn muốn từ hôn với Tạ Chỉ.
Bởi vì vinh hoa phú quý của hắn, vốn là dùng mạng sống của vị hôn thê kiếp trước… tiểu thư nhà họ Tưởng đổi lấy.
Mà nay ta tỉnh lại, chẳng những sống lại một đời, còn mang hôn ước với Tạ Chỉ.
Như vậy chẳng phải người phải c.h.ế.t sẽ từ tiểu thư nhà họ Tưởng biến thành ta sao?
Mẫu thân bịt miệng ta lại, kéo ta ra phía sau bình phong. Có lẽ bọn họ cũng không hiểu nổi vì sao một mối hôn sự tốt đẹp như vậy, ta lại khăng khăng muốn từ hôn.
Phụ thân của Tạ Chỉ đang định mở miệng, Tạ Chỉ đã cướp lời trước:
“Nếu đã vậy, vậy thì từ hôn đi.”
Ta còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, đã thấy Tạ Chỉ đứng dậy, ánh mắt xuyên qua bình phong nhìn sâu về phía ta.
Rõ ràng chỉ là một cái liếc mắt, lại khiến da đầu ta tê dại.
Hắn chậm rãi nói từng chữ:
“Chuyện tình cảm, không nên cưỡng cầu.”
Sau khi Tạ Chỉ rời đi, cha ta lại mắng ta suốt gần ba canh giờ.
Hiện giờ Tạ Chỉ tuy chẳng có gì trong tay, nhưng hắn lại có một người ngoại tổ phụ từng vô cùng hiển quý.
Cha ta chính vì nhà ngoại của Tạ Chỉ, mới cầu được cho ta mối hôn sự này.
Tương lai của Tạ Chỉ ra sao, cha ta không dám chắc. Nhưng ông biết, chỉ cần có nhà ngoại của hắn chống lưng, đời này ta cũng có thể bình an vô nghĩ.
Nhà họ Tống tuy không làm quan, nhưng mười năm trước đã nổi danh khắp Du Châu.
Không vì điều gì khác, chỉ vì cha ta: Tống Cô, trở thành người giàu nhất Du Châu, lại thường xuyên phát chẩn cứu tế, nên rất được bách tính yêu mến.
Nhưng những người tới cầu thân đều là loại méo mó xiêu vẹo, chẳng qua chỉ nhòm ngó gia sản của cha ta, muốn ở rể nhà họ Tống mà thôi.
Kiếp trước, lẽ ra ta phải đính hôn với Lâm Hồng Hiên: con trai tri châu Du Châu.
Ai ngờ sống lại một đời, vừa mở mắt ra đã nghe nha hoàn Tiểu Thu nói cha ta đang bàn bạc hôn sự giữa ta và Tạ Chỉ.
Thế nên mới có màn vừa rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tuy ta không biết vì sao mình lại quay về khoảng thời gian này, càng không hiểu tại sao lại dính líu tới Tạ Chỉ, nhưng ta biết rõ, muốn giữ mạng sống của mình, nhất định phải tránh xa hắn.
Dù sao thì hai năm sau, trên tường thành Du Châu, hắn sẽ không chút do dự dùng tên b.ắ.n .ch.ế.t vị thê t.ử còn chưa qua cửa của hắn đã bị bắt làm con tin của mình.
2
Lấy lại hôn thư xong, cuối cùng ta cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cha ta vẫn còn lải nhải không ngừng, đương nhiên ta chẳng để trong lòng.
Đợi ông nói mệt rồi, ta mới kéo ông ngồi xuống, hết sức chân thành nắm lấy tay ông:
“Cha à, sau này nhà chúng ta vẫn nên tránh xa Tạ Chỉ một chút thì hơn.”
Không cầu thăng quan tiến chức, chỉ cần bình an sống hết một đời là đủ.
Nhưng vừa nghe ta nhắc tới tên Tạ Chỉ, cha ta tức tới mức làm rơi cả chén trà, trông bộ dạng như sắp lại thao thao bất tuyệt thêm một trận nữa.
Thế là ta mặt không đỏ tim không đập mà bịa chuyện:
“Tiểu Thu nói với con, hôm qua lúc ra ngoài đã nhìn thấy Tạ Chỉ bước vào Vân Lương Các.”
Vành mắt ta đỏ hoe, nói tới đây liền như sắp khóc.
Vân Lương Các là thanh lâu nổi tiếng nhất Du Châu.
Tuy chỉ là nhà buôn, nhưng cha mẹ từ nhỏ đã nâng niu ta như bảo vật trong lòng bàn tay, đương nhiên không thể để ta chịu nửa phần tủi thân.
Mẫu thân cuống quýt tiến lên lau nước mắt cho ta. Cha ta nửa tin nửa ngờ, im lặng một lúc rồi hỏi:
“Thật sao?”
“Vãn Vãn là khuê nữ chưa xuất giá, sao có thể vô duyên vô cớ biết tới Vân Lương Các được? Tống Cô, chẳng lẽ chàng còn muốn gả con bé qua đó chịu uất ức sao?”
Mẫu thân nghe vậy nổi giận, đưa tay đẩy cha ta sang một bên.
“Phu nhân đừng giận, chỉ là ta cảm thấy Tạ Chỉ hẳn không phải loại người như vậy…”
Cha ta vội vàng quay sang dỗ dành mẫu thân, còn mối hôn sự này cũng tự nhiên chẳng ai nhắc lại nữa.
Rùa
Ai ngờ câu “Tạ Chỉ tới Vân Lương Các” lại bị truyền ra ngoài. Chưa đầy ba ngày, cả Du Châu trên dưới đều biết Tạ Chỉ vì lui tới thanh lâu nên bị từ hôn.
Tin đồn lan khắp thành, ai ai cũng biết.
Tuy ta muốn từ hôn với Tạ Chỉ thật, nhưng ta không muốn kết thù với hắn.
Dù sao sau này hắn sẽ trở thành quyền quý trong triều, đến lúc đó muốn bóp c.h.ế.t nhà họ Tống còn dễ hơn giẫm c.h.ế.t một con kiến.
Thế nên suốt ba ngày lời đồn lan truyền, ta cũng nơm nớp lo sợ trốn trong phủ suốt ba ngày.
Tạ Chỉ không tìm tới cửa, mãi tới khi phong ba dần lắng xuống, ta mới dám ra ngoài hít thở không khí.
Ba ngày này ta đương nhiên cũng không rảnh rỗi.
Ta đem tất cả những chuyện quan trọng và các mốc thời gian còn nhớ được trong ký ức ghi lại lên giấy, đề phòng sau này quên mất.
Một năm nữa, Tây Yến Nhung nhân sẽ khởi binh đ.á.n.h Nam Uyên.
Du Châu nằm ở nơi giao nhau giữa các châu của Nam Uyên, đường bộ đường thủy đều phát triển, tự nhiên trở thành vùng đất binh gia tranh đoạt.