Nhà họ Tống cũng vì thế mà bị liên lụy. Tuy chiến loạn khiến gia sản tiêu tán sạch sẽ, may mà cha mẹ vẫn bình an vô sự.
Mãi cho tới khi Tạ Chỉ trên tường thành g.i.ế.t thê t.ử để dẹp yên chiến loạn, Du Châu mới dần khôi phục lại sự phồn hoa ổn định như trước.
Mà điều ta cần làm chính là trong vòng một năm này tìm cách chuyển toàn bộ sản nghiệp nhà họ Tống sang nơi khác, đồng thời thuyết phục phụ mẫu rời khỏi Du Châu.
Dù cuối cùng Du Châu vẫn sẽ được bình định, nhưng ta không muốn nhà họ Tống phải mạo hiểm.
Tháng cuối cùng bị vây khốn ở Du Châu, chẳng những không chờ được viện binh, mà còn rơi vào cảnh lương thực cạn kiệt.
Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, người c.h.ế.t đói ngoài đường đã nhiều không đếm xuể.
Sản nghiệp nhà họ Tống trải rộng khắp nơi: muối, lương thực, t.ửu lâu, cầm đồ… thứ gì cũng có nhúng tay vào.
Tây Yến không chỉ đ.á.n.h Du Châu. Một năm sau, khắp Nam Uyên đều sẽ chìm trong chiến loạn.
Nơi duy nhất may mắn tránh khỏi là Diên Kinh, cùng Đàm Châu được Du Châu che chắn phía trước.
Nhưng trong mắt ta, Đàm Châu vẫn quá nguy hiểm, chi bằng nghĩ cách tiến vào Diên Kinh còn hơn.
Dù sao dưới chân thiên t.ử, Diên Kinh vẫn an toàn hơn nhiều.
Ta dẫn theo Tiểu Thu ra ngoài, đi kiểm tra từng sản nghiệp của nhà họ Tống, muốn tìm xem có đường làm ăn nào có thể nối tới Diên Kinh hay không.
Các châu phủ đều đã có nguồn muối và lương thực ổn định. Diên Kinh lại cực kỳ phồn hoa, nếu muốn dựa vào t.ửu lâu mà đứng vững chân tại đó, nhất định phải có thứ đủ sức thu hút ánh nhìn.
Ai ngờ vừa dẫn Tiểu Thu rẽ qua một góc đường, ta đã thấy trước cửa Túy Tiên Lâu của nhà mình có vài người đang đứng.
Tạ Chỉ nổi bật như vậy, ta liếc mắt một cái đã nhận ra ngay.
Đau đầu thật.
Mà người đứng đối diện hắn lại chính là Lâm Hồng Hiên: kẻ từng có hôn ước với ta ở kiếp trước.
Giọng điệu âm dương quái khí của Lâm Hồng Hiên vang lên:
“Ơ, đây chẳng phải Tạ đại công t.ử sao? Sao nào, Vân Lương Các chơi chán rồi, giờ muốn tới Túy Tiên Lâu uống rượu à?”
Đám gia phó phía sau hắn lập tức cười ầm lên phụ họa.
Lại là Vân Lương Các.
Nếu biết hôm nay ra ngoài sẽ đụng phải Tạ Chỉ, ta nhất định sẽ ngoan ngoãn cuộn mình trong phủ, thành tâm làm người.
Cũng chẳng biết rốt cuộc là kẻ nào đem chuyện Vân Lương Các truyền ra ngoài.
Tạ Chỉ không thèm để ý tới hắn, vòng qua Lâm Hồng Hiên định rời đi, nhưng lại bị đám gia phó chặn đường.
Hắn vừa ngẩng đầu, ánh mắt đã bắt trọn ta đang định lặng lẽ chuồn khỏi hiện trường.
Ta: “……”
Khóe mày hắn khẽ nhướng lên, nhưng không vạch trần thân phận của ta, chỉ quay sang nhìn Lâm Hồng Hiên:
“Ngươi muốn thế nào?”
Lâm Hồng Hiên cười đầy đắc ý:
“Nói ra cũng đơn giản thôi. Trước đây bản công t.ử chê tiếng ch.ó trong phủ sủa quá ồn nên sai người g.i.ế.t rồi vứt đi. Giờ nghĩ lại lại thấy nhớ, hay là phiền Tạ công t.ử giúp ta giải nỗi tương tư này?”
Muốn Tạ Chỉ… học tiếng ch.ó sủa?
Lâm Hồng Hiên hẳn là cảm thấy mình sống quá lâu rồi.
Nhìn ánh mắt chợt lạnh đi của Tạ Chỉ, trong lòng ta lại cảm thấy câu tiếp theo hắn định nói hẳn sẽ là:
“Chi bằng ta tiễn ngươi xuống dưới nghe cho đủ.”
Quả nhiên, sắc mặt Tạ Chỉ lạnh hẳn xuống, khóe môi nhếch lên vẻ chế giễu, mắt thấy sắp mở miệng.
Trong lòng ta giật thót, chân đã vô thức bước tới:
“Lâm công t.ử.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lâm Hồng Hiên nhìn thấy ta quả nhiên ngừng lại, mặt đầy kinh ngạc:
“Hóa ra là Tống cô nương.”
Nhưng vừa thấy hắn, ta đã nghiến răng ken két.
Hắn tự đi gây chuyện thì thôi đi, đằng này còn nhắc tới Vân Lương Các, kéo cả ta vào.
Đây chẳng phải cố tình kéo thù hận cho ta sao?
Ta cười mà như không cười:
“Thấy Lâm công t.ử cùng Tạ công t.ử trò chuyện hợp ý trước Túy Tiên Lâu như vậy, chi bằng cùng vào trong ngồi một lát?”
Tạ Chỉ vừa mới từ hôn với ta, chắc chắn sẽ vì muốn tránh mặt ta mà từ chối. Còn Lâm Hồng Hiên thì chắc chắn không bỏ qua cơ hội này.
Như vậy chẳng phải hai người sẽ tách ra sao?
Lâm Hồng Hiên quả nhiên đồng ý ngay.
Ta trông mong nhìn về phía Tạ Chỉ, lại thấy ánh mắt hắn lướt qua mặt ta, hờ hững buông một câu:
“Cung kính không bằng tuân mệnh.”
Khoan đã…
Sao chuyện này lại khác với những gì ta nghĩ vậy?
Chẳng lẽ Tạ Chỉ thật sự ghi hận Lâm Hồng Hiên rồi?
Ta chỉ có thể cứng đầu dẫn bọn họ vào Túy Tiên Lâu.
Hai người ngồi đối diện nhau, bầu không khí giương cung bạt kiếm khiến ta đau đầu không thôi.
Ta chỉ cầu mong Lâm Hồng Hiên bớt nói vài câu.
Hoặc đừng kéo ta vào là được.
Đáng tiếc chuyện đời thường chẳng bao giờ như ý.
Càng sợ cái gì thì cái đó càng tới.
“Tống cô nương tới thật đúng lúc. Gần đây ta nghe nói cô và Tạ công t.ử đã từ hôn…”
Lâm Hồng Hiên khoa trương dùng tay áo che mũi miệng.
“Chẳng lẽ thật sự là vì lời đồn Tạ công t.ử qua đêm ở Vân Lương Các?”
Bàn tay giấu dưới gầm bàn của ta siết c.h.ặ.t vạt áo tới mức nhăn nhúm, nhưng trên mặt vẫn tươi cười dịu dàng:
“Sao có thể chứ? Lâm công t.ử nghe những lời đồn vô căn cứ ấy từ đâu vậy?”
Rùa
Thấy hắn chuẩn bị mở miệng, ta sợ hắn lại nói thêm điều gì khiêu khích nên vội vàng tận tình khuyên nhủ:
“Lâm công t.ử, ai mà biết được trong số chúng ta sau này có người đổi vận hóa rồng hóa phượng chứ, đúng không?”
Lâm Hồng Hiên lại hí hửng cho rằng ta đang khen mình, gật đầu lia lịa.
Tạ Chỉ thì nhìn ta trầm ngâm một hồi lâu, mãi sau mới thu hồi ánh mắt, mở miệng mỉa mai:
“Là ta xem thường Tống cô nương rồi. Không ngờ cô cũng hiểu đạo lý này.”
Xong rồi xong rồi.
Đây đúng là ghi hận ta thật rồi.
Ta muốn từ hôn với Tạ Chỉ là thật, nhưng ta không muốn kết thù với hắn đâu.