Ánh Trăng Quan Sơn

Chương 11



Giống như bản năng của cơ thể vậy, chỉ cần nhìn thấy tuyết, ta đều cảm thấy xương cốt toàn thân mình như đang kêu lên răng rắc.

Như thể thật sự đang vang lên âm thanh ấy.

Sau khi vào đông, ta càng lười ra ngoài hơn.

Thư nương t.ử thỉnh thoảng lại đưa hương liệu mới nghiên cứu tới, còn ta chỉ cần bỏ tiền, vô cùng nhàn tâm.

Tuy thân thể lười nhác, nhưng con đường tới Diên Kinh đã được mở thông.

Không biết vì sao, kiếp này Trường Ninh công chúa vậy mà đã sớm chú ý tới Lâm Tu Tề.

Rùa

Người được phái tới Du Châu dò la tin tức vô tình phát hiện hương liệu nhà họ Tống, liền mang một ít về.

Trường Ninh công chúa vô cùng yêu thích.

Còn ở Diên Kinh, sau khi Trường Ninh công chúa dẫn đầu sử dụng, những tiểu thư nhà quan khác cũng lần lượt noi theo.

Thế là nửa tháng trước, cửa hàng ở Diên Kinh đã “khẩn cấp” khai trương trong sự mong chờ của mọi người.

Cha ta đương nhiên cũng biết chuyện này, bèn vung tay hào phóng cho ta thêm một khoản bạc lớn.

Trong mắt ông, nữ t.ử kinh doanh cũng chẳng có gì là không tốt.

Dù sao sau này khi ta gả đi, có tiền tích cóp và cửa hàng riêng, ở nhà chồng cũng có thêm vài phần tự tin.

Nhưng ta thật sự chưa từng nghĩ tới chuyện thành thân. Chỉ là không muốn tranh luận với cha, nên mặc người muốn nghĩ sao thì nghĩ.

Lại qua một tháng, phủ họ Tống đón một vị khách đặc biệt.

Người này là sứ giả tới từ Diên Kinh, thân tín bên cạnh Trường Ninh công chúa.

Hắn tạm trú tại phủ của Lâm tri châu, nhưng lại chỉ đích danh muốn gặp ta.

Hắn mang tới khẩu dụ của Trường Ninh công chúa, nói công chúa muốn gặp ta, bảo mọi người trong phủ họ Tống lập tức vào kinh.

Khoảnh khắc ấy ta liền biết, mục đích mà ta trăm phương nghìn kế mở đường tới Diên Kinh cuối cùng cũng đã đạt được.

Nếu chỉ là làm ăn bình thường, cha mẹ ta tuyệt đối không thể cùng nhau rời khỏi Du Châu.

Không phải ta chưa từng nghĩ tới việc nói cho họ biết mọi chuyện xảy ra ở kiếp trước.

Chỉ là cha ta sinh ra ở Du Châu, tất cả những gì ông có đều do Du Châu ban cho. Một khi ông biết Du Châu sắp rơi vào chiến loạn, ông sẽ không chạy.

Cho dù giống như kiếp trước phải tán hết gia sản, ông cũng sẽ thề c.h.ế.t cùng Du Châu tiến lùi.

Nhưng ta thì khác.

Ta không có chí lớn ôm cả thiên hạ trong lòng, cũng không còn tâm tư dư thừa để lo cho người khác. Ta chỉ muốn cùng phụ mẫu của ta bình an sống hết quãng đời còn lại.

Lòng ta quá nhỏ, không chứa nổi thêm nhiều người như vậy.

Ích kỷ vô cùng.

Chính vì hiểu rõ cha mình, nên ta mới nghĩ đủ mọi cách để dính líu tới người trong hoàng thất.

Chỉ có mệnh lệnh của những người trong cung, cha ta mới không chút nghi ngờ mà cùng ta rời khỏi Du Châu.

Mà giờ đây, cuối cùng ta cũng làm được rồi.

Phụ mẫu của ta thu dọn hành lý ngay trong đêm, quyết định khởi hành tới Diên Kinh.

Trên dưới Du Châu đương nhiên cũng biết chuyện này, có người không nỡ, cũng có kẻ ghen ghét.

Lâm Tu Tề còn đặc biệt tới cửa tiễn đưa.

Không lâu nữa hắn cũng sẽ vào kinh tham gia kỳ thi hội, nên cũng không có quá nhiều lưu luyến. Ngược lại còn nói nếu ta gặp khó khăn ở Diên Kinh, có thể tìm hắn giúp đỡ.

Gần như tất cả mọi người đều cho rằng sau khi chúng ta vào Diên Kinh sẽ không quay lại Du Châu nữa.

Cũng phải thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Dù sao đây là Trường Ninh công chúa đích thân triệu kiến. Người bình thường một khi một bước lên mây vào Diên Kinh rồi, sao còn có thể quay lại chốn cũ.

Nhưng cha ta lại nhất quyết muốn trở về.

Ông chỉ xem chuyến đi Diên Kinh lần này như ra ngoài giải khuây. Ngay trước hôm khởi hành còn bàn với mẫu thân xem có nên mang vài món đồ mới lạ ở Diên Kinh về Du Châu hay không.

Ta ngồi bên cạnh không nói gì.

Nhìn cha lải nhải bên tai mẫu thân, mẫu thân giả vờ tức giận đẩy ông ra, lòng ta mềm đến rối tinh rối mù.

Chỉ cần ở Diên Kinh tránh được chiến loạn, hai người họ  muốn làm gì cũng được.

Mãi tới khi ta trở về phòng định nghỉ ngơi, trong phòng lại xuất hiện một vị khách không mời.

Người kia gõ vào cửa sổ phòng ta, âm thanh trong đêm yên tĩnh nghe vô cùng rõ ràng.

Ta đẩy cửa sổ ra nhìn, liền thấy người đứng ngoài cửa sổ là Tạ Chỉ.

Trong tay hắn xách hai vò rượu nhỏ. Thấy ta mở cửa sổ, hắn trước tiên khẽ cười, giơ vò rượu trong tay lắc lắc trước mặt ta:

“Có muốn thử không?”

Ta nhìn hắn chằm chằm hồi lâu, không nói gì.

Công t.ử nhà đứng đắn nào lại nửa đêm gõ cửa sổ phòng tiểu thư khuê các, hỏi có muốn cùng uống rượu không chứ?

Cả Nam Uyên e rằng cũng chỉ có một mình Tạ Chỉ làm ra chuyện này.

Thế là ta khẽ nhướng mày, đem câu nói hắn từng dùng để ứng phó với ta trả lại nguyên vẹn:

“Tạ công t.ử, nam nữ khác biệt.”

Tạ Chỉ nghe vậy thì khựng lại.

Hắn dần buông tay cầm vò rượu xuống, cúi mắt nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Đúng là thù dai.”

“……”

Đúng là chuyện lạ khắp thiên hạ.

Tạ Chỉ đây là… phát điên rồi sao?

Rõ ràng ba tháng trước đêm ấy hắn còn lạnh nhạt nói với ta “nam nữ khác biệt”, vậy mà hôm nay lại chủ động tới hỏi ta có muốn cùng uống rượu hay không.

Quan hệ giữa ta và Tạ Chỉ dường như cũng chưa thân tới mức ấy.

Hắn ngước mắt nhìn ta, trên mặt mang theo vẻ hồ nghi.

Một lát sau, hắn hiểu ra, khẽ gật đầu:

“Ta biết rồi, cô nương sợ.”

“Ta có gì phải sợ?”

Biết rõ hắn cố ý khích ta, nhưng ta vẫn không nhịn được phản bác.

Hắn khẽ cười một tiếng, nhét một vò rượu vào lòng ta:

“Sợ uống không lại ta.”

Ta lập tức không còn lời nào để nói.

Chuyện này chẳng phải rõ rành rành sao?

Ta chỉ là một khuê nữ trong nhà, t.ửu lượng vốn không tốt, sao có thể uống lại hắn được.