Nhưng động tác vươn tay của hắn cũng khiến ta ngửi thấy trong không khí thoang thoảng mùi rượu.
Có lẽ trước khi tới đây hắn đã uống rượu, hoặc có lẽ lúc tới hắn đã hơi say rồi.
Ta nhìn vò rượu trong lòng, bất đắc dĩ thở dài một hơi.
Thôi vậy.
Cứ xem như Tạ Chỉ tới tiễn ta đi.
Ngoài cửa phòng có nha hoàn và người hầu, ta không muốn kinh động tới họ, bèn vịn tay Tạ Chỉ trèo qua cửa sổ ra ngoài.
Bên ngoài vẫn đang có tuyết rơi. Thi thoảng có vài bông tuyết bay vào cổ, chớp mắt đã tan sạch, để lại từng tia lạnh buốt.
Ta và Tạ Chỉ cứ thế ngồi dưới mái hiên ngoài cửa sổ.
Lúc này không có ánh trăng, chỉ có ánh nến vàng nhạt trong phòng hơi soi sáng một góc bóng tối.
Ta mở nắp vò rượu, nhấp một ngụm nhỏ, lập tức lè lưỡi.
Cay xè.
Tạ Chỉ thì lại nhìn ta đầy hứng thú, dường như cảm thấy phản ứng của ta rất mới lạ.
Nhưng ta thật sự không hứng thú gì với thứ rượu này. Ngoài ngụm nhỏ vừa rồi ra, ta không động tới nữa.
Tạ Chỉ ngẩng đầu nhìn về phía chân trời đen kịt xa xa, từng ngụm từng ngụm uống cạn vò rượu của mình. Cuối cùng còn uống luôn cả vò trong lòng ta.
Khoảng chừng hai khắc sau, ngay khi ta cảm thấy chân mình sắp lạnh tới mức không thể cử động được nữa, Tạ Chỉ bỗng mở miệng:
“Thật ra có một chuyện ta vẫn luôn muốn hỏi cô nương.”
Hắn quay đầu sang, ánh mắt tỉnh táo.
“Ban đầu ta còn tưởng cô nương nhất quyết từ hôn với ta là vì đã có người trong lòng.”
Ta biết người hắn nói chính là Lâm Tu Tề.
“Nhưng sau đó ta mới biết, cô nương cũng đã từ chối hắn.”
“Vậy tại sao?”
Hắn cụp mắt, thấp giọng lẩm bẩm:
“Vì sao Tống cô nương nhất quyết từ hôn với ta, tránh ta như rắn rết?”
Ta im lặng một lát, cuối cùng không nhịn được hỏi lại hắn:
“Vậy còn Tạ công t.ử, vì sao công t.ử nhất quyết muốn định hôn ước với ta?”
Rõ ràng ở kiếp trước, chúng ta không hề có bất cứ giao điểm nào.
Tạ Chỉ ngước mắt nhìn ta.
Trong mắt hắn như chứa đựng thứ gì đó, ánh nhìn hướng về phía ta rất sáng.
“Ta…”
Hắn khựng lại một lát, rồi nói tiếp:
“Ta từng mơ một giấc mơ.”
… Mơ?
“Sau khi tỉnh mộng, trong lòng ta trống rỗng, chỉ nhớ được một vài hình ảnh.
“Trong mơ cũng xuất hiện tung tích của người Tây Yến ở Du Châu, nên ta mới nghi ngờ trong Du Châu có mật thám Tây Yến.
“Ta còn nhớ mình phong trần mệt mỏi tranh thủ viết thư cho cô nương, hỏi cô nương mọi chuyện có bình an hay không.”
Tạ Chỉ ngừng lại, như đang suy nghĩ rốt cuộc nên nói thế nào mới thích hợp.
Một lúc lâu sau, hắn đưa ra kết luận:
“Trong giấc mơ đó, cô nương là người thương của ta.”
Ta nhìn hắn chăm chú vài giây, rồi vô cùng nghiêm túc nói với hắn:
“Nhưng ta cũng từng mơ một giấc mơ.”
Nếu Tạ Chỉ dùng giấc mơ làm cái cớ, vậy ta cũng mượn giấc mơ để nói ra chuyện kiếp trước.
“Trong mơ, nửa năm sau người Tây Yến tấn công các châu của Nam Uyên, Du Châu lâm vào cảnh nước sôi lửa bỏng. Còn công t.ử bình định chiến loạn, được thánh thượng trọng dụng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn sững lại, không cắt ngang lời ta, tiếp tục nghe ta nói.
Mãi tới khi ta nói hết tình thế Nam Uyên ở kiếp trước, hắn chìm vào trầm tư.
Một lát sau, hắn như có điều suy nghĩ mà mở miệng:
“Vậy nên, ta trong mơ đối xử với cô nương không tốt? Vì thế sau khi tỉnh dậy, cô nương mới muốn từ hôn với ta?”
Chuyện này lại liên quan gì tới chuyện kia chứ?
Vốn tưởng trước khi rời đi có thể để lại cho Tạ Chỉ vài tin tức hữu dụng, ai ngờ trọng điểm của hắn hoàn toàn không đặt ở đây.
Ta bỗng nhắm mắt lại, nhịn xuống xúc động muốn mắng cho hắn tỉnh ra. Sau đó mở mắt nhìn vào mắt hắn, gằn từng chữ:
“Trong mơ, ta và công t.ử căn bản không có giao điểm, cũng không có hôn ước.”
Nhưng hắn lại vô cùng cố chấp, dường như nhất định phải hỏi ra một kết quả:
“Vậy trong giấc mơ của Tống cô nương, cô nương đã gả cho ai?”
Gả cho ai?
Ta bỗng sững người.
Đúng vậy.
Kiếp trước, rốt cuộc ta đã gả cho ai?
Mà ta… lại vì sao mà c.h.ế.t?
7
Dường như ta đã mất đi một đoạn ký ức.
Rùa
Một đoạn ký ức quan trọng nhất.
Ta chỉ biết Tạ Chỉ bình định chiến loạn. Nhưng rồi sau đó thì sao?
Sau đó ta thế nào, người nhà của ta lại thế nào?
Giữa đêm lạnh lẽo khốn cùng, ta lại đột nhiên tỉnh táo hẳn.
Thấy ta không trả lời, Tạ Chỉ dường như cũng hiểu “giấc mơ” này của ta không có kết cục, vì vậy không mở miệng nữa.
Một lát sau, Tạ Chỉ chỉ để lại cho ta một bóng lưng cô độc, từng bước từng bước bị bóng tối nuốt chửng.
Tạ Chỉ đi rồi.
Nhưng khi trở về phòng ngủ, ta lại không vì thế mà cảm thấy ấm áp hơn.
Ta nhìn ánh nến lay động trước bàn, cho tới khi nó cháy cạn, cho tới khi trời sáng hẳn, ta vẫn không ngủ được.
Sáng sớm, Tiểu Thu thấy ta ngồi trên giường nhìn chằm chằm chiếc bàn gỗ không nhúc nhích, còn tưởng đã xảy ra chuyện gì, liền ném cả chậu đồng trong tay xuống, lao tới trước mặt ta.
Nàng kéo tay ta, nước mắt lưng tròng:
“Tiểu thư, người sao vậy?”
Phản ứng này của Tiểu Thu, sao cứ giống như ta sắp không xong rồi vậy?
Ta cố gắng vực tinh thần, giải thích với nàng:
“Trước lúc lên đường hưng phấn quá thôi, sợ sau này không còn về được nữa.”
Tiểu Thu lau nước mắt, mặt đầy ngây thơ:
“Sao lại không về được chứ? Nơi này là nhà của tiểu thư mà.”
Ta ngẩn ra hồi lâu, sau đó chợt nhẹ lòng.
Phải rồi, mất đi nửa đoạn ký ức còn lại cũng chẳng sao cả.
Ta chỉ cần biết mình phải tranh thủ trước khi chiến loạn bùng nổ, sắp xếp phụ mẫu tới nơi an toàn.
Như vậy là đủ rồi.
Sau khi rửa mặt chải đầu xong, ta cùng phụ mẫu ngồi lên xe ngựa tới Diên Kinh.
Xe ngựa chạy về phía cổng thành.
Nhìn cổng thành Du Châu càng lúc càng xa, cuối cùng ta cũng thở phào nhẹ nhõm.