Ánh Trăng Quan Sơn

Chương 27



Ba canh giờ sau, Tạ Chỉ tới phủ công chúa đón ta.

Trường Ninh công chúa tiễn ta ra ngoài cổng phủ. Trước khi quay về, nàng thong thả ung dung nói với Tạ Chỉ một câu:

“Tình địch của ngươi, ta giải quyết giúp ngươi rồi đấy.”

Nhưng Tạ Chỉ dường như không muốn để ý tới nàng.

Hắn quay đầu thấy ta có vẻ ủ rũ, liền mở miệng:

“Ta giao người cho ngươi, ngươi chăm sóc kiểu này à?”

Trường Ninh công chúa cũng không tức giận, vẫn cười tủm tỉm, như thể chẳng để bụng chút nào.

Nhưng chỉ có ta biết nàng đang tính toán điều gì.

Vốn dĩ sau khi gặp Trường Ninh công chúa, ta đã có thể khởi hành về lại Du Châu.

Chỉ là Tạ Chỉ không yên tâm để ta tự về một mình, muốn ta ở lại thêm một thời gian.

Có điều ở Diên Kinh cũng có thể xem tình hình cửa hàng nhà họ Tống tại đây, nên ta đồng ý.

Trường Ninh công chúa cũng tìm cho ta một chỗ ở tại Diên Kinh.

Trên đường trở về, Tạ Chỉ không nhịn được nhíu mày hỏi:

“Trường Ninh nói gì với nàng rồi?”

Ta khẽ gật đầu, chậm rãi nói với hắn:

“Trường Ninh công chúa nói, nếu ta muốn biết quan hệ giữa hai người, thì nói với huynh rằng nàng ấy sẽ chọn huynh làm phò mã.”

Mặt Tạ Chỉ lập tức lạnh xuống.

Hắn túm lấy cổ tay ta, nhưng lại như sợ làm ta đau:

“Đi, chúng ta về nói rõ.”

Nhưng rất nhanh hắn lại hiểu ra ta không tin lời Trường Ninh công chúa, bèn khựng lại, nhướng mày nhìn ta:

“Nói vậy, nàng không muốn biết quan hệ giữa ta và Trường Ninh?”

“Ta rộng lượng, không để ý những chuyện này.”

Dứt lời, Tạ Chỉ dường như còn tức giận hơn ban nãy.

Tay hắn bỗng siết lại, chỉ là giữa mày mắt lại giấu chút mất mát rất khó nhận ra, e rằng ngay cả chính hắn cũng chưa phát hiện.

Hắn sẽ không muốn nghe những lời này đâu.

Ta mỉm cười lắc đầu:

“Không phải vậy. Cho dù theo lời nàng ấy, ta có thể biết được quan hệ giữa hai người, nhưng ta không muốn làm thế.”

Ta nghiêm túc nhìn vào mắt hắn:

“Ta chỉ không muốn lừa huynh.”

Quan hệ giữa Tạ Chỉ và Trường Ninh công chúa quả thật khiến ta để ý, nhưng ta tuyệt đối sẽ không dựa vào cách như vậy để có được câu trả lời mình muốn.

Hắn từ sớm đã biết ta muốn rời khỏi Du Châu, nên mới đặc biệt nhờ Trường Ninh công chúa hạ khẩu dụ ấy, cho ta cơ hội rời đi.

Sau đó Du Châu chiến loạn, vì để ta sau này không vướng bận, đêm ấy hắn còn định vạch rõ giới hạn với ta.

Một người như vậy, ta nỡ lòng nào lừa hắn chứ.

Rùa

Tạ Chỉ sững ra, rồi tự mình cong môi cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hắn khẽ hừ một tiếng, thấp giọng lẩm bẩm gì đó, ta không nghe rõ.

Mà khi ta hỏi lại, Tạ Chỉ chỉ nói mình biết rồi, nhưng vẫn mỉm cười không đáp, tuyệt đối không nhắc tới rốt cuộc hắn đã biết điều gì.

Một lát sau, hắn khẽ mở miệng:

“Nhà họ Ngu có hai giai nhân. Trưởng nữ gả vào hoàng gia, trở thành quý phi được sủng ái nhất trong cung. Chỉ tiếc thiên t.ử vừa kế vị, hoàng quyền chưa vững, không thể từ tay mấy vị quyền thần đương triều thu lại quyền lực trong biến loạn.”

Mà ta lại loáng thoáng nhớ, ngoại tổ phụ của Tạ Chỉ hình như cũng họ Ngu.

“Thiên t.ử không bảo vệ được nhà họ Ngu, cũng không bảo vệ được quý phi của mình. Ngu thái phó giấu tài nhẫn nhịn để tự bảo vệ, tự xin cáo lão, cam chịu sống ở một góc Du Châu.

“Thứ nữ nhà họ Ngu gả cho trưởng t.ử nhà họ Tạ ở Du Châu. Còn Ngu quý phi được sủng ái kia c.h.ế.t trong một trận hỏa hoạn, chỉ để lại nữ nhi duy nhất của mình. Từ đó, Diên Kinh không còn dò la được bất cứ tin tức nào liên quan tới nhà họ Ngu nữa.”

Vậy nên Trường Ninh công chúa chính là con gái của Ngu quý phi.

Cũng chính vì tầng quan hệ này, Tạ Chỉ mới quen thuộc với Trường Ninh công chúa như vậy.

Nhưng ta rõ ràng nhớ Tạ Chỉ gọi Thư nương t.ử là di mẫu, vậy Ngu quý phi không hề c.h.ế.t sao?

Mà hai miếng ngọc bội vốn là một đôi kia, e rằng chính là tín vật của nhà họ Ngu.

Ta vừa định mở miệng hỏi, Tạ Chỉ đã đưa ngón trỏ đặt trước môi mình, ra hiệu ta đừng nói.

Hắn buông tay xuống, giọng bình thản:

“Trời ở Diên Kinh sắp đổi rồi.”

Kiếp trước, ta c.h.ế.t dưới đêm trăng ấy, cho nên đương nhiên cũng không thể biết sau đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng hình như có vài thứ từng bị bỏ qua, giờ lại được một bàn tay vô hình xâu chuỗi lại với nhau.

Ví dụ như vì sao Tạ Chỉ sau chiến loạn Du Châu lại được trọng dụng.

Vì sao hắn nói Trường Ninh công chúa và Lâm Tu Tề không chỉ là phu thê trên danh nghĩa.

Bởi vì tất cả chuyện này đều là sóng ngầm quyền thế trong Diên Kinh.

Hoàng đế mượn chiến sự Du Châu để đề bạt Tạ Chỉ, mà hôn sự giữa Trường Ninh công chúa và Lâm Tu Tề, e rằng cũng chỉ là để lấy được binh quyền của Du Châu.

Vậy nên cho dù ở kiếp này, Tạ Chỉ không còn nhờ mũi tên trên tường thành mà danh tiếng vang dội, đương kim thánh thượng vẫn sẽ nghĩ đủ mọi cách kéo Tạ Chỉ bước vào vòng xoáy quyền mưu Diên Kinh.

Ta không khỏi nghĩ tới việc lần này Tạ Chỉ vào kinh là để hộ tống Vưu Tân.

Nếu hắn và Vưu Tân đã đạt được một thỏa thuận nào đó, bọn họ sẽ làm gì?

Không chỉ vậy, một tháng trước hoàng đế cũng đã triệu kiến Lâm Tu Tề và Lâm Hồng Hiên, chỉ là bọn họ vẫn còn trên đường, chưa tới Diên Kinh.

Vì binh quyền, Lâm Tu Tề sẽ trở thành phò mã của Trường Ninh công chúa.

Vậy còn Lâm Hồng Hiên thì sao?

Hắn lại đóng vai trò gì trong chuyện này?

Thấy ta trầm mắt suy nghĩ, Tạ Chỉ đưa tay khẽ chạm lên trán ta, hất cằm, bảo ta nhìn về phía trước.

Ta nhìn theo hướng ấy.

Cuối con phố dài treo một tấm biển lớn, trên đó là mấy chữ vàng rực: phủ Chu Nguyên tướng.

Là phủ đệ của một trong những quyền thần.