Có một phụ nhân bị đuổi từ bên trong ra, gậy gộc đ.á.n.h xuống người bà ấy.
Đám nô bộc đứng xem trong phủ không ngăn cản, chỉ là vẻ mặt của họ không giống vui sướng khi người gặp họa, mà giống giận nhưng không dám nói.
Một đứa trẻ bên cạnh thấy vậy, lại vỗ tay bi bô đọc một bài vè.
“Sói họ Chu phương Bắc, chuột họ Trình phương Nam. Rượu chén nâng đầy miệng, dầu giấu trong tay áo…”
Ngay trước phủ đệ dựng một pho tượng đá, chính là chủ nhân phủ này: Chu tướng.
Chỉ là khi bách tính đi ngang qua pho tượng ấy, trên mặt đều là vẻ chán ghét không chút che giấu.
Lòng dân đã tan hết.
Ta bừng tỉnh hiểu ra.
Thiên t.ử ẩn nhẫn hơn mười năm, chỉ cần một thời cơ, liền có thể một mẻ diệt sạch những kẻ được gọi là quyền thần kia.
Mà Lâm Hồng Hiên, chính là thời cơ thiên t.ử vẫn luôn chờ đợi.
14
Sau khi thánh thượng triệu kiến Lâm Hồng Hiên, người rất hài lòng, thậm chí còn phá lệ giao cho hắn một chức vị quan trọng trong triều.
Lần này Lâm Tu Tề vào kinh vốn là để tham gia điện thí. Chỉ là không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, trạng nguyên khoa này ở kiếp này lại đổi thành người khác.
Còn về Tây Yến, sau khi Vưu Tân được đưa vào cung, không biết hắn đã nói gì với thánh thượng, cuối cùng vậy mà đồng ý rút quân, đồng thời hứa hằng năm sẽ triều cống Nam Uyên.
Tuy ta ở Diên Kinh, nhưng không tiếp xúc được với chuyện trong cung, nên những điều này cũng chỉ là nghe người ta truyền miệng.
Trường Ninh công chúa biết ta vẫn chưa rời đi, lại vô cùng nhiệt tình mời ta ra ngoài vài lần.
Có một lần du hồ, ta còn gặp Lâm Hồng Hiên cùng một người từ chiếc thuyền khác bước xuống.
Nhìn dáng vẻ khúm núm thấp hèn của Lâm Hồng Hiên, ta đại khái cũng đoán được vị bên cạnh hắn hẳn là trọng thần trong triều.
Trường Ninh công chúa đã quen cảnh này, mỉm cười chào hỏi người kia:
“Trình đại nhân.”
Trình đại nhân cũng cười đáp lễ, nếp nhăn trên mặt hằn lên, trông vừa hiền hòa vừa thân thiện.
Nhưng ta lại không hiểu sao liên tưởng tới câu “chuột họ Trình phương Nam” từng nghe trước đó.
Vị Trình đại nhân này chính là Hộ bộ thượng thư.
Những năm qua, e rằng ông ta đã nếm đủ ngon ngọt ở Hộ bộ, thân hình béo mập, chỉ hơi động đậy, thịt thừa trên người đã khẽ rung lên.
Nhìn dáng vẻ cười híp mắt của ông ta, ta lại cảm thấy người này không nên gọi là “chuột họ Trình phương Nam”, mà giống một con hổ đội lốt người hơn.
Còn “sói họ Chu phương Bắc”, ta gặp trong cung.
Khoảng chừng hai tháng sau, đến sinh thần của Trường Ninh công chúa.
Trường Ninh công chúa là người thánh thượng đặt nơi đầu quả tim, vậy mà mãi vẫn chưa định hôn sự.
Trong dân gian có lời đồn, lần này thánh thượng mời đông đảo quan viên cùng gia quyến tới dự tiệc sinh thần, chính là để chọn phò mã cho Trường Ninh công chúa.
Nhưng nhìn dáng vẻ cong môi khẽ cười của Trường Ninh công chúa, ta mơ hồ đoán được chuyện hôm nay không đơn giản như vậy.
Mấy tháng ở Diên Kinh, Trường Ninh công chúa không cố ý che giấu trước mặt ta, nên ta cũng phần nào hiểu được tính tình của nàng.
Nàng ghét nhất đám “thiếu niên tài tuấn” ở kinh thành cứ dây dưa không dứt kia.
Có thể khiến nàng trong hoàn cảnh này vẫn tâm trạng tốt như vậy, e rằng là vì chuyện khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta theo Trường Ninh công chúa vào cung.
Lẽ ra đây chỉ là một bữa tiệc sinh thần bầu không khí nhẹ nhàng, nhưng trước khi vào điện, ta lại thấy binh lính ngoài điện lặng lẽ ra hiệu về phía trong tối.
Lòng ta trầm xuống, vừa định nhắc nhở Trường Ninh công chúa, nhưng nàng vẫn thần sắc như thường, mượn động tác che khăn, nhàn nhạt mở miệng:
“Đừng lên tiếng.”
Ta thuận theo cụp mắt xuống.
Đám người bên ngoài kia e rằng không phải người của Trường Ninh công chúa.
Vậy đây chính là sợ đ.á.n.h rắn động cỏ rồi.
Các quý nữ phu nhân trong kinh đã ngồi sẵn trong điện.
Trường Ninh công chúa đưa ta tới trước mặt họ, câu được câu không trò chuyện.
Nhờ hương liệu của Thư nương t.ử, ta rất nhanh đã hòa nhập vào họ.
Cũng có vài tiểu thư nhà quan gia thế bình thường muốn mượn cơ hội này lấy lòng Trường Ninh công chúa.
Nhưng bên cạnh Trường Ninh công chúa tổng cộng chỉ có ngần ấy chỗ.
Cô nương kia vừa sốt ruột, vô tình va phải cung nhân đang hầu hạ bên cạnh, nước trà đổ đầy lên người.
Sắc mặt nàng ấy lúc đỏ lúc xanh, cung nhân vội vàng quỳ xuống xin tha.
Nhưng nàng ấy dường như không định cứ thế bỏ qua cho cung nhân kia.
Đúng lúc này, một cô nương trong bữa tiệc lại tự mình lên tiếng, giọng mang chút không chắc chắn:
“Nhũ mẫu?”
Cung nhân quay đầu nhìn cô nương kia ngẩn ra vài giây, như chợt nhớ tới điều gì.
Bà ta bò dậy khỏi mặt đất, nhào tới trước mặt Trường Ninh công chúa, siết c.h.ặ.t vạt áo nàng:
“Công chúa, công chúa cứu nô tỳ với.”
Mà ta cũng vừa khéo nhìn rõ mặt bà ta.
Cung nhân này chính là phụ nhân bị đuổi khỏi phủ họ Chu hôm ấy.
Chu phu nhân đứng cách Trường Ninh công chúa không xa.
Bà ta nhíu mày, hơi nghiêng đầu nhìn về phía sau, nha hoàn bên cạnh liền tiến lên định kéo cung nhân kia ra.
Trường Ninh công chúa giơ tay ngăn động tác của nha hoàn, cúi người nhìn phụ nhân đang khóc lóc t.h.ả.m thiết kia, như thể bỗng nổi hứng thú:
“Ngươi nói xem, ngươi muốn bản cung cứu ngươi thế nào?”
Phụ nhân kia nghiến răng, hung hăng nhìn về phía Chu phu nhân:
Rùa
“Nhà họ Chu. Ta vô tình biết được nhà họ Chu thông địch bán nước, nên bọn họ muốn g.i.ế.t ta diệt khẩu.”
Chu phu nhân cố nén giận mở miệng biện giải:
“Nô bộc này là nhũ mẫu của tam tiểu thư Chu Dạng trong phủ ta. Mấy hôm trước vì tay chân không sạch sẽ nên bị đuổi khỏi phủ, không ngờ hôm nay lại ôm hận trong lòng, làm ra chuyện vu cáo như thế.”
Trường Ninh công chúa chỉ cười mà không nói.