Ánh Trăng Quan Sơn

Chương 29



Trên chính điện lại truyền tới giọng nói không nhanh không chậm của thánh thượng:

“Kẻ nào to gan dám vu oan Chu tướng như vậy? Chu ái khanh yên tâm, trẫm nhất định trả lại trong sạch cho khanh.”

Động tĩnh lớn như vậy tự nhiên đủ để thu hút mọi người chú ý.

Chỉ là nếu chỉ có lời một phía của phụ nhân kia thì vẫn chưa đủ.

Huống chi bà ta chỉ nói mình nghe thấy Chu tướng và người khác mật đàm, lại không có chứng cứ nào khác để chứng minh.

Chu tướng cười lạnh một tiếng, không để trong lòng.

Nhưng lúc này, trong bữa tiệc lại có người đứng dậy, hơi chắp tay nói:

“Bệ hạ, chuyện này có lẽ cũng không phải hoàn toàn vô căn cứ. Vi thần có việc muốn tấu.”

Hoàng đế có chút không vui:

“Tối nay là sinh thần của Trường Ninh, chuyện khác để ngày mai bàn tiếp.”

Nhưng trong mắt ta, vị đại thần bước lên kia và hoàng đế rõ ràng đang cùng diễn một vở kịch.

Một người đóng vai tốt, một người đóng vai xấu, cứ thế hát tiếp vở diễn này.

Trường Ninh công chúa mở miệng đúng lúc:

“Phụ hoàng, Chu tướng bị hàm oan đâu phải chuyện nhỏ.”

Vì vậy hoàng đế không ngăn cản nữa, mặc cho vị đại thần kia dâng lên “chứng cứ” gọi là chứng cứ.

Chỉ là Chu tướng dường như không quan tâm mình có thật sự bị vu cáo hay không.

Ông ta liên tục nhìn ra ngoài đại điện, như đang chờ người nào đó.

Hoàng đế xem xong những bức thư được xem là chứng cứ, đầu tiên là im lặng, sau đó ném mạnh thư xuống trước mặt Chu tướng, giận dữ không kìm được:

“Ngươi tự mình xem đi…”

“Sao có thể…”

Chu tướng ban đầu còn hờ hững, nhưng khi nhìn thấy nét chữ trên thư, ông ta đột nhiên ngẩng đầu:

“Đây chắc chắn là vu cáo…”

Đám người phe Chu tướng tức giận thay ông ta cầu tình.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, Vưu Tân lại xuất hiện trong chính điện.

Sau khi cầu hòa, giờ đây lẽ ra Vưu Tân phải đang trên đường trở về Tây Yến.

Vậy mà hắn lại xuất hiện ngay trong chính điện, trong tay còn nâng một chiếc hộp gỗ.

Trong hộp đựng thư từ thông địch của Lâm Hồng Hiên, cùng thư từ qua lại giữa Lâm Hồng Hiên với Chu tướng và Trình thượng thư.

Chỉ là nhìn dáng vẻ của ba người bọn họ, ngoại trừ thư Lâm Hồng Hiên thông địch ra, những lá thư còn lại có vẻ không giống là thật.

Nét chữ xác thực, lại thêm Vưu Tân chỉ nhận, cho dù họ không chịu thừa nhận, cũng trăm miệng khó cãi.

Mãi tới trước khi Chu tướng bị người áp giải đi, ông ta dường như vẫn không cam lòng chờ đợi điều gì đó.

Người lĩnh binh đưa họ đi chính là Tạ Chỉ.

Rùa

Khi đi ngang qua Chu tướng, hắn hình như nói gì đó, ngay sau đó sắc mặt Chu tướng trở nên xám xịt.

Mà Tạ Chỉ vừa ngẩng đầu lên, liền đối diện với ánh mắt ta.

Tạ Chỉ nhíu mày, giữa mày mắt mang theo sự cẩn trọng, dường như còn giấu cơn giận bị đè nén.

Chỉ là trong khoảnh khắc ngẩng mắt, Tạ Chỉ đã khôi phục vẻ trấn định ban đầu, dẫn người ra ngoài.

Tiệc sinh thần đương nhiên không thể tiếp tục.

Hoàng đế sai người đi lục soát hai phủ Chu, Trình.

Phe Chu và phe Trình ai lấy đều lo cho bản thân, chẳng ai còn tâm trạng tiếp tục bữa tiệc này nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đợi cung yến tan đi, Trường Ninh công chúa tiễn ta tới cổng cung.

“Chuyện hôm nay là ta có lỗi với ngươi. Nếu sau này ngươi gặp khó khăn, cứ tới tìm ta.”

Nàng giống như vừa giải quyết được một chuyện phiền lòng đã lâu, nhưng thần sắc lại không phải vui mừng, mà là sự mệt mỏi không hề che giấu.

Nhưng ta không hiểu ý nàng, không khỏi nhướng mày hỏi.

Ánh mắt nàng nhìn ta đầy áy náy và dịu dàng, khóe môi cong lên rất khẽ.

Chỉ là chưa kịp để nàng mở miệng, Tạ Chỉ đang chờ ngoài cổng cung đã kéo ta ra sau lưng hắn.

Cả người Tạ Chỉ đều là cảnh giác và phòng bị, bàn tay nắm cổ tay ta lạnh đến như không còn chút nhiệt độ nào.

Giữa hai người lập tức căng như dây đàn.

“Trường Ninh.”

Một lúc lâu sau, Tạ Chỉ mở miệng, sắc mặt có chút khó coi:

“Không liên quan tới nàng ấy.”

Trường Ninh công chúa im lặng một lát, không trả lời.

Tay Tạ Chỉ nắm tay ta đột nhiên siết c.h.ặ.t.

Hắn không chút do dự xoay người, nhét ta vào xe ngựa đang chờ trước cổng cung.

Bóng dáng Trường Ninh công chúa càng lúc càng xa.

Tạ Chỉ hiếm khi trầm mặc.

Qua rất lâu, hắn mới nói với ta:

“Sau này cách Trường Ninh xa một chút.”

Từ miệng Tạ Chỉ, ta mới biết thì ra hôm nay Chu tướng định mượn cung yến để làm phản.

Nếu Tạ Chỉ không thể theo kế hoạch, trước đó một bước quét sạch toàn bộ người do Chu tướng sắp xếp, vậy hoàng thượng, Trường Ninh trong cung yến, thậm chí cả ta, đều sẽ trở thành vật hy sinh của cuộc cung biến này.

Mà ta vốn không liên quan gì tới chuyện này.

Sở dĩ Trường Ninh công chúa đưa ta theo, chỉ là để phòng Tạ Chỉ phản bội bỏ trốn, giữ lại cho mình một đường lui.

Trường Ninh công chúa không hoàn toàn tin Tạ Chỉ.

Nhưng nàng tin quân cờ trong tay mình.

Một khi kế sách của Chu tướng thành công, Tạ Chỉ nhất định sẽ liều mạng cứu nàng.

Lòng ta bỗng lạnh xuống.

Cổ họng như nghẹn lại,nghẹn đến mức ta không nói nên lời.

Lâm Hồng Hiên c.h.ế.t rồi.

C.h.ế.t trong lao ngục.

Hắn và Chu tướng, Trình thượng thư bị giam trong cùng một gian lao.

Nghe nói đêm đó Trình thượng thư và Lâm Hồng Hiên xảy ra tranh cãi, Trình thượng thư trực tiếp rút lưỡi hắn ra, Chu tướng không thể cản kịp.

Có lẽ Trình thượng thư không ngờ, người mình hao tâm tổn trí đề bạt, cuối cùng lại thành kẻ kéo mình xuống nước.

Chu tướng và Trình thượng thư thông địch có lẽ là giả, nhưng chuyện Lâm Hồng Hiên thông địch lại là thật.

Bây giờ Lâm Hồng Hiên cũng c.h.ế.t rồi, họ tự nhiên không còn tìm được kẻ thế tội nữa.

Sau khi họ bị định tội, phủ họ Chu và phủ họ Trình bị diệt trừ sạch sẽ.

Bách tính cũng đồng loạt  tới trước phủ nha đ.á.n.h trống, vạch trần bộ mặt thật của Chu, Trình hai nhà.