Ánh Trăng Quan Sơn

Chương 5



Nhiệt độ trên mặt dần tan đi theo gió dọc đường.

Tạ Chỉ dẫn ta rẽ trái quẹo phải, cuối cùng lại tới trước một tiểu viện yên tĩnh.

Hắn mở cửa viện, kéo ta vào trong.

Ta còn chưa đứng vững, hắn đã ép ta sát lên tường.

Sau lưng là bức tường lạnh buốt.

Ta không hiểu gì, ngẩng đầu nhìn hắn.

“Cô nương tới Như Mộng Các làm gì?”

Đây là ý gì?

Chẳng lẽ hắn còn nghi ngờ ta?

Nhưng nỗi sợ vừa rồi vẫn chiếm thế thượng phong. Ta cuống quá tới mức suýt c.ắ.n phải lưỡi, lời chưa qua đầu óc đã bật ra:

“Ta tới… tìm vui?”

Trong Như Mộng Các cũng có tiểu quan, ta nói vậy cũng đâu sai.

Sắc mặt Tạ Chỉ khựng lại.

Hiển nhiên hắn không ngờ ta sẽ trả lời như vậy.

Hắn nhìn ta, vẻ mặt khó mà diễn tả nổi, khẽ nhíu mày, như đang suy nghĩ xem lời ta nói có thật hay không.

Ta mở to đôi mắt hạnh vô tội nhìn lại hắn.

Một lúc lâu sau, hắn khẽ thở ra một hơi, không tự nhiên dời mắt đi, là người thua trận trước.

Hàng mi Tạ Chỉ khẽ rung, giọng thấp xuống:

“Ta nghi ngờ trong Du Châu xuất hiện gian tế Tây Yến.”

Tim ta đập loạn cả lên, vô thức siết c.h.ặ.t ống tay áo rộng thùng thình của mình.

Tạ Chỉ ngẩng mắt, lần nữa đối diện ánh nhìn của ta.

Trong đôi mắt đen trầm tĩnh mà sắc bén ấy, dường như ta chẳng thể giấu nổi bất cứ điều gì.

“Cho ta biết, cô nương đã nghe thấy những gì?”

4

Nghe thấy những gì ư?

Là chuyện người Tây Yến mưu đồ lấy được bản đồ phòng thủ thành, hay chuyện Du Châu quả thật đã lẫn vào gian tế Tây Yến?

Hoặc là… một năm sau, các châu của Nam Uyên sẽ trở thành chiến trường cho Tây Yến tàn sát?

Ta nhìn đôi mắt đen cố chấp của người trước mặt, bỗng thấy có chút bất lực.

“Ngươi đoán không sai. Tây Yến sắp làm phản rồi.”

Ta cân nhắc lời nói, cố hết sức tiết lộ cho hắn những tin tức mình biết:

“Ta nghe thấy người Tây Yến yêu cầu nội ứng ở Du Châu mau ch.óng vẽ xong bản đồ phòng thủ thành. Hơn nữa, bọn chúng dự định một năm sau sẽ đ.á.n.h úp Du Châu.”

Nếu Tạ Chỉ biết nhiều hơn về trận chiến loạn Du Châu một năm sau, liệu những tai họa ấy có thể tránh được không?

“Vẽ?”

Tạ Chỉ cụp mắt, thấp giọng lặp lại một lần.

Gian tế là vẽ, chứ không phải trộm. Hiển nhiên Tạ Chỉ cũng nhận ra thân phận của tên nội ứng này không hề tầm thường.

Hắn nhìn ta chăm chú một lúc, khẽ mở miệng:

“Đa tạ.”

Sau đó, Tạ Chỉ đẩy cửa tiểu viện, bước nhanh ra ngoài, để lại một mình ta đứng nguyên tại chỗ.

Ta chưa từng nghĩ sẽ có ngày được nghe Tạ Chỉ nói lời cảm tạ. Đứng ngẩn ra mấy giây, lúc này ta mới sực nhận ra tuy Tạ Chỉ đưa ta tới tiểu viện này, nhưng hắn lại chẳng hề nói cho ta biết phải đi ra ngoài thế nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta vội vàng đuổi theo, nhưng con hẻm ngoài tiểu viện đã không còn một bóng người.

Ta tức tối giậm chân.

Đáng ghét, sao Tạ Chỉ đi nhanh như vậy chứ?

Tiểu viện này hẳn cách Như Mộng Các không xa. Ta chỉ đành nghiêng tai lắng nghe âm thanh, đoán phương hướng của con phố lớn rồi lần mò đi tới.

Mãi một khắc sau, ta mới thoát ra khỏi con hẻm dài ngoằn ngoèo chật hẹp.

Trên phố treo đầy đèn l.ồ.ng lớn nhỏ, xua tan bóng tối. Tiểu Thu và xa phu đang chờ ta ở đầu hẻm.

Ban đầu ta bảo Tiểu Thu đợi mình bên ngoài Như Mộng Các, vậy mà bây giờ nàng lại tìm được tới đây.

Vừa nhìn thấy ta, mắt Tiểu Thu sáng lên, vội vàng nhảy xuống xe ngựa chạy tới trước mặt ta:

“Hóa ra Tạ công t.ử thật sự không lừa muội.”

Tạ Chỉ?

Thấy ta khó hiểu, Tiểu Thu giải thích:

“Vừa rồi muội gặp Tạ công t.ử trước cửa Như Mộng Các. Công t.ử  ấy nói tiểu thư sẽ đi ra từ chỗ này, bảo muội tới đây chờ người.”

Ta nhất thời câm nín.

Tạ Chỉ lại quay về Như Mộng Các?

Lúc rời đi hắn vội vàng như vậy, chẳng lẽ trong Như Mộng Các còn có bí mật khác?

Nghĩ mãi không ra, ta đành từ bỏ ý định tiếp tục truy xét, cùng Tiểu Thu ngồi xe ngựa về phủ.

Sáng sớm hôm sau, Thư nương t.ử tới phủ họ Tống gặp ta.

Tuy nói là làm son phấn, nhưng cũng không thể dành hẳn một xưởng nhỏ trong phủ họ Tống cho Thư nương t.ử thi triển tay nghề.

Vì vậy ta giả vờ hào phóng lấy từ trong hộp riêng ra mấy tờ ngân phiếu, bảo Tiểu Thu tìm một tòa nhà thích hợp để an trí Thư nương t.ử.

Rùa

Ngoài mặt xem tiền bạc như vật ngoài thân, trong lòng lại đau đến như đang rỉ m.á.u.

Hu hu hu bạc của ta…

Thư nương t.ử cũng có suy nghĩ và dự định riêng. Nàng quyết định bắt đầu từ màu sắc và hương thơm của son phấn.

Ngoài ra, Thư nương t.ử còn biết chế hương và điều hương.

Ta hỏi nàng:

“Nhanh nhất bao lâu có thể sản xuất số lượng lớn?”

Thư nương t.ử suy nghĩ một lát rồi đáp:

“Ba tháng.”

Nếu so với thời gian một năm thì ba tháng hơi dài.

Nhưng nếu ta nhớ không nhầm, ba tháng sau vừa khéo đúng lúc trưởng t.ử đích xuất của Lâm tri châu là Lâm Tu Tề thi đỗ cử nhân. Vì chuyện này, Lâm tri châu từng mở một bữa tiệc hoa quế ở Du Châu, mời các công t.ử tiểu thư trong thành tham dự.

Đây đúng lúc là một cơ hội hiếm có.

Vì vậy trong ba tháng này, Thư nương t.ử ở xưởng của nàng sản xuất son phấn và hương liệu. Còn ta thì thông qua các mối quan hệ của cha, tìm sẵn những cửa hàng có vị trí tốt ở Du Châu và Diên Kinh.

Chỉ chờ tiệc hoa quế đến.

Nhưng cũng vì tối hôm ấy nghe được cuộc trò chuyện của người Tây Yến, ta không dám ra ngoài nữa.

Tuy sau đó không nghe nói trong Như Mộng Các xảy ra chuyện lạ gì, nhưng nhớ tới dáng vẻ người Tây Yến tìm ta đêm ấy, ta vẫn cảm thấy tránh đầu sóng ngọn gió thì hơn.

Chớp mắt ba tháng đã trôi qua, Lâm Tu Tề quả nhiên giống kiếp trước, thi đỗ cử nhân.

Lâm tri châu vui mừng khôn xiết, quả thật mở “tiệc hoa quế”.