Như Mộng Các…thanh lâu nổi danh ngang hàng với Vân Lương Các ở Du Châu.
Nhưng sao ta có thể chỉ vì một cái Như Mộng Các mà lùi bước được?
Vì vậy tối hôm sau, ta cải trang thành nam nhân, trà trộn vào Như Mộng Các.
Chỉ tiếc vừa vào đã bị nhận ra là nữ t.ử.
May mà mọi chuyện vẫn thuận lợi.
Thư nương t.ử, người biết làm son là một thanh quan trong Như Mộng Các. Ban đầu tú bà không chịu để nàng chuộc thân, nhưng cuối cùng vẫn bại dưới đống bạc của ta.
Ta trơ mắt nhìn từng xấp ngân phiếu bị đưa ra ngoài, đau lòng tới mức nghĩ bụng, cảm giác vung tiền như rác hóa ra chẳng vui vẻ gì cả.
Đêm nay Thư nương t.ử sẽ ở lại Như Mộng Các thu dọn hành lý, sáng mai sẽ tới phủ họ Tống tìm ta.
Căn phòng ta bàn chuyện với tú bà khá vắng vẻ yên tĩnh.
Ngay lúc cầm khế bán thân của Thư nương t.ử chuẩn bị rời đi, ta bỗng nghe thấy tiếng trò chuyện mơ hồ từ căn phòng bên cạnh truyền tới.
Loáng thoáng có những từ như “bản đồ phòng thủ thành”, “thời cơ”…
Trong lòng ta giật thót.
Không hiểu sao ta có cảm giác chuyện bọn họ đang nói có liên quan tới trận chiến loạn ở Du Châu một năm sau.
Ta lập tức nhẹ chân bước tới cạnh cửa nghe lén.
Người đàn ông bên trong cố tình hạ thấp giọng, nhưng vẫn không giấu nổi khẩu âm.
Là người Tây Yến.
“Kế hoạch của đại nhân không thay đổi. Ngươi phải mau ch.óng vẽ xong bản đồ phòng thủ của Du Châu.”
Ngón tay ta khẽ run lên, c.ắ.n c.h.ặ.t môi không dám phát ra tiếng động nào.
Người đáp lời hẳn là nội gián Tây Yến cài vào Du Châu, giọng nói chẳng khác người Du Châu là bao:
“Kết cấu quân sự ở Du Châu quá phức tạp, ta cần thêm thời gian.”
Người Tây Yến có vẻ mất kiên nhẫn:
“Còn cần bao lâu?”
Người kia im lặng một lát rồi thấp giọng đáp:
“Nhiều nhất nửa năm.”
Nhiều nhất nửa năm…
Tây Yến sẽ có khả năng lấy được bản đồ phòng thủ của Du Châu.
Theo đoạn đối thoại ngắn ngủi vừa rồi, cách bọn chúng có được bản đồ phòng thủ không giống ăn cắp, mà giống tự mình vẽ lại hơn.
Chẳng lẽ Tây Yến đã sớm cài nội gián vào Du Châu từ nhiều năm trước rồi sao?
Kiếp trước, thời kỳ đầu Tây Yến tấn công Du Châu quả thật vừa hung ác vừa chuẩn xác.
Giờ xem ra, rất có thể là vì bọn chúng đã có bản đồ phòng thủ thành.
Trong tình huống không có viện binh, cố thủ suốt ba tháng đã cực kỳ khó khăn.
Vậy mà Tạ Chỉ chẳng những thủ được ba tháng, mà còn giữ suốt một năm, cuối cùng còn đ.á.n.h lui hoàn toàn quân Tây Yến.
Người này tuy lạnh lùng vô tình, nhưng quả thật là một tướng tài.
Ta tập trung tinh thần nghe tiếp, nhưng phía sau lại vang lên tiếng gọi của tú bà:
“Cô nương, sao cô còn ở đây?”
Người trong phòng nghe thấy động tĩnh lập tức im bặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mà trực giác của ta lại nói rằng nếu không chạy ngay, e rằng còn chưa kịp đợi Tây Yến đ.á.n.h tới Du Châu, cái mạng nhỏ này đã phải bỏ lại ở đây trước rồi.
Nếu không phải tú bà đột nhiên xuất hiện, có lẽ ta còn nghe được nhiều hơn nữa.
Rùa
Ta siết c.h.ặ.t hai tay, chẳng màng gì nữa, hít sâu một hơi rồi lao xuống lầu.
Ta thậm chí còn thấy may vì tối nay không đưa Tiểu Thu theo.
Nếu là hai người, chỉ sợ càng khó thoát thân.
Ta không dám quay đầu nhìn xem người trong phòng có đuổi theo không, chỉ biết cắm đầu chạy về phía trước.
Cho tới khi đ.â.m sầm vào ai đó, ta mới ôm đầu lùi lại mấy bước.
Vừa ngẩng đầu lên, ta càng kinh ngạc hơn.
Sao Tạ Chỉ lại tới Như Mộng Các?
Nhưng ánh mắt hắn khẽ động, dường như lập tức hiểu ra điều gì, một tay kéo ta vào gian phòng bên cạnh.
Tên người Tây Yến kia vẫn đang lần lượt kiểm tra từng căn phòng, mắt thấy sắp tới nơi chúng ta trốn.
Trong gian phòng chỉ có hai tấm bình phong và một chiếc giường đơn giản, căn bản chẳng có chỗ nào giấu người.
Ta nghiến răng, kéo Tạ Chỉ núp sang một bên bình phong.
Người trên giường đang mây mưa triền miên hoàn toàn không phát hiện có người bước vào.
Ta và Tạ Chỉ đứng giữa rèm giường và bình phong. Chỉ cần tên Tây Yến kia đẩy cửa nhìn vào, cả hai đều sẽ lộ ngay.
Tạ Chỉ đứng quay lưng về phía giường, còn ta đối diện hắn, đương nhiên không tránh khỏi nhìn thấy vài cảnh tượng khiến người đỏ mặt.
Ta vội vàng cúi đầu né tránh, hơi nóng lại không tự chủ dâng lên từ cổ.
Nếu lúc này có gương, chắc hẳn mặt ta đỏ tới mức sắp nhỏ m.á.u.
Nữ t.ử trên giường cất tiếng rên mềm mại mê hoặc.
Tạ Chỉ cũng nhận ra vành tai đỏ bừng của ta, khẽ hạ mắt xuống, sau đó đưa tay về phía ta.
Ta bị hắn dọa cho giật mình, suýt nữa bật thành tiếng.
Ngón tay khô ráo phủ lên mí mắt ta, che đi mọi tầm nhìn.
Có lẽ vì luyện võ nhiều năm nên đầu ngón tay hắn mang theo chút chai mỏng, khiến khóe mắt dưới bàn tay ấy hơi ngứa ngáy.
Khoảng cách giữa ta và hắn cũng vì vậy mà gần thêm vài phần.
Ta thậm chí còn cảm nhận được hơi thở ổn định và rõ ràng của người trước mặt.
Ta hoảng loạn nhắm c.h.ặ.t mắt.
Tên Tây Yến lặng lẽ đẩy cửa bước vào.
Động tĩnh sau bình phong thành công đ.á.n.h lạc hướng hắn. Chưa đầy vài giây, ta lại nghe thấy tiếng cửa nhẹ nhàng đóng lại.
Tạ Chỉ kéo ta ra khỏi sau bình phong, nhưng không lập tức dẫn ta ra ngoài.
Mãi tới khi tiếng bước chân của tên Tây Yến hoàn toàn biến mất, hắn mới nhẹ nhàng mở cửa.
Hắn không nói gì, chỉ mím môi kéo ta rời khỏi Như Mộng Các qua một con đường bí mật.
Nhìn bộ dáng quen đường quen lối của hắn, ta không khỏi nghi ngờ hắn thật sự thường xuyên lui tới thanh lâu.
Ngay cả mật đạo trong thanh lâu dùng để trốn phu nhân trong nhà mà hắn cũng biết?
Ta trợn mắt há hốc mồm.
Bàn tay đang nắm cổ tay ta siết hơi c.h.ặ.t.