Tôi đã gặp đàn chị mà bác sĩ Triệu nhắc tới, Tần Sương.
Chị ấy ở khoa Nhi, lần này cũng tham gia hội chẩn phẫu thuật cho Nhiên Nhiên. Bác sĩ Tần rất ưu tú, y thuật và danh tiếng ở Bệnh viện số 2 đều rất tốt. Chị ấy vừa xinh đẹp vừa dịu dàng, khi nói chuyện với Nhiên Nhiên luôn nhẹ nhàng và nở nụ cười.
Nhiên Nhiên sau khi biết mình lại phải phẫu thuật thì có chút buồn bã.
"Mẹ ơi."
Nhiên Nhiên kéo áo tôi, ghé sát tai tôi thì thầm một câu.
"Nhiên Nhiên không muốn ở bệnh viện, Nhiên Nhiên muốn về nhà."
Sống mũi tôi chợt cay cay.
Trước đây, dù là uống t.h.u.ố.c, tiêm hay phẫu thuật, Nhiên Nhiên đều rất phối hợp. Mỗi ngày con bé đều nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ nhỏ của mình, đến giờ uống t.h.u.ố.c là lạch bạch chạy đi tìm tôi, chưa bao giờ cần phải dỗ dành.
Cho đến năm ngoái, con bé phát bệnh và phải làm hai cuộc phẫu thuật tại bệnh viện ở Nam Thành, nằm viện một thời gian rất dài.
Tôi vừa chăm sóc Nhiên Nhiên vừa kiếm tiền, mỗi ngày chỉ ngủ ba bốn tiếng, quầng thâm và tia m.á.u trong mắt không tài nào che giấu nổi.
Sau khi xuất viện, Nhiên Nhiên không còn muốn đến bệnh viện nữa. Lúc đầu hỏi lý do, con bé cứ lầm lì không chịu nói.
Mãi đến một ngày, con bé mới chịu mở lời.
"Mẹ ơi, mẹ đổi một đứa trẻ mới để làm mẹ của bạn ấy đi.
"Làm mẹ của Nhiên Nhiên vất vả quá."
Con bé nói: "Nhiên Nhiên không muốn đi bệnh viện nữa, Nhiên Nhiên chỉ muốn mẹ được ngủ ngon thôi."
*
"Mẹ ơi, chúng ta về nhà có được không?"
Nhiên Nhiên lại nhỏ giọng hỏi một lần nữa.
Tôi phải nuốt nghẹn mấy lần mới nén được tiếng khóc ở cổ họng.
"Nhiên Nhiên ngoan, lần này chỉ là một cuộc phẫu thuật nhỏ thôi, mẹ có tiền mà. Đợi phẫu thuật xong, mẹ sẽ đưa con về nhà, được không?"
Tiếc là đứa trẻ đã lớn, không còn dễ lừa nữa.
Cho đến khi Cố Tùng và bác sĩ Tần tìm hiểu xong tình hình của hai bệnh nhân khác trong phòng, cái bóng nhỏ ấy vẫn không chịu nói chuyện, chỉ vùi đầu vào cổ tôi dụi tới dụi lui.
"Nhiên Nhiên sao thế này, có phải sợ phẫu thuật không?" Bác sĩ Tần lấy từ trong túi ra một viên kẹo như làm phép.
Chị ấy nhẹ nhàng xoa đầu Nhiên Nhiên.
"Nhưng bác sĩ Cố nói rồi, cuộc phẫu thuật này rất có khả năng chữa khỏi hoàn toàn bệnh cho Nhiên Nhiên, vậy chúng ta đương nhiên phải thử đúng không nào? Sau này Nhiên Nhiên của chúng ta có thể khỏe mạnh đi học giống như các bạn nhỏ khác rồi."
Nhiên Nhiên cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt con bé rưng rưng lệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Nhiên Nhiên không muốn đi học, Nhiên Nhiên chỉ muốn ở bên cạnh mẹ thôi."
Cố Tùng bỗng nhiên lên tiếng.
"Nhiên Nhiên."
Anh ngồi xổm xuống, giọng điệu ôn hòa, trong trẻo.
"Nhiên Nhiên muốn ở bên mẹ mãi mãi, lớn lên sẽ bảo vệ mẹ đúng không?"
Nhiên Nhiên không chút do dự gật đầu, giọng sữa ngọt ngào: "Nhiên Nhiên muốn ạ!"
"Vậy thì Nhiên Nhiên càng nên làm phẫu thuật để mau ch.óng khỏe lại, đúng không?"
Nhiên Nhiên nghiêng đầu suy nghĩ hai giây rồi gật đầu, nhưng rất nhanh lại lắc đầu.
"Nhưng mà, mẹ vất vả lắm."
Cố Tùng rất kiên nhẫn: "Mẹ vất vả là vì mẹ yêu con, giống như con yêu mẹ vậy. Mẹ hy vọng con khỏe mạnh vui vẻ, cũng giống như con hy vọng mẹ đừng vất vả như thế.
"Điều khác biệt là, mẹ là người lớn, người lớn có trách nhiệm và năng lực làm việc kiếm tiền để chăm sóc trẻ con, còn Nhiên Nhiên bây giờ vẫn là trẻ nhỏ, trách nhiệm của trẻ nhỏ là vui vẻ lớn lên. Chỉ khi con lớn lên, con mới có thể yêu thương mẹ thật tốt, chăm sóc mẹ, để mẹ không còn vất vả nữa, đúng không?"
Nhiên Nhiên bị một tràng dài của anh làm cho choáng váng.
Đôi mắt to chớp chớp, nhìn sang tôi rồi lại nhìn sang Cố Tùng. Cuối cùng, với ba phần đắn đo, bốn phần mơ hồ, con bé gật đầu.
Bác sĩ Tần bị biểu cảm nửa hiểu nửa không của con bé làm cho bật cười.
"Đáng yêu quá đi mất, nhìn biểu cảm của con bé kìa! Có một cô con gái thật tốt, vừa ngoan vừa tâm lý."
Đôi mắt cô ấy cong thành hình trăng khuyết.
"Sau này tôi cũng phải sinh một "chiếc áo bông nhỏ" mới được."
Hai người đứng cạnh nhau trông thật đẹp đôi và tương xứng.
Cố Tùng cũng không kìm được mà nhếch môi. Không biết nghĩ đến điều gì, vẻ mặt anh mang theo vài phần dịu dàng.
"Ừ."
*
Ngày thứ ba Nhiên Nhiên nhập viện, con bé đã nhận được sự yêu mến của tất cả bác sĩ và y tá trong khoa. Mỗi lần đến kiểm tra phòng, họ đều thích trêu chọc con bé một chút.
Cô bé da mặt mỏng, hễ bị trêu là lại xấu hổ muốn rúc vào lòng tôi. Nhưng con bé lại ngại quay lưng làm ngơ người ta, thế là vừa đỏ mặt, vừa dùng giọng sữa nghiêm túc đáp lại. Dáng vẻ vô cùng đáng yêu.
Phòng bệnh chúng tôi ở là phòng bốn người.
Ngày hôm sau, chiếc giường trống cuối cùng đón một bệnh nhân mới, là một cậu bé tên Lục Hào.
Đứa trẻ đó có khuôn mặt tròn trịa mà các ông bà thường rất thích, trên cổ và tay đầy thịt đeo không ít thứ, không phải vàng thì cũng là ngọc.