Ánh Xuân Và Quê Cũ

Chương 5



Mẹ của thằng bé ngoài ba mươi tuổi, ăn mặc lộng lẫy, diện mạo kiều diễm. Từ lúc vào phòng, cô ta luôn nhíu mày, đôi mắt hẹp dài khinh khỉnh liếc nhìn ba giường bệnh còn lại của chúng tôi.

"Hào Hào, đừng để lộ mặt dây chuyền ngọc ra ngoài. Cẩn thận kẻo bị người ta lấy trộm."

Người nhà của hai giường kia lập tức đỏ mặt tía tai.

"Cô kia, ý cô là gì?"

"Tôi nói các người à? Tự vơ vào mình không sợ chột dạ sao?" Cô ta bĩu môi. "Còn nữa, gọi ai là cô? Tôi kết hôn rồi không nhìn ra sao? Chồng tôi họ Lục, sau này gọi là cô Lục, hiểu chưa?"

Nói xong, cô ta nhét hết trang sức của Lục Hào vào trong cổ áo, rồi bước tới chỗ Cố Tùng với vẻ rất thân quen.

"Tiểu Cố này, nhà cậu và nhà họ Lục chúng tôi có quan hệ tốt, cậu lại là anh em tốt với Lục Phỉ Chi, kiểu gì cũng nên sắp xếp cho chúng tôi một phòng đơn chứ. Ở đây ồn ào quá, hạng người nào cũng có, ai biết bọn họ làm cái gì."

Cô ta vênh váo tự đắc.

"Nếu không phải Lục Phỉ Chi tiến cử cậu, tôi đã chẳng đưa Hào Hào đến cái bệnh viện mà đi thang máy cũng phải xếp hàng nửa tiếng đồng hồ thế này."

Lục Phỉ Chi...

Ngón tay tôi khựng lại trong giây lát. Không ngờ bọn họ lại là người nhà họ Lục.

Cố Tùng đang ghi chép nhịp tim của bệnh nhân giường bên cạnh, đầu cũng không ngẩng lên.

"Người có quan hệ làm ăn với nhà họ Lục là bố mẹ tôi, không liên quan đến tôi. Đừng nói là các người, cho dù Lục Phỉ Chi đến đây cũng không có phòng đơn đâu, muốn đi cửa sau thì mời chuyển viện. Nếu ở không quen, các người cũng có thể chọn chuyển viện. Ngoài ra, nếu không có khả năng bảo quản tài sản, tôi cũng khuyên nên chuyển viện."

Cô Lục kia cười gượng hai tiếng, cuối cùng cũng im lặng.

Nhiên Nhiên ghé tai tôi, nhỏ giọng hỏi: "Mẹ ơi, cô ấy nói có phải là chú Lục không ạ?"

"Phải, nhưng sau này Nhiên Nhiên cứ coi như không quen chú Lục nhé, được không?"

Vốn dĩ tôi còn đang nghĩ phải giải thích với Nhiên Nhiên thế nào, không ngờ con bé chẳng hỏi gì đã gật đầu đồng ý.

Kể từ khi mẹ con giường số hai dọn vào, phòng bệnh trở nên đặc biệt ồn ào. Không ít người mang quà cáp đắt tiền đến thăm họ. Lời ra tiếng vào không rời khỏi người cha quyền cao chức trọng của Lục Hào.

Lục Hào rất đắc ý, quay sang khoe khoang với Nhiên Nhiên.

"Này, không có ai đến bệnh viện thăm mày à? Thật đáng thương."

Nhiên Nhiên không hiểu gì: "Có mẹ rồi, chẳng lẽ còn chưa đủ sao?"

Thấy như đàn gảy tai trâu, thằng bé đảo mắt một cái rồi chạy sang trước mặt hai bạn nhỏ giường khác để tìm cảm giác tồn tại.

Cho đến khi Cố Tùng lạnh mặt cảnh cáo bọn họ, nếu còn ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của bệnh nhân khác thì tất cả cuốn gói đi thẳng, những người đến thăm mới dần ít đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

*

Buổi chiều, bà Lục đích thân đi đón một cậu bé vừa tan học đến bệnh viện.

Cậu bé đó trông rất khôi ngô, dáng cao mặt nhỏ, lông mày và đôi mắt có một vẻ sắc sảo tinh tế, trái ngược hoàn toàn với khuôn mặt tròn và các đường nét thô của Lục Hào.

Nhưng cô Lục nói đây cũng là con trai bà ta.

"Cháu chào các chú các dì, cháu tên là Lục Cập."

Cậu bé này dẻo miệng hơn Lục Hào nhiều, vừa vào đã chào hỏi từng người một. Bác sĩ Triệu thuận miệng hỏi cậu bé bao nhiêu tuổi.

"Sáu tuổi ạ, cháu lớn hơn em trai do mẹ kế sinh đúng một tháng đấy ạ."

Phòng bệnh bỗng chốc im bặt.

Vô tình nghe được bí mật của hào môn, ngay cả người hay nói như bác sĩ Triệu cũng ngượng ngùng không biết nói gì.

Cô Lục kia có vẻ như không nhận ra, vẫn tỏ ra vẻ mẹ hiền con thảo.

"A Cập tuy không phải do tôi sinh ra, nhưng tôi nuôi nấng từ nhỏ, chẳng khác gì con ruột cả. Chỉ cần hai anh em chúng nó bình an, khỏe mạnh lớn lên là tôi mãn nguyện rồi."

Gương mặt Lục Cập vẫn một vẻ ngây thơ vô số tội.

"Vâng ạ, từ khi em trai bị bệnh tim, mẹ kế đối xử với cháu tốt hơn hẳn. Không chỉ cho phép cháu ngồi cùng bàn ăn cơm, ngày nào cũng đưa cháu ra ngoài, mà còn thường xuyên mời bác sĩ về nhà kiểm tra sức khỏe cho cháu. Mẹ kế tốt với cháu như vậy, em trai đương nhiên cũng giống như em ruột của cháu. Ôi, giá mà ngày nào đó cháu vô tình c.h.ế.t đi, có thể hiến tim cho em trai thì tốt biết mấy."

Nụ cười của cô Lục cứng đờ trên mặt.

Sắc mặt bác sĩ Triệu cũng lập tức thay đổi.

"Thưa cô…" anh nghiêm nghị nói: "Về việc này, lát nữa phía bệnh viện chúng tôi sẽ báo cáo với cảnh sát để lưu hồ sơ. Nếu con riêng của cô xảy ra bất kỳ bất trắc nào trong tương lai, cô sẽ trở thành nghi phạm số một."

"Nó nói bậy đấy! Đừng tin nó!" Cô Lục phát điên, chỉ vào mũi Lục Cập. "Tôi không cho nó ngồi cùng bàn ăn cơm bao giờ, rõ ràng là tự nó ngày nào cũng đi chơi điên cuồng bên ngoài không chịu về nhà! Hèn gì mấy tháng nay mày giả vờ giả vịt, ngoan ngoãn như thế... Tâm địa nhỏ nhen mà thâm hiểm như vậy, hèn gì bố mẹ mày đều không cần mày!"

"Thằng bé mới sáu tuổi, nó thì hiểu cái gì?" Bác sĩ Triệu nhíu mày: "Còn nữa, cô có nảy ra ý định phạm pháp hay không, cứ để cảnh sát đến điều tra là biết ngay."

Khí thế của cô Lục bỗng yếu đi một chút.

"Tôi là... lo lắng nó cũng bị bệnh giống Hào Hào nên mới cho nó kiểm tra sức khỏe thôi." Bà ta ấp úng vài câu: "Dù sao thì, các người đừng để vẻ ngoài của thằng nhóc đó lừa! Nó là một con quái vật, lòng dạ đen tối lắm!"

Tôi quay đầu nhìn lại.

Lục Cập đang đứng ở góc phòng với vẻ mặt vô tội, bị mắng cũng không cãi lại, cái bóng nhỏ bé trông vô cùng đáng thương.