Ánh Xuân Và Quê Cũ

Chương 6



Sau khi cô Lục vội vàng đưa Lục Hào rời đi, cậu bé dường như bị bỏ quên trong phòng bệnh.

"Chú dì ơi, làm phiền mọi người nghỉ ngơi rồi, cháu xin lỗi ạ."

Giọng cậu bé trầm xuống, chực khóc, khiến bác sĩ Triệu và những người nhà khác không khỏi xót xa.

Nhiên Nhiên ngủ suốt buổi chiều, mãi đến vừa rồi mới bị mấy tiếng mắng c.h.ử.i của cô Lục làm cho tỉnh giấc. Con bé thò đầu ra khỏi chăn, vẻ mặt đầy tò mò.

Lục Cập nghe thấy động động tĩnh liền nhìn sang. Sau đó, cậu bé chớp mắt hai cái. Vô tình làm rơi giọt nước mắt đã chực chờ nãy giờ mà mãi không rơi xuống.

*

Cô Lục đưa Lục Hào chuyển sang một bệnh viện tư nhân, không xuất hiện nữa. Ngược lại, Lục Cập bắt đầu thường xuyên chạy đến Bệnh viện số 2 để tìm Nhiên Nhiên chơi.

Lúc đầu tôi không muốn Nhiên Nhiên tiếp xúc với người nhà họ Lục. Nhưng Nhiên Nhiên rất thích chơi cùng cậu bé.

Vì sức khỏe và tính cách, Nhiên Nhiên từ nhỏ đã không có bạn bè, thậm chí chẳng mấy khi nói chuyện với bạn cùng lứa. Sở thích của con bé cũng khác với những đứa trẻ khác. Con bé thích xem tranh ảnh, thích đặt tên cho mỗi đồ vật mình nhìn thấy, rồi thêu dệt nên những câu chuyện về chúng.

Con bé nói hơi chậm, những đứa trẻ khác đều chẳng đủ kiên nhẫn để nghe.

Nhưng Lục Cập thì khác...

Cậu bé sẽ chống cằm, yên lặng nghe Nhiên Nhiên kể chuyện suốt cả buổi chiều.

Cậu nhớ kỹ tên của từng quả nho mà Nhiên Nhiên đã đặt.

Cậu còn cùng con bé viết lời chúc lên đôi dép thỏ...

Hiện tại, điều Nhiên Nhiên mong đợi nhất mỗi ngày chính là sự xuất hiện của Lục Cập.

Bác sĩ Triệu biết chuyện liền giả vờ ghen tị, bảo Nhiên Nhiên có bạn mới rồi nên không muốn chơi với chú nữa.

Nhiên Nhiên ngượng ngùng mỉm cười, an ủi rằng trong số những người lớn ở bệnh viện, con bé thích chú nhất, cùng với chú Cố và bác sĩ Tần.

"Thích nhất mà lại có tận ngần nấy người cơ à!"

Bác sĩ Triệu không cam lòng.

"Không được, chỉ được chọn một người thôi. Hoặc là chú Cố, hoặc là chú Triệu, Nhiên Nhiên thích ai hơn?"

Đúng lúc này, Cố Tùng đi tới kiểm tra phòng.

Anh là bác sĩ chủ trị của Nhiên Nhiên, cũng là người tiếp xúc với con bé nhiều nhất hằng ngày.

Dù không biết cách dỗ dành trẻ con như bác sĩ Triệu, nhưng anh luôn cực kỳ kiên nhẫn khi trò chuyện với Nhiên Nhiên. Những lời anh nói nghe rất có lý nên Nhiên Nhiên vô cùng tin tưởng anh.

Sau một hồi phân vân hồi lâu, cuối cùng Nhiên Nhiên vẫn thành thật thốt ra ba chữ: "Anh Cố ạ."

"Cậu bao nhiêu tuổi rồi mà còn mặt dày để Nhiên Nhiên gọi là anh hả?"

Cố Tùng khẽ cười một tiếng, bước tới.

Anh xoa đầu Nhiên Nhiên.

"Là chú Cố, không được gọi là anh đâu nhé."

Bác sĩ Triệu phản ứng cực nhanh, trợn tròn mắt: "Hay lắm bác sĩ Cố, cậu dám chiếm hời của tôi!"

Cố Tùng không thèm để ý đến anh ta nữa.

Anh kê cho Nhiên Nhiên vài hạng mục kiểm tra sức khỏe, rồi dặn dò tôi thêm mấy điều cần lưu ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi nghiêm túc ghi chép lại.

"Vâng, cảm ơn bác sĩ Cố."

Bác sĩ Triệu bỗng nhiên cảm thán một câu tùy tiện.

"Hai người các cậu khách sáo quá đấy. Nếu không biết nội tình, tôi thật chẳng nhìn ra hai người là bạn học cũ thời cấp ba."

...

Tim tôi hẫng đi một nhịp.

Tôi vô thức nhìn về phía Cố Tùng.

Nhận ra ánh mắt của tôi, Cố Tùng bình thản nhìn lại.

Nửa giây sau, anh thản nhiên dời mắt đi, không hề ngạc nhiên, cũng chẳng phủ nhận.

...

Hóa ra anh đã sớm biết rồi...

"Đúng rồi, hai hôm trước có người chụp ảnh cậu đăng lên mạng, lại nổi tiếng rồi đấy, ai cũng hỏi cậu ở bệnh viện nào. Trong phần bình luận có người bảo trước đây là bạn học của cậu, nói hồi tốt nghiệp cấp ba cậu tỏ tình bị từ chối, chuyện ầm ĩ khắp trường, lúc đó còn truyền lên mạng nữa. Người đó nói thật hay giả vậy? Cô gái đó là ai thế? Sao tôi tìm trên mạng chẳng thấy gì nhỉ?"

Bác sĩ Triệu gãi đầu.

"Mẹ Nhiên Nhiên, cô có nghe qua chuyện này chưa?"

"..."

*

"Đàn anh, anh ít việc quá phải không?"

Cố Tùng nhếch môi một cách hờ hững.

"Hay là để tôi bảo chủ nhiệm sắp xếp cho anh thêm vài ca trực đêm nhé?"

"Không cần đâu!" Bác sĩ Triệu lắc đầu như trống bỏi: "Tôi đi kiểm tra phòng tiếp đây, chào nhé!"

Anh ta gây họa xong thì chạy rõ nhanh...

Bầu không khí rơi vào im lặng.

Cố Tùng đợi một lát rồi nói:

"Nếu không còn việc gì khác, tôi đi trước đây, lát nữa còn một ca phẫu thuật. Ngoài ra, ca phẫu thuật của Nhiên Nhiên sẽ diễn ra vào tuần tới, trước đó sẽ tiến hành kiểm tra và đ.á.n.h giá toàn diện lại một lần nữa. Ca phẫu thuật lần này rủi ro khá lớn, tốt nhất cô nên gọi cả ba ruột của Nhiên Nhiên đến."

Không biết có phải vì nhắc đến chuyện cũ hay không mà giọng nói của Cố Tùng mang theo hơi lạnh thấu xương.

"Đứa trẻ nằm viện lâu như vậy mà anh ta chưa từng lộ mặt lấy một lần, làm ba kiểu gì thế? Một người đàn ông thiếu trách nhiệm như vậy mà có thể chăm sóc tốt cho con cái và gia đình sao?"

Giọng điệu của anh có thể coi là rất nặng nề, lời nói cũng chẳng mấy khách sáo.

Sau khi anh rời đi, Nhiên Nhiên khẽ hỏi tôi chú Cố bị làm sao vậy.

Tôi nhẹ nhàng nựng má con bé: "Chắc là chú Cố nhớ lại một vài kỷ niệm không vui thôi."

Những kỷ niệm tồi tệ liên quan đến tôi.