Ba Kiếp Vong Xuyên, Một Đời Chờ Đợi

Chương 9



 

Ta không biết nỗi tuyệt vọng sâu thẳm đến mức nào đã đẩy hắn đến quyết định điên rồ này.

 

Hắn đã giữ đúng lời hứa. Hắn ra lệnh thả tự do cho Độc Cô Mẫn rồi nhường lại ngai vàng cho hắn.

 

Điều kiện duy nhất hắn đưa ra là Độc Cô Mẫn tuyệt đối không được làm hại đến ta và Nguyệt Nhi, đồng thời phải đảm bảo cho nước An được hưởng thái bình vĩnh viễn.

 

Độc Cô Mẫn vui vẻ chấp thuận toàn bộ điều kiện và chính thức lên ngôi vương.

 

Độc Cô Mẫn tìm đến nói với ta: "Lan Khê, việc đối xử với Độc Cô Tấn ra sao tùy tẩu quyết định, ta tuyệt đối sẽ không can thiệp."

Vu Tấn không hề bỏ đi; hắn ở lại chỉ để chờ đợi hình phạt từ ta. Hắn đau đớn thốt lên: "Khê Khê, ta sẵn sàng trả bất kỳ giá nào cho những tội lỗi mình đã gây ra ở kiếp trước, ta chỉ mong nàng đừng hận ta nữa."

 

Ta thật sự không biết phải trừng phạt hắn thế nào cho thỏa đáng.

 

Hắn tự nhốt mình vào hầm tối dưới cung điện của ta, nhất quyết không chịu bước ra ngoài.

 

Được lắm, ta chấp nhận hình phạt này của hắn.

 

Hai chúng ta đạt thành một thỏa thuận: Hắn sẽ tự giam mình trong mật thất tròn ba năm, và ta sẽ xới bỏ lòng thù hận đối với ba năm hắn đã giam cầm ta trong quá khứ.

 

Thế nhưng, ta vẫn vĩnh viễn không bao giờ tha thứ cho hắn.

 

Ta không thường xuyên xuống thăm hắn; cứ khoảng ba tháng một lần ta mới xuống một lần.

 

Thời gian thoi đưa, hai năm trôi qua nhanh như một chớp mắt. Nguyệt Nhi lớn lên từng ngày, con bé liên tục ngước nhìn ta hỏi phụ thân đã đi đâu.

 

Ta không đành lòng nói cho con bé biết rằng, phụ thân của nó đang tự giam cầm bản thân trong một căn phòng bí mật u tăm ngay dưới chân chúng ta.

Ngày nào Nguyệt Nhi cũng thì thầm bên tai ta: "Mẫu thân ơi, con nhớ phụ thân lắm."

 

Ta nghĩ những lời thủ thỉ ấy của con bé, Vu Tấn có lẽ vẫn nghe thấy được ngay cả khi đang ở trong căn phòng bí mật.

 

Hôm đó, ta xuống hầm tối tìm hắn, thức ăn trên bàn vẫn còn nguyên vẹn chưa hề đụng đến.

 

Hắn ngồi thẫn thờ ngơ ngác nhìn vào miếng ngọc bội mà Nguyệt Nhi vẫn thường đeo bên người.

 

Ta biết hắn nhớ Nguyệt Nhi đến nhường nào.

 

Ta từng đến Hồ Ba Kiếp, mò mẫm dưới đáy hồ lạnh giá.

 

Trong lòng ta trào dâng một câu hỏi nghi vấn: Nếu ta vớt chiếc khóa tình duyên ấy ra khỏi lòng Hồ Ba Kiếp, liệu giao ước ba kiếp giữa ta và Vu Tấn có lập tức bị vô hiệu hóa hay không?

 

Thế nhưng ta đã lặn lội tìm kiếm dưới đáy hồ suốt một thời gian dài, bơi đi bơi lại bao nhiêu vòng, cũng chẳng thể nào tìm thấy chiếc khóa thuộc về hắn và ta nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Buổi tối hôm đó, ta trở về cung điện.

 

Một cung nữ cuống quít chạy xông vào phòng, giọng hoảng hốt: "Nương nương, không xong rồi! Nguyệt Nhi tiểu công chúa biến mất rồi ạ!"

 

Nghe vậy, ta lập tức hoảng sợ, dồn dập hỏi cô ta Nguyệt Nhi đang ở đâu.

 

Cô ta nấc lên kể lại rằng chiều nay cô cùng Nguyệt Nhi chơi trốn tìm trong cung, nhưng sau vài lượt chơi, cô không sao tìm thấy bóng dáng Nguyệt Nhi đâu nữa.

 

Ta nhíu c.h.ặ.t lông mày, trong lòng đoán rằng Nguyệt Nhi có lẽ đã vô tình phát hiện ra lối đi dẫn xuống căn phòng bí mật.

 

Ta vội vã rảo bước đi xuống mật thất của cung điện, và ngay từ ngoài cửa hầm, ta đã nghe thấy tiếng cười trong trẻo, giòn giã của Nguyệt Nhi vọng ra từ bên trong.

 

Khi tiến lại gần hơn, ta nhìn thấy Nguyệt Nhi đang đùa nghịch vui vẻ bên cạnh Vu Tấn.

 

Thấy ta xuất hiện, con bé liền sà ngay vào lòng Vu Tấn, dõng dạc nói với ta: "Mẫu thân ơi, hóa ra phụ thân đang chơi trốn tìm với con. Nhưng phụ thân trốn lâu quá chừng, Nguyệt Nhi nhớ phụ thân lắm."

 

Ta nhìn Vu Tấn đang âu yếm vuốt ve mái tóc Nguyệt Nhi; khung cảnh trước mắt ấm áp đến lạ kỳ.

 

Thật tốt quá, hắn đã khéo léo giải thích với Nguyệt Nhi rằng mình đang chơi trốn tìm, giúp ta không phải đau đầu nghĩ cách dối lòng con trẻ nữa.

 

Ta bước tới gần, nhẹ nhàng cất lời: "Nguyệt Nhi, chúng ta lên lầu thôi con. Ngự thiện phòng đã chuẩn bị toàn những món con thích nhất rồi đấy."

 

"Con không muốn lên đâu, con muốn ăn cơm cùng phụ thân cơ." Nói xong, Nguyệt Nhi quay sang thơm một cái thật kêu lên má Vu Tấn, ôm khăng khăng lấy cổ hắn không chịu buông.

 

Rồi con bé ngước mắt nhìn ta năn nỉ: "Mẫu thân ơi, hay là mẫu thân ở lại ăn tối cùng phụ thân luôn đi? Đã lâu lắm rồi gia đình ba người chúng ta chưa cùng nhau ăn cơm rồi."

 

"Được rồi." Không muốn làm Nguyệt Nhi phải thất vọng, ta quay người dặn dò tên thị vệ thân tín mang ngự thiện xuống mật thất.

Sau hai năm dài đằng đẵng, ta và Vu Tấn mới lại ngồi chung một bàn dùng bữa tối.

 

Ta không thèm cất lời với hắn, chỉ thản nhiên, lạnh nhạt quan sát từng cử chỉ của hắn và Nguyệt Nhi.

 

Hắn cẩn thận gỡ từng dăm xương cá một rồi nhẹ nhàng gắp vào bát của Nguyệt Nhi.

 

Đã lâu lắm rồi ta mới lại thấy Nguyệt Nhi nỡ nụ cười tươi rạng rỡ đến nhường ấy.

 

Dùng bữa xong, Nguyệt Nhi vẫn nhất quyết không chịu lên lầu. Mãi đến khi Vu Tấn kiên nhẫn dỗ dành cho con bé chợp mắt ngủ thiếp đi, ta mới bảo cung nữ bế con bé lên phòng trước.

 

Ta lạnh giọng hỏi Vu Tấn: "Chàng không nói điều gì không nên nói với Nguyệt Nhi đấy chứ?"

 

"Không có." Vẻ u sầu tàn tái thường trực trên gương mặt Vu Tấn hôm nay đã hoàn toàn biến mất, ánh mắt hắn rạng rỡ niềm hạnh phúc rõ rệt. "Khê Khê, ta tự biết rõ mình đang làm gì."

 

"Thế thì tốt." Ta dứt lời rồi quay người bước đi.