Ba Mươi Năm Làm Phi

Chương 35



Hoàng đế cười nhạt: “Nghe hiểu nàng ấy nói gì không? Chỉ biết nịnh nọt.”

Trương Đắc Thông cụp mắt: “Nô tài là đồ ngu dốt, nào dám nói là hiểu. Nhưng Hòa chủ tử thanh nhã như vậy, nô tài vẫn nhìn ra được.”

Hoàng đế không nói thêm nữa. Hà Khánh cùng mấy người tiến vào, kẻ treo ngọc bội, người cài móc ngọc, tay chân luống cuống mà đâu vào đấy.

Vương Sơ Nguyệt lặng lẽ tựa trên ghế sập, nhìn những cận vệ của Hoàng đế cùng bọn thái giám Thượng Y Ty qua lại trong Tây Noãn Các.

Hôm nay Hoàng đế mặc một thân thường phục màu nâu đỏ, bên hông thắt đai bạch ngọc Hán, dưới đai buông ngọc bội phỉ thúy chủng thanh khô chạm hình rồng. Phải nói, người này một khi nghiêm chỉnh chải chuốt, quả thật ra dáng người lắm.

Chỉ là phen chỉnh đốn ấy cũng mất trọn nửa chén trà.

Hoàng đế mặc xong, phất tay cho Trương Đắc Thông cùng bọn người lui ra chờ ngoài, tự mình bước đến trước sập của Vương Sơ Nguyệt. Vốn định nói với cô chuyện Tàng Chuyết Hiên, nhưng bị Trương Đắc Thông chen ngang, nhất thời lại quên bẵng.

Vương Sơ Nguyệt tựa trên sập, ngẩng đầu nhìn ngài.

Tóc cô xõa trên vai, vành mắt hơi thâm, nhưng mơ hồ ánh nước. Áo ngủ màu nguyệt bạch càng tôn vẻ dịu dàng mềm mại.

Tối qua đèn đã tắt, Hoàng đế không nhìn kỹ dáng vẻ cô khi mặc áo ngủ.

Nay cô lặng lẽ tựa đó, lớp áo lụa mềm áp sát thân hình gầy guộc, sắc mặt phảng phất nét bệnh dung, càng thêm tiều tụy đáng thương, như kẻ bị tước đoạt tất cả, lẻ loi ngồi đó chờ đợi ngài.

Một sợi tóc mai hơi ẩm rơi xuống trán. Dáng vẻ yếu mềm động lòng người.

Ma xui quỷ khiến.

Hoàng đế không kìm được đưa tay, khẽ gạt lọn tóc trước trán cô.

Ống tay mã đề thêu kim long năm móng phô trương, bàn tay lộ ra trong ống tay xương khớp thanh mảnh.

Vương Sơ Nguyệt không dám né tránh, nhưng khi ngón tay chạm vào trán, cô vẫn không khỏi run rẩy toàn thân. Hoàng đế khẽ xoa ngón trỏ và ngón cái của mình, cảm thấy ẩm ướt. Nhìn kỹ mới phát hiện trán cô lấm tấm mồ hôi lạnh.

“Cô sao vậy?”

Vương Sơ Nguyệt khẽ co người vào trong chăn. Ban nãy còn chưa đến nỗi nào, lúc này bụng dưới đau đến mức cô không kìm được mà run lên.

“Không… không sao ạ.”

Cô tự biết, hẳn là nguyệt tín đã tới.

Ở nhà, cô vốn thường bị chứng kinh thủy không thông quấy nhiễu, có khi đau đến không thể nhúc nhích. Lần này lại đến sớm hơn thường lệ, thêm vào tối qua bị vị gia này trêu chọc mà hất chăn ra ngoài chịu lạnh cả đêm, giờ đây đau đến muốn mạng. Chỉ sợ vị Hoàng đế ngốc này nổi hứng vén chăn lên, nếu để ngài trông thấy, tội đại bất kính ấy e rằng cô phải gánh.

Nghĩ vậy, chỉ mong mau chóng đuổi vị gia này ra ngoài.

“Chủ tử cứ đi đi. Nô tài nằm một lát là ổn.”

Hoàng đế nào hiểu những chuyện trên thân nữ nhân. Hôm nay Trình Anh dẫn các quan viên do Lại bộ định ngoại phóng vào yết kiến, không thể chậm trễ. Nhưng thấy sắc mặt cô thực sự không ổn, bèn gọi ra ngoài: “Trương Đắc Thông, vào đây.”

Trương Đắc Thông vội đẩy cửa bước vào, đứng ngoài địa tráo đáp:
“Nô tài ở đây.”

Hoàng đế xoay người đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Truyền Chu Thái y đến xem cho nàng.”

Trương Đắc Thông theo sau Hoàng đế, vừa đi vừa ngoái lại nhìn: “Ôi chao, Hòa chủ tử làm sao vậy? Ban nãy trông còn ổn cả mà.”

Hoàng đế không đáp, chỉ dặn thêm một câu: “Thái y xem xong thì để nàng nghỉ ngơi, bên Hoàng hậu và Hoàng ngạch nương, không cần tới nữa.”

Nói rồi, ngài đã đi qua địa bình trước cổng Dực Khôn Cung. Hà Khánh đứng chờ ở đó, muốn nói lại chẳng dám mở miệng.

Hoàng đế lên liễn, cúi đầu liếc Hà Khánh một cái: “Đã há miệng rồi thì nói ra đi.”

Hà Khánh giật mình, chỉ đành cắn răng thưa: “Vạn Tuế gia, nô tài muốn nói… e rằng Hòa chủ tử tối qua bị ngài làm cho nhiễm lạnh.”

Trương Đắc Thông bị câu ấy của Hà Khánh dọa đến sững người.

Ông ngẩng đầu liếc trộm Hoàng đế đang ngồi trên liễn, quả nhiên thấy ngài trầm mặt.

“Trương Đắc Thông, đi khiển trách nàng!”

Trương Đắc Thông ngẩn ra. Rõ ràng là Hoàng đế khiến người ta sinh bệnh, sao lại còn trách phạt?

“Vâng. Vạn Tuế gia, khiển trách Hòa chủ tử điều gì ạ?”

Hoàng đế tức giận nói: “Ngươi hỏi nàng Vương Sơ Nguyệt xem, nàng là cái hồ lô kín miệng hay sao? Trẫm đã nói rõ với nàng, nàng là phi tử của trẫm, không phải nô tài ở Nam Thư Phòng. Ở trước mặt trẫm, đáng nói thì phải nói. Nàng thì hay lắm, một là không chịu đổi cách xưng hô, hai là cứ lặng thinh giả câm. Nàng giận dỗi trẫm điều gì? Nếu không niệm ân điển của trẫm thì đừng có chà đạp nơi chốn trẫm ban cho nàng!”

Một tràng ấy ngài nói vừa gấp vừa nhanh.

Trương Đắc Thông không dám chậm trễ, vâng dạ quay người định đi.

Nhưng lại bị một tiếng “Quay lại!” của Hoàng đế gọi giật về.

“Vạn Tuế gia còn dặn gì nữa ạ?”

Hoàng đế hạ giọng đôi chút: “Đừng để nàng quỳ. Bảo nàng đứng nghe cho trẫm.”

Trương Đắc Thông và Hà Khánh liếc nhìn nhau. Hà Khánh cúi đầu thấp đến mức sắp chạm đất, thực ra là cố nhịn cười.

Rõ ràng vị gia này đã mềm lòng rồi, sao không chịu hạ mình mà nói chuyện tử tế với Vương Sơ Nguyệt? Trương Đắc Thông day day thái dương, thầm nghĩ cũng may Hòa chủ tử tính tình ôn hòa mới chịu nổi ân điển kiểu này, đổi lại là Xuân Hoàn hay Thành phi, e rằng đã lại náo loạn đòi sống đòi chết.

Bên Dực Khôn Cung, Thiện Nhi đang hầu Vương Sơ Nguyệt đứng dậy.

Người của Kính Sự Phòng chờ ngoài cửa, đợi hỏi han để ghi vào sổ.

Vốn dĩ mỗi khi Hoàng đế cùng phi tần hành sự, bọn họ đều phải canh giữ bên ngoài. Nhưng chuyện tối qua Hoàng đế nổi hứng bất chợt, khiến bọn họ trở tay không kịp, chỉ đành sáng sớm đã đến Dực Khôn Cung chờ sẵn.

Trương Đắc Thông vòng qua phía sau bình phong đi vào. Người của Kính Sự Phòng vội bước lên thỉnh an.

Trương Đắc Thông liếc họ một cái: “Đi đi, đứng chình ình như cây cột thế kia. Hòa chủ tử trong người không khoan khoái, các ngươi còn gây thêm phiền nhiễu làm gì.”

Toàn là lão hồ ly thành tinh, Trương Đắc Thông vừa mở miệng, người Kính Sự Phòng đã hiểu ngay.

“Vâng vâng, ngài nói thế chúng nô tài hiểu rồi. Đi thôi, đi thôi…”

Người lui sạch.

Trương Đắc Thông tìm một chỗ râm đứng đợi. Lương An bước tới nói: “Chủ tử còn đang thay xiêm y, ngài hay là ra Minh Gian đứng một lát?”

Trương Đắc Thông lắc đầu: “Hoàng thượng sai nô tài thay ngài khiển trách Hòa phi. Ngươi vào xem nương nương xong chưa, xong rồi thì mời nương nương ra đây.”

Lương An nghe vậy nổi da gà.

Phải biết rằng khiển trách không phải chuyện nhỏ. Năm xưa Tiên đế nhân từ với hậu cung, việc ấy không nhiều. Nhưng vị gia này vốn nghiêm khắc quen rồi, ngoài Hoàng hậu ra, Thành phi, Thục tần, thậm chí Uyển Thường tại đang mang thai cũng từng vì lời nói chạm đến ý ngài mà bị khiển trách.

Hoàng đế đã hạ chỉ khiển trách, mặc ngươi là nương nương hay tiểu chủ đang có thai, đều phải quỳ dưới đất mà nghe cho tử tế, nghe xong còn phải dập đầu thỉnh tội. Đó là việc cực kỳ tổn hại thể diện hậu cung.

Hắn vội nói: “Chủ tử nhà nô tài… lại chọc giận Vạn Tuế gia rồi ư?”

Trương Đắc Thông trừng hắn một cái: “Chuyện ấy đến lượt ngươi hỏi sao? Mau đi.”

“Vâng vâng.”

Lương An lòng run như cầy sấy mà lui vào.

Chẳng bao lâu sau, Vương Sơ Nguyệt chống tay vào Thiện Nhi, sắc mặt trắng bệch, từ minh gian chậm rãi bước ra.

Trương Đắc Thông khẽ ho một tiếng, bày ra bộ dáng quen thuộc mỗi khi thay Hoàng đế khiển trách phi tần.

“Hoàng đế sai nô tài thay ngài khiển trách Hòa chủ tử. Xin chủ tử lắng nghe cho kỹ.”

Vương Sơ Nguyệt thực ra cũng bị ông làm cho mơ hồ. Sáng nay lúc đi còn bình thường, chẳng biết trên đường ngài lại nghĩ ra điều gì, cố ý sai Trương Đắc Thông quay lại mắng cô.

Nghĩ vậy, cô toan quỳ xuống nghe chỉ. Đây là đại quy củ trong cung, dù trong người khó chịu đến đâu cũng phải giữ.

Ai ngờ Trương Đắc Thông lại bước lên đỡ cô một phen.

“Hoàng đế còn có một đạo khẩu dụ, nương nương không cần quỳ, đứng nghe là được.”

Thiện Nhi và Lương An hoàn toàn ngơ ngác. Vừa khiển trách lại vừa ban ân, rốt cuộc chủ tử nhà họ là có tội hay không có tội đây?

“Thiện Nhi, còn không mau đến đỡ chủ tử các cô.”

Nói xong, Trương Đắc Thông buông tay, đứng thẳng người, lại chỉnh giọng điệu, đem những lời trước đó Hoàng đế nói lộn xộn một hồi, câu nào học câu nấy, thuật lại trọn vẹn.

“Hòa chủ tử nghe rõ chưa?”

Vương Sơ Nguyệt khom người thi lễ: “Xin công công hồi bẩm chủ tử, nô tài đã ghi nhớ.”

Vừa nói, cô vừa âm thầm ngẫm lại một tràng lời lẽ đúng lý rối rắm kia của Hoàng đế.

Thực ra ở Nam Thư Phòng, Hoàng đế nói chuyện rất thấu tâm can, một câu là trúng ngay chỗ then chốt, chưa từng cho các quan viên cơ hội lấp l**m. Vậy mà tràng lời vừa rồi… Vương Sơ Nguyệt tưởng tượng cảnh những lời ấy phát ra từ miệng ngài, nghĩ tới đâu lại thấy buồn cười tới đó.

Trương Đắc Thông thu lại dáng vẻ nghiêm nghị, thấy cô đã chỉnh tề xiêm y.

“Hòa chủ tử, Vạn Tuế gia chẳng phải bảo người nghỉ ngơi sao?”

Thiện Nhi đáp: “Chủ tử còn phải đến Trường Xuân Cung thỉnh an.”

Trương Đắc Thông nói: “Hoàng đế đã nói, miễn cho người hôm nay khỏi thỉnh an. Một lát nữa Thái y viện sẽ có người đến bắt mạch, người cứ ở noãn các nghỉ ngơi là được. Hòa chủ tử, nô tài không phải nhiều lời, nhưng lời của Hoàng đế là thánh chỉ, không phải thương lượng cùng người, là muốn người tạ ân rồi tuân theo. Người đừng cố chấp với Hoàng đế nữa. Hoàng đế ấy mà… thực ra là thương người, chỉ là ngày thường nhật lý vạn cơ, chính vụ bề bộn, khó tránh khỏi có lúc bực dọc. Người nên biết mà săn sóc, hiểu cho ngài.”

Vương Sơ Nguyệt gật đầu: “Ta hiểu. Là ta hồ đồ, không biết điều. Công công chịu dạy bảo như vậy, trong lòng ta rất cảm kích.”

“Ôi, thế là chiết sát nô tài rồi. Nô tài nghĩ cho nương nương, cũng là nghĩ cho Vạn Tuế gia. Nô tài xin về hồi bẩm, chủ tử nghỉ ngơi cho tốt.”

Trương Đắc Thông vừa đi khỏi.

Trên trời lất phất mưa bụi rơi xuống. Thiện Nhi vội đỡ Vương Sơ Nguyệt vào trong.

Cô vốn đã đau, vừa rồi còn bị một phen giày vò, bụng dưới lại càng khó chịu.

May thay chẳng bao lâu Chu thái y đã đến. Ông là vị thái y chuyên hầu bệnh đậu mùa của Hoàng đế, trước kia đã quen biết Vương Sơ Nguyệt, lại là thánh chỉ truyền gọi nên càng tận tâm thăm khám.

“Nương nương trước kia vào kỳ nguyệt tín, có phải thường hay đau trướng bụng dưới?”

“Ở Trường Châu đã hay như vậy. Khi ấy công việc bận rộn, không có lúc nào rảnh để điều dưỡng cho tử tế. Dẫu vậy cũng từng uống mấy thang thuốc, uống thì đỡ, nhưng ngừng thuốc lại đau dữ dội.”

Chu thái y nhíu chặt mày. Ông từng xem bệnh cho mẫu thân của Vương Sơ Nguyệt, nay lại bắt mạch cho cô. Mẫu nữ hai người huyết mạch tương truyền, xét dưới con mắt của người hành y như ông, đều không phải thân cốt nhiều phúc.

“Thể hàn của nương nương khá nặng, vào kỳ nguyệt tín khó tránh đau đớn. Tốt nhất nên nằm tĩnh dưỡng trên giường. Lại nữa… đợi kỳ nguyệt tín qua rồi, thần sẽ kê cho nương nương vài thang thuốc tư âm bổ khí. Nương nương phải nghe lời thần, nhân lúc còn trẻ, điều dưỡng cho tốt.”

Ông nói rất uyển chuyển, không dám nhắc thẳng chuyện khó thụ thai.

Hành lễ xong, thu dọn hòm thuốc rồi theo Lương An lui ra.

Thiện Nhi bưng đến một bát mật hoa hòe.

“Chủ tử, người uống chút mật rồi nằm nghỉ một lát đi. Tối qua người thức trắng cả đêm, phải không ạ?”

Vương Sơ Nguyệt nhận bát mật, mỉm cười: “Sao cô biết ta cả đêm không chợp mắt?”

Thiện Nhi nhìn gương mặt cô: “Sáng nay người phải tốn bao công che quầng thâm dưới mắt, nô tài nhìn mà xót đến chết được.”

Vương Sơ Nguyệt khẽ vỗ mu bàn tay nàng: “Nha đầu ngốc. Người khác làm ta tổn thương, cô xót ta là phải. Nhưng nếu là Hoàng đế làm ta tổn thương, cô không nên nói là xót ta, mà phải nghĩ cho Hoàng đế.”

Thiện Nhi nghe vậy đỏ hoe mắt: “Chủ tử một lòng như thế với Hoàng đế. Vậy mà ngài còn khiển trách người, nô tài…”

Lời ấy khiến Vương Sơ Nguyệt thoáng buồn.

Cô vẫn chưa đem lòng mình trao đi. Điều cô trao ra là sự kính trọng dành cho Hoàng đế, là trí tuệ để an thân lập mệnh nơi cung cấm.

Dẫu tối qua ngài ở bên cạnh, dẫu cô lạnh đến run người, cô vẫn không dám quay sang, cầu nơi người ấy một chút ấm áp.

Rốt cuộc, cô vẫn sợ ngài.

“Ta vừa dạy cô xong, cô lại nói bừa. Cô phải xem Hoàng đế trách ta điều gì, trách thế nào. Ngài là chủ tử của ta, ngài đối tốt với ta một phần, ta nhớ một phần ấy. Còn lại đều không được nghĩ. Bằng không, ta sẽ không sống yên nổi.”

Nghe nói hôm ấy ở Trường Xuân Cung, chính Hà Khánh bên cạnh Hoàng đế đã đích thân đến bẩm chuyện Vương Sơ Nguyệt trong người không khoan khoái.

Hoàng hậu tự nhiên hiểu ý Hoàng đế, thuận theo lời ngài mà miễn cho Vương Sơ Nguyệt năm ngày thỉnh an.

Hôm ấy trời lất phất mưa, hơi nóng rút đi, gió lạnh dần lên.

Thành phi và Uyển Thường tại đến Dực Khôn Cung thăm Vương Sơ Nguyệt.

Đại A Ca tan học, cũng được thái giám dắt tới.

Cậu đứng trước gian phía tây, nhìn mấy món đồ hiếm lạ đến mức không rời mắt. Thành phi sai người dẫn cậu lại: “Nhìn gì mà vui thế? Coi chừng làm lộn xộn đồ của Hòa phi nương nương.”

Vương Sơ Nguyệt đưa tay kéo Đại A Ca đến trước mặt mình: “Không sao. Đồ ở chỗ tôi vốn trẻ con nhìn đều thấy chán. Khó được Đại A Ca thích, cứ chọn vài món mang đi chơi đi.”