Ba Mươi Năm Làm Phi

Chương 36



Đại A Ca là hài tử của Thành phi, song lại do Hoàng hậu đích thân giáo dưỡng mà thành. Tuổi tuy còn nhỏ, nhưng trên người chẳng hề thấy sự kiêu ngạo, nuông chiều.

Vương Sơ Nguyệt ôm lấy cậu vào lòng, cậu cũng không hề e lệ, ngẩng đầu nhìn cô, giọng trong trẻo vang lên: “Hòa nương nương, thư phòng của người trông thật giống Tam Hy Đường trong Dưỡng Tâm Điện của Hoàng a mã. Nhất là cái án thư kia, giống hệt cái của Hoàng a mã. Còn nữa, Hòa nương nương, cây bút quản thanh ngọc chạm rồng tráng men của người cũng giống hệt cây Hoàng a mã đang dùng, đẹp lắm ạ.”

Vương Sơ Nguyệt đưa tay xoa nhẹ sau gáy cậu, giọng ôn tồn: “Cây ấy đã khai bút rồi… Thiện Nhi. Cô đi xem thử, nếu còn cây nào giống vậy thì lấy một cây đem tới cho Đại A Ca.”

Thiện Nhi khẽ khom người đáp: “Chỉ e là không còn đâu, chủ tử. Cây bút ấy là do Tạo Ban Xử chế tác vào đầu năm nay, tổng cộng chỉ có ba cây. Chỗ chúng ta được một cây, hai cây còn lại đều ở Dưỡng Tâm Điện.”

Uyển Thường tại nghe Thiện Nhi nói vậy, bèn hạ giọng nhỏ nhẹ: “Hoàng thượng đối đãi nương nương quả thực là ân sủng vô cùng.”

Vương Sơ Nguyệt nghe vậy, chỉ mỉm cười, không đáp lời. Cô gọi Lương An tới, dặn đưa Đại A Ca sang gian phía đông dùng chút điểm tâm.

Bên này lại bày thêm trà quả mới. Cung nhân vén một bên rèm trúc lên, để vài luồng khí mát ngoài hiên len vào. Mưa rơi lất phất, lại đúng buổi xế chiều, tiếng người thưa thớt, hòa cùng tiếng mưa tí tách nghe càng thêm êm tai.

Uyển Thường tại cúi đầu liếc ra ngoài rèm, khẽ nói với Thành phi: “Hình như mưa nặng hạt hơn rồi.”

Thành phi đáp: “Phải đó, nên sai truyền kiệu tới chờ thôi.”

Vương Sơ Nguyệt ôn tồn bảo: “Chi bằng ngồi thêm lát nữa. Mưa mùa hạ vốn đến nhanh mà cũng đi nhanh. Chúng ta ngồi đây nói dăm ba câu chuyện, thời gian cũng trôi qua. Đợi mưa ngớt rồi hẵng về.”

Thành phi mỉm cười: “Thân mình muội còn chưa lành hẳn, Đại A Ca lại là đứa nhỏ hiếu động, sao có thể cứ quấy rầy mãi được.”

“Có gì đâu mà quấy rầy. Đại A Ca đáng yêu, muội nhìn nó cũng vui lòng. Huống hồ các vị ở chỗ muội, muội cũng được lây phúc khí. Nương nương với Uyển Thường tại đều là người làm ngạch nương cả.”

Lời ấy khiến Uyển Thường tại nở nụ cười. Nàng cúi đầu xoa nhẹ bụng mình: “Thiếp nay cũng mong lắm. Thái y bảo hoặc cuối tháng này, hoặc đầu tháng sau là sẽ phát động. Chỉ không biết đến khi ấy có thuận lợi hay không.”

Nữ nhân một khi mang thai, khí sắc dẫu sao cũng khác thường.

Vương Sơ Nguyệt tỉ mỉ ngắm Chu thị. Hàng mày liễu dài thanh tú, vốn nên là gương mặt trái xoan, nay vì có thai mà thêm phần đầy đặn. Song da nàng mịn màng, lại được khí sắc thai nghén tôn lên, trông vẫn rất ưa nhìn. Nàng cũng là nữ tử người Hán phương Nam, vóc người còn thấp hơn cô đôi chút, nhưng may thay cân đối. Dẫu nay đã sắp lâm bồn, vẫn chẳng lộ vẻ nặng nề của người mang thai mười tháng.

Thành phi thổi nhẹ lớp trà vụn trên mặt chén, nói xen vào: “Nàng ấy tính vốn nhát gan. Trước kia ở Diên Hy Cung của Thục tần, bảo rằng người trong cung ấy ngày ngày nhìn chằm chằm vào bụng nàng, khiến nàng sợ hãi lắm nên mới cầu xin Hoàng hậu cho chuyển đến Vĩnh Hòa Cung của ta ở. Giờ lại nói Vĩnh Hòa Cung chẳng mát mẻ bằng Diên Hy Cung…”

Uyển Thường tại vội nói: “Thiếp sao có thể không sợ? Khánh Thường tại là người trong phòng Thục tần, sau được sủng hạnh, phúc khí lớn nên cũng có thai. Thế mà dưỡng thai ba tháng trong viện của Thục tần thì… đứa nhỏ chẳng còn nữa. Từ đó thiếp mới hiểu, Thục tần không dung nổi người trong phòng mình có hỉ sự. Thiếp xuất thân hèn mọn, Hoàng thượng cũng chẳng mấy đoái hoài đến thiếp. Thiếp chỉ có mỗi niềm trông cậy này thôi.”

Đang nói thì Lương An dẫn Đại A Ca trở lại.

“Ngạch nương, ở chỗ Hòa nương nương, bánh phục linh ngon lắm ạ.”

Lương An mỉm cười, dâng lên trước mặt Thành phi một hộp điểm tâm: “Đây là hôm nay chủ tử rảnh rỗi tự tay làm, gói cho Đại A Ca mang về ít nhiều.”

Thành phi nói: “Ăn lại còn mang về nữa, còn ra thể thống gì.”

Đại A Ca đáp ngay: “Ngạch nương, Hòa nương nương là người tốt. Hòa nương nương vì thích nhi thần nên mới tốt với nhi thần.”

Lời nói non nớt mà sảng khoái ấy khiến Vương Sơ Nguyệt bật cười.

Thành phi bế Đại A Ca vào lòng, lấy khăn lau mồ hôi trên trán y, vừa nói với Vương Sơ Nguyệt: “Lời ấy ta cũng nhận. Muội vốn là người có tính tình hiền hậu. Chỉ hận trước kia ta nghe lời Thục tần mà hồ đồ, tưởng muội là kẻ tâm địa xấu xa…”

“Có trẻ con ở đây.”

Vương Sơ Nguyệt nhẹ nhàng ngắt lời, mỉm cười nhìn Đại A Ca một cái, rồi khẽ lắc đầu với Thành phi.

Thành phi thấy Đại A Ca cũng đang nhìn mình, vội không nói tiếp nữa: “Xem ta kìa, lại hồ đồ rồi.”

Uyển Thường tại lại không chịu buông lời: “Hòa nương nương, thiếp không phải lắm miệng, nhưng người nên lưu ý Thục tần. Trước khi người chưa vào cung, trong số những người hầu hạ lâu năm chúng ta, ngoài Hoàng hậu nương nương ra, Hoàng thượng cũng chỉ chịu nhìn nàng ta thêm vài lần. Chỉ tiếc nàng ta tâm địa bất chính, tự làm tổn phúc mình nên mãi chẳng có hỉ. Nay Hoàng thượng sắc phong người làm phi, vị phần lại trên nàng ta, thiếp đứng bên nhìn lạnh mà thấy, ánh mắt nàng ta nhìn người đáng sợ lắm.”

Thành phi quở trách: “Nói bậy bạ cái gì thế, lại khiến Hòa phi phải sinh lòng bận tâm. Tháng của muội đã lớn như vậy rồi, dù sao Vĩnh Hòa Cung của ta cũng thứ gì cũng ưu tiên cho muội, lại để muội tránh xa người kia, muội cũng nên an tâm mà dưỡng thai cho tốt đi.”

Uyển Thường tại bị nói đến vậy, chỉ cúi đầu xuống. “Thiếp… chỉ là sợ nàng ta thôi.”

Thành phi thở nhẹ một tiếng: “Không biết muội làm sao nữa. Dẫu nàng ta có tâm địa xấu xa đến đâu, trên đầu muội chẳng phải còn có bản cung, còn có Hoàng hậu nương nương che chở đó sao? Huống chi phụ thân nàng ta dưới triều Tiên Đế đã bị chém đầu, nàng ta vốn sớm chẳng còn chỗ dựa. Muội vì nàng ta mà ngày ngày nghi thần nghi quỷ, Hoàng thượng nhìn thấy bộ dạng ấy, sao có thể thoải mái cho được?”

Uyển Thường tại không dám mở miệng thêm nữa.

Đại A Ca đảo tròn đôi mắt, nhìn ngạch nương của mình, cũng im lặng theo.

Tiếng mưa dần dần nhỏ lại.

Thành phi thấy bầu không khí có phần gượng gạo, bèn đứng dậy nói: “Cũng không thể quấy nhiễu muội nghỉ ngơi thêm nữa, chúng ta xin cáo lui. Vân Nhi, đỡ Uyển Thường tại cho cẩn thận.”

Vương Sơ Nguyệt cũng đứng lên: “Muội tiễn hai vị.”

Thành phi khoát tay: “Muội nghỉ đi. Cung ta cũng đang lo liệu việc tới Sướng Xuân Viên, bề bộn lắm. Đợi tới Sướng Xuân Viên rồi, chúng ta lại thong thả trò chuyện.”

Nói xong, nàng liền đưa Uyển Thường tại lên kiệu mà đi.

Thiện Nhi vào thu dọn chén tách trên án trà, thấy Vương Sơ Nguyệt vẫn ngồi yên chưa động, bèn buông việc trong tay, lấy một chiếc áo mỏng khoác lên vai cô.

“Chủ tử đang nghĩ tới lời Uyển Thường tại nói phải không?”

Vương Sơ Nguyệt khẽ lắc đầu.

“Không phải. Ta đang nghĩ tới lời Thành phi nói. Tỷ ấy bảo… phụ thân Thục tần là dưới triều Tiên đế bị chém đầu…”

Thiện Nhi đáp: “Nô tài nghe nói là tội tham ô.”

Đều là chuyện cũ, lại dính đến triều chính, người phía dưới cũng chỉ biết sơ sài.

Thiện Nhi vốn không muốn bàn sâu với Vương Sơ Nguyệt. Trong đầu nàng lại nhớ tới lời Thành phi trước khi đi, bất giác trong lòng nhen lên một tia mong đợi. Nàng bèn quỳ xuống bên cạnh Vương Sơ Nguyệt, giọng vui vẻ: “Chủ tử, khi nãy Thành nương nương nói trong cung họ đang lo việc đi Sướng Xuân Viên. Vạn Tuế gia đã đích thân nói sẽ đưa người cùng đi, bên ta cũng nên sửa soạn dần rồi.”

“Sửa soạn gì chứ? Chẳng qua vài bộ xiêm y.”

Thiện Nhi nói: “Còn phải xem người ở chỗ nào nữa. Ví như Tàng Chuyết Trai chẳng hạn, phía sau gian ấy có một khóm trúc đuôi phượng. Tuy đẹp, nhưng côn trùng nhiều lắm. Ngải cứu, hương bao đều phải chuẩn bị nhiều chút. Nếu không, mỗi lần cần lấy đồ lại mất công chậm trễ.”

Trúc đuôi phượng ư.

Thà ăn không thịt, chớ ở không trúc. Căn phòng tựa bên trúc, quả thật thanh nhã vô cùng.

Vương Sơ Nguyệt khẽ nghiêng đầu nhìn Thiện Nhi: “Cô sao lại biết rõ đến vậy?”

“Nô tài cũng chỉ biết mỗi một chỗ ấy thôi. Khi trước Vạn Tuế gia còn là Vương gia, ở Sướng Xuân Viên thay Tiên đế trực giá, ngự tại Thanh Khê Thư Ốc. Tàng Chuyết Trai lại nằm ngay phía sau Thanh Khê Thư Ốc, có hành lang thông nhau. Nô tài từng hầu việc ở Tàng Chuyết Trai, Vạn Tuế gia cùng Thập Nhị gia thỉnh thoảng đến đó thủ đàm mấy ván. Nếu Hoàng thượng để người ở nơi ấy, chẳng phải cũng giống như ở vây phòng của Dưỡng Tâm Điện đó sao?”

Vương Sơ Nguyệt khẽ sững lại.

Hóa ra nàng lại nghĩ hộ cô đến tầng nghĩa khiến người ta đỏ mặt ấy.

Nhưng đến tối, Hà Khánh quả nhiên đến truyền lời, nói rằng Hoàng đế cho cô theo ở Tàng Chuyết Trai.

Lúc truyền chỉ, trên mặt Hà Khánh đầy vẻ hớn hở.

“Hòa chủ tử, chỗ ở của người là do chính Vạn Tuế gia đích thân định. Còn lại đều giao cho Tổng quản Sướng Xuân Viên là Tào đại nhân sắp xếp, như thế thì tẻ nhạt lắm. Chẳng qua căn theo vị phần của các vị chủ tử, lại chiếu theo quy chế từng nơi trong viên mà phân định cho xong. Hoàng hậu nương nương ở Xuân Huy Đường, Thành nương nương cùng Uyển Thường tại ở Vân Nhai Quán, Thuận tần ở Cảnh Thụy Hiên, Thục tần ở Diên Sảng Lâu, Ninh Thường tại ở Ngưng Xuân đường. Những chỗ ấy, đều cách Thanh Khê Thư Ốc xa lắm.”

Vương Sơ Nguyệt lặng lẽ nghe Hà Khánh nói.

Thực ra, Hoàng đế đối đãi cô tốt thế nào, cô đâu phải hoàn toàn không biết.

Nhưng sự sát phạt quyết đoán của ngài, lại như một lưỡi đao treo lơ lửng trên đỉnh đầu cô mọi lúc mọi nơi. Luôn nhắc nhở cô rằng, chỉ một câu nói của ngài, cũng đủ định đoạt cả đời cô. Ngài thích cô, cô một đời tôn quý. Ngài không thích cô nữa, cô liền thành kẻ nô tài hèn mọn.

Vương Sơ Nguyệt không muốn đem cả đời mình đặt trọn vào sự khát cầu và ỷ lại nơi ân sủng của đế vương.

Sự vò nắn ấy quá đỗi thương tổn lòng người.

Sau khi Hà Khánh rời đi, Chu thái y đến thỉnh mạch một lượt.

Lúc ra ngoài, vừa khéo đụng phải Hoàng đế đang tới.

Ngài liền không vào Tây Noãn Các, mà ngồi lại nơi minh gian, nói chuyện với Chu thái y.

Vương Sơ Nguyệt nằm trên trường kỷ, mơ hồ nghe được tiếng hai người. Một giọng run sợ, một giọng cố nén.

Cô dứt khoát trở mình, không cố ý lắng nghe nữa.

Một lát sau, cô nghe tiếng bước chân Hoàng đế tiến vào. Tựa như ngài không muốn gọi cô dậy hầu hạ, Thiện Nhi cũng không vào đánh thức. Cô bèn không mở mắt, chỉ lặng lẽ nằm yên.

Trong bóng tối, cô cảm thấy có người kéo tấm chăn đang đè trên bụng cô, lúng túng nhét lên sát cằm cô. Cổ họng bị ép như vậy, cô không kìm được ho khẽ một tiếng.

Hoàng đế vội buông tay, có phần luống cuống lùi lại một bước, nhờ ánh đèn mà nhìn cô thật kỹ. Nếu để cô biết ngài lén lút đắp chăn cho cô, không biết trong lòng cô sẽ giễu cợt ngài ra sao.

May mà cô chỉ ho một tiếng, không mở mắt, hô hấp vẫn đều đặn, trông như chưa hề tỉnh giấc. Hoàng đế khẽ thở phào, rồi quay người bước nhanh ra ngoài.

Chu thái y vẫn còn quỳ chờ ở minh gian. Hoàng đế bước tới trước mặt ông, cúi nhìn xuống: “Hòa phi điều dưỡng thân thể… có khó lắm không?”

Chu thái y vội đáp: “Hồi Hoàng thượng, thân thể nữ tử, lúc niên thiếu điều dưỡng thì dễ, tuổi càng lớn càng gian nan. Nương nương thuở thiếu thời đã thất điều, nên nay mới thành chứng hàn khí nhập thể. Nhưng nô tài nhất định tận tâm tận lực, chăm lo cho thân mình Hòa nương nương.”

Niên thiếu thất điều.

Nàng làm sao có thể được điều dưỡng tử tế? Mười ba mười bốn tuổi đã rời mẹ, bị đưa tới Trường Châu. Một tòa Ngọa Vân Tinh Xá rộng lớn như vậy, đều dựa vào một mình nàng tu bổ, quán xuyến.

Trong lòng Hoàng đế thoáng chốc không yên.

Ngài tuyệt nhiên không thể vì mưu tính của mình mà sinh lòng áy náy với một nữ nhân. Nhưng… ngài lại thấy xót.

Hoàng đế lạnh giọng: “Trẫm không quan tâm ngươi điều dưỡng thế nào, cũng chẳng để ý ngươi dùng thuốc gì. Tóm lại, trẫm muốn nàng phải khỏe lại. Cái đầu này của ngươi, trẫm tạm gửi ở trên người Hòa phi. Nếu thân thể nàng có chuyển biến tốt, trẫm sẽ trọng thưởng. Nếu không thấy khá lên, trẫm sẽ lấy xuống.”

Chu thái y vội phủ phục: “Thần tuân chỉ.”

“Bình thân đi.”

Lương An đưa Chu thái y ra ngoài.

Trương Đắc Thông thấy Hoàng đế ngồi yên trên ghế tử đàn không động, bèn tiến lên:

“Vạn Tuế gia, hôm nay người đã lật bài của Thục chủ tử. Giờ này người đã chờ ở vây phòng Dưỡng Tâm Điện rồi.”

Hoàng đế liếc nhìn ông một cái.

Trương Đắc Thông lập tức im bặt.

“Truyền lời cho nàng ta, bảo nghỉ ở vây phòng.”

“Dạ… vậy Vạn Tuế gia, tối nay ngài còn về Dưỡng Tâm điện nghỉ không?”

Hoàng đế nhìn sang phía Tây Noãn Các. Sau lớp lớp màn trướng, vẫn nghe rõ tiếng hô hấp đều đặn, mềm mại của Vương Sơ Nguyệt.

Khoảng thời gian Hoàng đế phát đậu mùa gian nan nhất, chính nàng đã ở bên hầu hạ. Chỉ với một thân thể như vậy, không biết nàng đã cắn răng chịu đựng ra sao. Ngài nhớ tới sau khi nàng nhập cung, trước là bị chính ngài làm bỏng, sau lại quỳ giữa trời tuyết suốt một đêm, rồi bị Hoàng hậu phạt sang Càn Thanh Cung giữ đèn. Việc nào cũng tổn hại thân thể.

“ Hà Khánh.”

“Nô tài có mặt.”

“Trẫm dặn ngươi một câu.”

“Dạ, Vạn Tuế gia cứ nói, nô tài nghe đây.”

“Lại gần.”

“Dạ.”

Câu ấy, ngay cả Trương Đắc Thông cũng không nghe được.

Nói xong, Hoàng đế đứng dậy, sang Nam Thư Phòng xem tấu chương.

Hôm sau, Trương Đắc Thông cầm gậy đánh Hà Khánh đến nhe răng trợn mắt, mới ép được câu ấy ra.

“Vạn Tuế gia nói, lần sau khi ngài muốn trách phạt Hòa chủ tử, bảo nô tài phải khuyên can ngài.”