Ba Mươi Năm Làm Phi

Chương 83



Trời tháng tư, sau cơn mưa trở nên vô cùng trong sạch. Khi màn đêm buông xuống, bầu trời trải đầy những vì sao lấp lánh như những mảnh thuỷ tinh vỡ. Lúc Vương Sơ Nguyệt trở về Dực Khôn Cung, Kim Kiều và Lương An đều đứng quy củ bên ngoài Tây Noãn Các. Nghi trượng của Hoàng đế giống như một con rồng rực rỡ bằng vàng, uốn mình trước Dực Khôn Cung. au cánh cung môn, đèn trong Trú Vân Đường vẫn sáng. Nước mưa còn đọng trên mái hiên nhỏ xuống từng giọt như chuỗi hạt bị đứt, lẻ loi treo trước song cửa.

Thái giám Ngự Thiện Phòng bưng khay chén bát lần lượt lui ra. Vương Sơ Nguyệt nghiêng người sang một bên nhường đường, tiện thể liếc nhìn qua mấy món ăn trên khay, cá, vịt, dạ dày gà, tất cả đều còn nguyên vẹn, gần như chưa động đũa.

Hà Khánh thấy những món ấy bị dọn ra, không khỏi nhíu mày:

“Ôi chao, thế này thì ghi vào Khởi Cư Chú thế nào cho phải đây.”

Vương Sơ Nguyệt nhìn về phía bóng người in trên cửa sổ:

“Hoàng thượng đến từ lúc nào?”

Hà Khánh đáp: “Đã đến một lúc rồi. Hôm nay ở Dưỡng Tâm Điện, ngay cả sư phụ của nô tài cũng bị giữ ngoài cửa. Người cùng Vạn Tuế gia gặp Thập Nhất gia là Vương lão đại nhân. Vương lão đại nhân ra ngoài thì không hé nửa lời, còn bây giờ…”

Hắn hạ thấp giọng: “Bọn nô tài cũng không biết hai vị gia đã nói những gì. Chỉ biết lúc này Chu thái y đang ở trong. Hoà chủ tử, người… cẩn thận một chút.”

Tuy miệng nói vậy, nhưng cũng chỉ là dặn dò cho có. Chuyện Vương Sơ Nguyệt và Hoàng đế ở chung, hắn s* s**ng mãi đến giờ, dường như đã hiểu ra chút quy luật, mà lại cũng chẳng hiểu gì.

Nghĩ vậy, hắn tự tát nhẹ vào miệng mình một cái, rồi khom lưng vén rèm trước cửa cho Vương Sơ Nguyệt.

“Nô tài lắm miệng, mời chủ tử.”

Vương Sơ Nguyệt bước vào chính gian. Vừa nhìn đã thấy Chu Minh đang ngồi dưới đèn viết phương thuốc.

“Ôi chao, vi thần thỉnh an Hoà chủ tử.”

Ông vốn không thấy Vương Sơ Nguyệt bước vào, vội vàng hành lễ, đầu gối chạm xuống nền phát ra một tiếng “cạch” giòn tan.

“Hoàng thượng đã dặn vi thần viết sẵn phương thuốc, ở đây chờ nương nương, để đổi phương thuốc sau khi sang mùa.”

Vương Sơ Nguyệt nói: “Thuốc trước đây ta uống là của Hoàng thái y, ta thấy có phần hơi nóng.”

Chu Minh đáp: “Vâng, Hoàng thái y đã nói với vi thần về tình trạng thân thể của nương nương. Hàn khí trong người vẫn chưa trừ hết, uất lại trong ngũ tạng lục phủ không tan. Nếu không dùng chút thuốc ôn bổ thì khó thấy hiệu quả. Vì thế phương thuốc có phần mạnh hơn. Nhưng sắp vào hạ rồi, vi thần e nương nương khó chịu nổi quá nhiều nhân sâm và nhục quế. Vẫn phải chờ nương nương thay y phục xong, đưa tay ra để vi thần bắt mạch kỹ càng rồi mới định lại phương thuốc.”

Vương Sơ Nguyệt gật đầu.

“Được. Thân thể Hoàng hậu nương nương hiện giờ thế nào?”

Chu Minh đáp: “Bẩm nương nương, Hoàng hậu nương nương vốn có chứng huyết hư, nhưng trong lúc mang thai điều dưỡng rất tốt. Nay sinh hoàng tử xong, ngược lại những triệu chứng trước kia đã giảm đi không ít.”

“Ừm, vậy thì thật tốt. Ông đứng dậy viết phương thuốc cho Hoàng thượng đi. Kim Kiều, gọi Lương An vào đây, giúp thái y trông chừng đèn đuốc.”

Nói xong, cô để Kim Kiều lại chính gian, một mình bước qua bức địa chướng, tiến vào Trú Vân Đường.

Thường khi vào giờ này, Hoàng đế vẫn giữ nguyên tư thế nghìn năm không đổi, đang cúi mình bên án thư. Nhưng hôm nay ngài lại chống một tay lên má, cúi đầu nhíu mày, dường như có điều gì không thoải mái.

Vương Sơ Nguyệt vừa bước vào đã nghe thấy một tiếng “tách”, là tiếng Hoàng đế nuốt nước bọt.

Hoàng đế vốn đang suy nghĩ, lúc này chính ngài cũng bị âm thanh khôi hài của mình làm giật mình. Ngài vội buông tay, ngồi thẳng dậy, cúi đầu phủi phủi vạt áo. Thấy chưa đến mức lộ ra chuyện ch** n**c dãi đáng xấu hổ, lúc ấy mới yên tâm, lại đặt tay lên má như cũ, vừa lắc đầu vừa tự giễu cười khẽ.

Vương Sơ Nguyệt khẽ ho một tiếng. Hoàng đế trước hết sững lại, sau đó liền cứng đờ mặt, nghiêm chỉnh trở lại.

“Vào từ lúc nào?”

“Ta vừa mới vào, nói với Chu thái y mấy câu. Ta… đi thay y phục.”

“Đứng lại.”

“Vâng.”

“Vừa rồi… nàng thấy gì?”

“Hả? À… không thấy gì cả.”

“Nàng đi lấy gương cho trẫm.”

Vương Sơ Nguyệt nhìn quanh một lượt. Trú Vân Đường là thư phòng, vốn không có gương. Lúc này Kim Kiều và Lương An đều ở ngoài, nếu muốn tìm gương cho vị gia này thì phải đi sang Noãn Các một chuyến.

“Vậy ngài chờ một chút, ta đi lấy ngay.”

Cô vừa nói xong, đang định bước đi, lại nghe Hoàng đế gọi: “Thôi thôi, lại đây. Xem giúp trẫm chỗ này… có phải sưng rồi không.”

“Sưng?”

Vương Sơ Nguyệt vội kéo chiếc đèn gần đó lại gần. Dưới ánh đèn, Hoàng đế chậm rãi buông bàn tay đang ép lên má ra. Nơi bàn tay vừa ép xuống quả nhiên sưng phồng lên một cục lớn. Vương Sơ Nguyệt suýt buột miệng: “Ngài… bị ai đánh sao?”

“Đừng chạm vào, nói xem có sưng không.”

“Vâng… có hơi sưng. Ngài làm sao vậy?”

Hoàng đế lại đặt tay ép lên má, tiện tay đẩy chiếc đèn cô đang cầm sang một bên, ngắn gọn thốt ra hai chữ: “Hoả nha.”

Đang nói thì Chu thái y theo Lương An bước vào, quỳ trước án bàn: “Hoàng thượng, phương thuốc đã viết xong. Thần đã sai người đến Ngự Dược Phòng sắc thuốc, lát nữa sẽ mang tới.”

Hoàng đế vẫn ép tay lên má, mơ hồ “ừm” một tiếng.

Chu thái y ngẩng đầu liếc Vương Sơ Nguyệt một cái, do dự rồi nói tiếp: “Hoàng thượng, chứng đau răng do hoả của ngài có liên quan đến tâm trạng. Thần chỉ có thể dùng thuốc giúp phát tán, còn mong Hoàng thượng tự mình thư giải tâm tư, tả bớt tâm hoả, bảo trọng long thể.”

Hoàng đế ngẩng đầu: “Trẫm cho ngươi nói chưa? Phương thuốc viết xong thì ra ngoài chờ Hoà phi.”

Nói xong, ngài ném bút vào ống bút, phát ra tiếng “cộp” trầm đục, khiến Chu thái y hoảng hốt lập tức im bặt, theo Lương An vội vàng lui ra ngoài.

Hoàng đế dựa lưng vào ghế, vẫn ép tay lên má không chịu buông.

Một khi răng đau, nước bọt trong miệng liền nhiều lên. Bất chợt Hoàng đế hít một hơi, lại phát ra một tiếng hút nước bọt giữa môi răng đầy lúng túng.

Tiếng ấy tuy không lớn, Vương Sơ Nguyệt cũng chỉ nhìn sang chỗ khác, không hỏi gì. Nhưng Hoàng đế không tin cô không nghe thấy, trong lòng bỗng buông xuôi, dứt khoát kéo cô lại.

“Hôm nay nàng ở Ninh Thọ Cung chắc cũng khóc không ít. Muốn cười thì cứ cười đi.”

Vương Sơ Nguyệt nhìn dáng vẻ của Hoàng đế, dở khóc dở cười.

Hoàng đế liếc cô một cái, buông tay ra, chỉ vào má mình: “Xấu xí thế này nàng cũng nhìn rồi. Vương Sơ Nguyệt, hoặc là cười, hoặc trẫm sẽ khiến nàng khóc.”

Ngay cả cười cũng phải ép. Trương Đắc Thông đứng bên cạnh suýt nữa trợn trắng mắt với chủ tử của mình.

“Ngài đã nhịn cả ngày rồi, giờ còn tới chọc ta vui.”

“Ăn nói hồ đồ, trẫm chọc phụ nữ vui? Nàng tưởng trẫm là loại… người… ư…?”

Đau răng tuy không phải bệnh lớn, nhưng một khi đau lên thì thật sự muốn lấy mạng người.

Nếu có thể, Hoàng đế thực ra cũng không muốn để mình mất mặt trước cô một cách “bình dân” như vậy. Không chỉ mất mặt, ngay cả tâm tư mà chính ngài cũng không muốn thừa nhận lại bị cô nhìn thấu, càng khiến ngài khó xử.

May mà cô cũng đã quen với tính khí của ngài, dịu giọng nói:

“Được rồi được rồi, ngài là vị Hoàng đế tốt của Đại Thanh… tuyệt đối không mê đắm nữ sắc, cũng không đem tinh lực dùng trên nô tài chúng ta.”

Vừa nói, cô vừa cúi người thu dọn những tấu chương đang bày rải rác trên bàn.

Bộ tang phục trên người cô lúc này vẫn chưa thay. Từ nơi cổ tay lộ ra dưới ống tay áo lụa trắng, ánh đèn chiếu lên gần như toả ra ánh sáng như tuyết. Những ngón tay mềm mại khéo léo, chẳng bao lâu đã xếp lại gọn gàng toàn bộ tấu chương bị ngài lật tung.

“Chủ tử yên tâm, hôm nay ta không khóc.”

Nói xong, cô đứng thẳng người, khom mình hành lễ với ngài:

“Ngài cứ xem tấu chương đi, ta ở đây bồi ngài. Đợi ngài phê xong, ta sẽ đi thay y phục.”

Không khóc, vậy thì tốt.

Hoàng đế mượn ánh đèn nhìn vào đôi mắt cô, trong lòng mềm xuống, lặng lẽ rơi xuống bốn chữ ấy.

Nhân lúc cô đang thu dọn, ngài nuốt mạnh hai ngụm nước bọt, cuối cùng cũng làm sạch khoang miệng, rồi dùng giọng nghiêm chỉnh nói với cô:

“Vương Sơ Nguyệt, trẫm là Hoàng đế. Trẫm chưa từng nhịn nhục. Nàng đừng nói bậy.”

“Ta đâu có nói bậy. Rõ ràng Chu thái y nói vậy, bảo ngài phải tả bớt tâm hoả, bảo trọng long thể.”

Nói rồi, cô nắm lấy tay Hoàng đế, mở lòng bàn tay ngài ra.

“Còn chỗ này nữa, vừa rồi ta đã nhìn thấy.”

Cô nói vậy, Hoàng đế mới cúi đầu nhìn. Chỉ thấy trên lòng bàn tay hằn bốn vết móng tay. Ban ngày ngài còn chưa để ý. Giờ bị cô lật ra như vậy, ngài mới nhớ ra, hóa ra mình đã nắm chặt nắm tay suốt cả một ngày.

Trước khi đăng cơ, đó là thói quen của ngài. Khi ấy đấu trí cùng Tiên đế, nhẫn nhịn là con đường bắt buộc phải học. Dù có giận đến đâu, cũng chỉ có thể phát tác trong ống tay áo. Tay đưa ra sau lưng, siết chặt thành nắm đấm, ống tay móng ngựa che lại, dẫu lòng bàn tay bị lực nắm siết hằn đến bật máu, chỉ cần ép mình gánh nhục nhẫn nhịn là được.

Sau khi đăng cơ, ngài không còn cần phải tự làm tổn thương mình để kiềm chế tính tình nữa. ‘Hoàng đế’ là một thân phận vừa hư ảo lại vừa chân thực đứng trên điện đường. Khi đã mang danh hiệu ấy, bất luận trước kia ngài là người thế nào, cũng phải tự nguyện hoặc không tự nguyện trao cho thân thể máu thịt của mình ý nghĩa tôn quý. Một khi có tổn thương, sẽ có người vì thế mà chịu tội.

Cho nên khi nhìn thấy Vương Sơ Nguyệt căng thẳng nhìn những vết hằn nhạt trên lòng bàn tay mình, trong lòng ngài cũng dấy lên một cảm giác khác lạ. Ngài thích Vương Sơ Nguyệt quan tâm đến thân thể mình, nhưng lại không muốn trong sự xót xa của nàng có lẫn nỗi sợ.

“Chủ tử.”

“Ừ?”

“Trước kia khi ta làm việc ở Nam Thư Phòng, chưa từng thấy ngài nhịn ai bao giờ.”

“Ha, Vương Sơ Nguyệt. Thay vì vòng vo dò hỏi trẫm, chi bằng hỏi thẳng trẫm, hôm nay gặp Thập Nhất, trẫm đã nói gì.”

“Nô tài không dám.”

Nói xong, cô im lặng.

Ánh đèn chiếu lên mái tóc cô khiến những sợi tóc gần như trong suốt, cả đường nét thân hình cũng vì thế mà trở nên hơi mờ nhạt.

“Này, ngẩng đầu lên.”

“Vâng.”

“Nhìn trẫm.”

“Nô tài…”

“Nhìn trẫm.”

“Vâng.”

Bốn mắt nhìn nhau. Trong mắt cô lấp lánh một tầng nước mơ hồ. Dù những lời Hoàng đế sắp nói ra không hề dễ nghe, nhưng giọng điệu của ngài lại bị ánh mắt ấy ép cho dịu xuống.

“Thập Nhất vẫn như cũ, lời nói…”

Ngài bật cười nhạt.

“Ha… xuyên ruột nát gan.”

Nói xong, ngài bưng chén trà uống một ngụm. Nước trà theo cổ họng chảy xuống dạ dày.

Quả thật, “xuyên ruột nát gan”, hình dung đến cùng cực.

“Vậy lần này… vì sao ngài không rút đao?”

Cô thẳng thắn hỏi câu ấy, rồi lại cúi đầu nhìn những vết móng tay hằn trong lòng bàn tay ngài.

Không hiểu vì sao, Hoàng đế cảm thấy cả ngày hôm nay mình dường như chỉ chờ đợi đúng câu hỏi này. Không chỉ thế, khối mủ sưng đau trong lợi răng dường như cũng đang chờ câu nói ấy hoá thành lưỡi dao, rạch mở chỗ bế tắc.

Trong đầu ngài thậm chí chưa kịp nghĩ gì, đã buột miệng nói:

“Bởi vì, có một chuyện hối hận.”

Người trước mặt khẽ run vai.

“Chuyện gì?”

“Năm hoàng phụ băng hà, trước Càn Thanh Cung, trẫm đã không nhịn hắn, kết…”

Kết quả là làm bỏng Vương Sơ Nguyệt cô, lại ép cô quỳ giữa tuyết suốt cả một đêm.

Hoàng đế vẫn nhớ, Chu Minh từng mơ hồ nói qua: Vương Sơ Nguyệt vốn đã có chứng thể hàn, lại còn chịu cái lạnh thấu xương trong ngày đại hàn.

Nếu không phải như vậy… duyên con cái của cô cũng không đến nỗi mỏng manh đến thế.

Nhưng những lời ấy, Chu Minh không rõ đầu đuôi nên nói ra thì cũng thôi. Người thật sự biết nguyên do thì tuyệt đối không thể nói.

Hoàng đế lại là người miệng lòng không hợp. Cho dù bây giờ lời đã lên tới môi, ngài cũng không thể thẳng thắn nói ra. Vì thế, ngay cả Vương Sơ Nguyệt cũng không biết rằng trong trái tim cứng rắn như sắt đá của Hoàng đế, vẫn giấu một chuyện như vậy.

“Vậy… kết quả thế nào?”

“Không có gì.”

Giọng nói của ngài chùng xuống, như thuỷ triều rút đi.

Vương Sơ Nguyệt hiểu rằng, lời ngài không muốn nói thì dù có hỏi thế nào cũng không có đáp án.

Đã dừng lại ở đó, cô cũng liền im lặng theo.

Không khí nhất thời trở nên lúng túng. Vương Sơ Nguyệt đành chuyển ánh mắt và câu chuyện sang vết thương trên lòng bàn tay ngài.

“Ngài đã dùng sức đến mức nào vậy.”

“Đừng nhìn nữa.”

Hoàng đế quay mặt đi, nghĩ một chút rồi nhỏ giọng thêm một câu: “Cũng không đau.”

Vừa nói vừa muốn rút tay lại, ai ngờ dùng lực rồi mà vẫn không rút ra được.

“Này nàng…”

“Đừng cử động.”

Sau câu nói ấy, nỗi sợ hãi mà Hoàng đế vừa rồi còn nhìn thấy trong đáy mắt cô, lập tức biến mất. Cô sợ ngài lại rút tay ra, liền dứt khoát dùng cánh tay mình đè lên cổ tay ngài, cũng chẳng quản ngài đau hay không, chỉ cố giữ chặt không cho ngài động đậy.

“Chỗ này rách da rồi. Ta bôi chút thuốc cho ngài.”

“Vết thương nhỏ thế này bôi thuốc gì, có bôi thì cũng phải do Thái Y Viện làm, nàng lại quên rồi sao? Thân thể của trẫm, nàng…”

“Thuốc của họ sao giống thuốc của ta được. Ngài chờ một chút, ta đi lấy.”

Cô căn bản không cho ngài nói hết câu, nhanh nhẹn đứng dậy, bước vào Noãn Các.

Hoàng đế nghẹn lại nửa câu sau, không sao nói ra được.

Nhìn theo bóng lưng cô, cổ họng ngài bỗng thấy ngứa ngáy. Ngài dứt khoát cúi người xuống ho liên tiếp mấy tiếng.

Trương Đắc Thông hoảng hốt vội tới vuốt lưng cho ngài: “Vạn Tuế gia, ngài có muốn uống chút nước không?”

Hoàng đế xua tay.

“Ho mấy tiếng thế này, trẫm lại thấy dễ chịu hơn.”

Trương Đắc Thông lúc ấy mới thở phào, khẽ cười nói: “Vạn Tuế gia, Hoà chủ tử đôi khi tuy có hơi bạo dạn một chút, nhưng đối với ngài cũng là một tấm chân tình.”

Lời này nghe rất giả, lại là câu Trương Đắc Thông thường treo bên miệng. Bao nhiêu năm nay, người đứng trước danh xưng ấy thay đổi hết lần này đến lần khác, nào là Hoàng hậu, Thục tần, Thuận tần…

Hoàng đế sớm đã coi câu ấy chỉ là lời khách sáo. Chỉ có hôm nay nghe vào, trong miệng lại thấy ngọt.