Sau đó Khương Úy còn tìm đến tôi vài lần nữa, nhưng thái độ của tôi vẫn rất kiên quyết.
Tôi cảnh cáo anh ta rằng nếu còn quấy rầy, tôi sẽ bảo bố phong sát anh ta trong toàn ngành, lúc đó anh ta mới hậm hực bỏ đi.
Ba tháng sau, tôi chính thức được bổ nhiệm vào công ty với tư cách tổng giám đốc.
Ngay ngày đầu tiên đi làm, tôi đã bị Thẩm Điềm Nhã chặn lại.
Cô ta tiều tụy đi rất nhiều, sắc mặt vàng vọt, trông có vẻ sống không được tốt lắm.
Chiếc túi LV màu xanh cô ta hay đeo cũng biến mất, nghe nói đã bị Khương Úy đòi lại rồi.
Cô ta chặn đường tôi, vẻ mặt khép nép cung kính, khác hẳn với sự hống hách lúc trước.
Nhưng tôi vẫn thấy được sự không cam lòng ẩn giấu sâu trong đáy mắt cô ta.
“Nguyễn Thịnh,” cô ta cúi đầu nói nhỏ, “Trước đây là do tôi không hiểu chuyện, tôi thành thật xin lỗi cô. Mong cô đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với tôi nữa được không?”
Giọng cô ta nghẹn ngào như sắp khóc: “Mấy ngày nay tôi sống khổ sở lắm, cũng coi như đã bị trừng phạt rồi. Sau này tôi không bao giờ thế nữa, cầu xin cô, nếu phải rời khỏi Thịnh Dương thì tôi không sống nổi mất!”
“Cô làm ơn tích đức làm phúc được không?”
Tôi nhìn cô ta một cái rồi đáp: “Lúc cô cậy thế h.i.ế.p người, lẽ ra cô nên nghĩ đến việc cũng sẽ có người đối xử với mình như vậy.”
“Kỷ sở bất d.ụ.c vật thi ư nhân, đạo lý này chắc tôi không cần phải dạy lại cho cô đâu nhỉ.”
“Tôi đã cho cô rất nhiều cơ hội rồi, giờ thì muộn rồi.”
Tôi quay người bỏ mặc Thẩm Điềm Nhã đứng đó, phía sau vang lên tiếng khóc thút thít đầy tuyệt vọng và bất lực.
……
Ngày đầu thăng chức, tôi tổ chức một buổi đại hội cho toàn công ty.
Phòng họp lớn chật nín người, nhưng tôi vẫn nhận ra Khương Úy và Thẩm Điềm Nhã mặt mày tái nhợt ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Chủ yếu là vì sắc mặt của hai người họ quá tệ, tệ đến mức nổi bật giữa đám đông.
Những người từng nhắm vào tôi trước đây đều không bị bố tôi đuổi việc, ý của ông là để lại cho tôi tự tay xử lý để lập uy.
Tân quan nhậm chức thường có ba chiêu thị uy, tôi đứng trên bục cầm micro, nhìn xuống đám người đang cúi đầu run rẩy phía dưới.
Đó đều là những kẻ từng hùa nhau bắt nạt tôi.
Chỉ là bây giờ, biểu cảm của họ đã hoàn toàn đảo ngược.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi hắng giọng.
“Thịnh Dương chúng ta đang trên đà quốc tế hóa, mục tiêu là trở thành thương hiệu hàng đầu cả trong và ngoài nước. Hiện tại trong công ty đang tồn tại nhiều thói hư tật xấu, đây là điều khó tránh khỏi trong quá trình phát triển, nhưng tôi hy vọng sau khi tôi nhậm chức, sẽ không còn thấy cảnh cậy quyền cậy thế lộng hành nữa. Tôi mong mỗi người đều có thể dựa vào năng lực thực sự của mình để làm việc, cùng nhau xây dựng Thịnh Dương ngày càng lớn mạnh!
Những sự lộn xộn trước mắt chắc chắn phải được chấn chỉnh triệt để!”
Thẩm Điềm Nhã, Khương Úy, Hà Quỳnh, và cả Trương Khải Siêu nữa, các người chẳng bao giờ chịu tu chí làm việc, suốt ngày chỉ chăm chăm vào việc nịnh bợ, luồn cúi để bấu víu quyền lực, làm cho bầu không khí ở Thịnh Dương trở nên tồi tệ vô cùng. Lập tức thu dọn đồ đạc rồi rời khỏi đây ngay cho tôi, bộ phận kế toán sẽ chi trả thêm cho các người một tháng lương coi như bồi thường.
Thịnh Dương không bao giờ chào đón những hạng người như các người!
Mấy người họ nghe xong thì đứng không vững, thân hình lảo đảo, mặt cắt không còn giọt m.á.u mà cúi gầm đầu xuống.
Nếu không tận mắt chứng kiến cái vẻ hống hách, coi trời bằng vung của họ trước kia, tôi cũng chẳng thể ngờ những con người này lại có tới hai bộ mặt khác biệt đến thế.
Tôi đứng thẳng người, đưa mắt nhìn xuống tất cả mọi người phía dưới.
Biểu cảm của họ lúc này người thì sợ hãi, kẻ thì kinh ngạc, người lại đầy vẻ tò mò.
Ánh mắt mỗi người mỗi khác, nhưng trong mắt họ đều có chung một thứ, đó chính là sự phục tùng.
Họ phục tùng vị trí mà tôi đang nắm giữ.
Tôi chợt hiểu ra lý do tại sao bố lại muốn tôi che giấu thân phận để xuống cơ sở trải nghiệm cuộc sống.
Thực ra chuyện này đối với tôi không hề là chuyện xấu, bởi nếu cứ mãi sống dưới sự che chở của bố, tôi sẽ chẳng bao giờ thấy được bộ mặt thật của những người này.
Lòng tôi dâng trào muôn vàn cảm xúc, tôi đảo mắt nhìn qua những ánh nhìn đầy kính sợ của mọi người rồi trầm giọng lên tiếng.
“Tan họp.”
Thẩm Điềm Nhã lập tức đổ gục xuống, ngồi ngây dại ngay trên sàn nhà.
Nhìn dáng vẻ thất thần, hồn xiêu phách lạc của những người đó, lòng tôi bỗng trở nên thanh thản lạ thường.
Họ chẳng qua cũng chỉ là một nốt nhạc đệm nhỏ bé, là đám mây khói thoáng qua trên hành trình cuộc đời tôi mà thôi.
Khi tôi càng tiến lên những nấc thang cao hơn, họ sẽ càng trở nên nhỏ bé và mờ nhạt.
Tôi thu hồi ánh mắt rồi rảo bước đi về phía văn phòng.
Tối nay vẫn còn một cuộc đàm phán quan trọng, tôi cần phải nghỉ ngơi để dưỡng sức.
Con đường tôi đi vẫn còn rất dài, và tương lai phía trước đang rộng mở đầy ánh hào quang.
Sớm muộn gì tôi cũng sẽ không cần dựa dẫm vào bố nữa, để tất cả mọi người phải thực tâm nể phục chính bản thân tôi.