Tìm hiểu cơ sở như vậy là đủ rồi, chủ yếu vẫn phải làm tốt khâu quy hoạch và quản lý, Thịnh Dương sau này vẫn cần con gánh vác.”
Tôi gật đầu: “Vâng ạ.”
Sau đó, bố tôi dẫn theo đoàn giám đốc ra về. Ông chẳng cần nói thêm lời nào, ai nấy đều đã hiểu rõ thái độ của ông.
Tổng giám đốc quay đầu lườm cháy mặt giám đốc bộ phận, rồi quay sang tôi cung kính:
“Nguyễn tiểu thư, cô cứ yên tâm, chuyện này chúng tôi nhất định sẽ xử lý thỏa đáng.”
Tôi gật đầu rồi bước ra ngoài.
Vừa bước ra khỏi văn phòng giám đốc Phó, ánh mắt của mọi người nhìn tôi đã thay đổi hoàn toàn. Ai nấy đều tỏ ra nghiêm túc, giả vờ tập trung vào công việc.
Mấy người trước đây từng hùa theo Thẩm Điềm Nhã mắng c.h.ử.i tôi giờ không dám thở mạnh, chỉ biết cúi gầm mặt xuống như muốn tàng hình.
Thẩm Điềm Nhã thẫn thờ bước ra sau tôi, lúc này tất cả mọi người đều đã biết tổng giám đốc chẳng phải cậu ruột gì của cô ta cả.
Cô ta chỉ đang mượn oai hùm, lợi dụng cái mác họ hàng xa b.ắ.n đại bác không tới để làm loạn trong công ty.
Những đồng nghiệp trước đây từng nịnh bợ cô ta giờ lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng, họ đua nhau mỉa mai, châm chọc:
“Đúng là mở mang tầm mắt, chưa thấy ai mặt dày đi nhận vơ họ hàng như thế bao giờ, đây chẳng phải là l.ừ.a đ.ả.o trắng trợn sao?”
“Nổ cho cố vào, cái loại anh em họ xa lắc xa lơ mà cũng nhận là cậu, cô định hại c.h.ế.t ông cậu hờ đó mới cam lòng à Thẩm Điềm Nhã?!”
“Đúng thế, thảo nào đến cái xe cũng phải đi thuê, hóa ra cái gì cũng là đồ giả, cô không thấy nhục à?”
Thậm chí có người còn xông đến giật phắt đồ đạc trên bàn cô ta: “Hôm trước cô bảo cậu cô là chủ tịch rồi lấy mất cái cốc với cái túi của tôi, hóa ra toàn là lừa bịp!”
Thẩm Điềm Nhã bàng hoàng lùi lại một bước, va phải Khương Úy ở phía sau, cô ta quay đầu lại, đôi mắt rưng rưng nhìn anh ta đầy mong đợi.
“Khương Úy……”
Khương Úy không đáp, sắc mặt anh ta cực kỳ khó coi. Anh ta thẳng tay đẩy Thẩm Điềm Nhã ra rồi gắt:
“Cô dám lừa tôi à?”
Thẩm Điềm Nhã thẫn thờ nhìn anh ta.
“Tôi không lừa anh, ông ấy thật sự là cậu tôi mà. Hơn nữa chẳng phải anh nói anh ở bên tôi vì yêu tôi sao?”
Khương Úy cười lạnh: “Yêu cô á? Cô cũng xứng sao?”
Thẩm Điềm Nhã sững sờ, nhìn Khương Úy không thốt nên lời, nước mắt tuôn rơi lã chã, đôi môi run rẩy không nói được câu nào.
……
Nhìn vở hài kịch nực cười này, tôi cảm thấy thật phiền lòng nên chào giám đốc một tiếng rồi về nhà sớm.
Tôi muốn nghỉ ngơi một chút, nhưng chẳng bao lâu sau đã có tiếng gõ cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mở cửa ra, tôi thấy Khương Úy đang ôm một bó hoa đứng đó.
Tôi thực sự bái phục cái tài lật mặt nhanh như chớp của gã này.
Vừa nãy còn hận không thể dồn tôi vào đường cùng, muốn đá tôi ra khỏi công ty, giờ đã có thể diễn cảnh "co được dãn được" tới tặng hoa cho tôi.
Khương Úy nhìn tôi với vẻ mặt vô cùng chân thành: “Nguyễn Nguyễn, lúc trước là anh bị ma đưa lối quỷ dẫn đường, anh xin lỗi.”
“Anh không hề thích Thẩm Điềm Nhã, anh thực sự chỉ là nhất thời hồ đồ thôi, em tha thứ cho anh được không?”
Tôi vừa định lên tiếng thì anh ta đã ngắt lời: “Nhưng mà em cũng đâu có tin tưởng anh. Nếu em nói sớm bố em là chủ tịch Thịnh Dương thì chúng mình đã chẳng chia tay, chuyện này em cũng có lỗi mà!”
Tôi thực sự cạn lời.
Tôi nhìn Khương Úy rồi bảo: “Nếu anh thèm khát việc bám gót sếp như thế thì không nên tìm tôi, anh trực tiếp đi tìm bố tôi mà nhận làm bố ấy.”
Gương mặt Khương Úy lộ vẻ đau đớn, anh ta quỳ sụp xuống trước mặt tôi khóc lóc t.h.ả.m thiết:
“Nguyễn Nguyễn, anh thực sự xin lỗi.
Anh biết lỗi rồi, chúng mình bên nhau bao nhiêu năm, đều là mối tình đầu của nhau. Em cho anh thêm một cơ hội nữa đi, ai mà chẳng có lúc phạm sai lầm, em phải cho anh đường lùi để sửa đổi chứ!”
Anh ta khóc như nhà có tang, nhìn cái bộ dạng diễn trò này khiến tôi thấy buồn nôn.
Tôi nhẹ giọng hỏi: “Anh có nhớ lúc chia tay tôi đã dặn anh đừng hối hận, và anh đã khẳng định chắc chắn sẽ không hối hận không?”
Khương Úy vội nhào tới ôm lấy chân tôi.
“Anh hối hận rồi, anh thực sự hối hận.
Nhưng anh vẫn yêu em mà Nguyễn Nguyễn.
Anh ở bên Thẩm Điềm Nhã chẳng qua là để được ở lại Thịnh Dương thôi, anh định khi nào có chỗ đứng vững chắc sẽ chia tay cô ta rồi quay lại tìm em!”
Tôi nở một nụ cười đầy mỉa mai.
“Vậy ra tôi còn phải cảm thấy vinh hạnh nữa cơ à?
Khương Úy này, vốn dĩ tôi định nửa năm nữa khi tiếp quản công ty sẽ đưa anh lên làm tổng giám đốc, nhưng giờ xem ra anh có vẻ thích làm cháu rể hờ của tổng giám đốc hơn nhỉ.”
“Đừng tìm tôi nữa, ba năm bên nhau, đừng để tôi phải khinh bỉ anh thêm chút nào nữa.”
Nói đoạn, tôi thẳng tay đóng sập cửa lại.
Khương Úy ở ngoài cửa gào khóc t.h.ả.m thiết khiến tôi phát bực, tôi đi vào phòng ngủ, đóng c.h.ặ.t cửa rồi bật nhạc thật lớn.
Anh ta khóc lóc lúc này chỉ vì hối hận đã để mất cơ hội làm sếp, chứ anh ta chưa bao giờ hối hận vì đã chia tay tôi.
Người đàn ông này quá thực tế, tôi chợt nghĩ, tiền bạc đôi khi đúng là một thứ tốt.
Nó giống như chiếc gương chiếu yêu vậy, có thể soi rõ dưới lớp vỏ bọc kia rốt cuộc là người hay là quỷ.