Các người cũng xứng à?
Nhưng vì bầu không khí ở tầng dưới của Thịnh Dương vốn đã chẳng ra sao, bè phái nhan nhản, tôi muốn tận mắt xem bộ mặt thật của bọn họ như thế nào, nên gật đầu đáp:
“Được thôi, tôi nhất định sẽ đến góp vui.”
Biểu cảm của Thẩm Điềm Nhã khựng lại một nhịp, lát sau mới nghiến răng nói: “Vậy thì tốt quá.”
04
Bữa tiệc này là do Thẩm Điềm Nhã mời để dập tắt hoàn toàn những lùm xùm trước đó và bịt miệng các đồng nghiệp.
Vì thế nơi được chọn cũng khá sang chảnh, thuộc hàng trung thượng lưu, mỗi suất khoảng bốn năm trăm tệ.
Tôi lái chiếc xe BYD cũ kỹ của mình đến nhà hàng.
Thực ra lúc tốt nghiệp bố đã tặng tôi mấy chiếc xe, nào là Panamera, G-Class, rồi Aston Martin, nhưng tôi không thích gây chú ý nên hầu như chẳng bao giờ đụng đến, ngay cả Khương Úy cũng không hề hay biết.
Vừa đến cửa, tôi đã thấy mọi người vây quanh Thẩm Điềm Nhã như sao vây quanh trăng vậy.
Đến cả lão nhân sự khó tính trước đây giờ cũng cười nịnh nọt đến nhăn nhúm cả mặt.
Khương Úy đứng bên cạnh cô ta mỉm cười, vẻ mặt đầy tự hào như thể chính mình được vinh danh.
Cảnh tượng này khiến tôi thấy thật khó chịu, không muốn tiến lại góp vui, nhưng Thẩm Điềm Nhã đã liếc mắt thấy tôi ngay lập tức.
Mắt cô ta sáng lên, chỉ tay về phía tôi rồi hét lớn giữa đám đông:
“Nguyễn Thịnh kìa!”
Tôi khựng lại một chút, rồi quay đầu chào hỏi mấy người đồng nghiệp.
Lão nhân sự liếc nhìn tôi một cái rồi nhìn Thẩm Điềm Nhã, vội quay mặt đi chỗ khác như không thấy tôi.
Thẩm Điềm Nhã rút từ trong túi ra chiếc chìa khóa xe có logo Mercedes, đưa cho nhân viên phục vụ rồi nói đầy cao ngạo: “Đi đỗ xe giúp tôi.”
Nhân viên phục vụ cung kính nhận lấy chìa khóa, ra cửa nổ máy chiếc Mercedes S-Class.
Mấy đồng nghiệp khác lại được dịp tâng bốc: Đúng là Điềm Nhã có khác, lại đổi xe mới à? Tôi nhớ lần trước vẫn là Land Rover mà!
“Đúng rồi, Điềm Nhã nhà mình vừa là bạch phú mỹ, cậu lại làm tổng giám đốc, đúng là người chiến thắng trong cuộc sống.”
“Đã thế còn tìm được anh bạn trai đẹp trai thế kia nữa chứ!”
Khóe môi Thẩm Điềm Nhã nhếch lên một nụ cười kiêu ngạo: “Được rồi mà, đúng rồi Nguyễn Thịnh ơi, cô đi xe gì thế, để phục vụ đỗ giúp luôn cho tiện.”
Tôi xua tay: “Thôi không cần đâu, tôi đỗ dưới hầm rồi.”
“Ồ?” Thẩm Điềm Nhã trợn tròn mắt ra vẻ tò mò, “Thế cô đi xe gì vậy?”
Tôi bình thản đáp: “BYD thôi.”
“Hả?” Cô ta thốt lên đầy vẻ khoa trương, “Tôi thấy cô đeo túi cũng sang chảnh lắm mà, cứ tưởng điều kiện nhà cô tốt lắm chứ.”
“Ôi dào, làm gì có nhiều bạch phú mỹ như Điềm Nhã nhà mình cơ chứ, cô ngây thơ quá đấy Điềm Nhã ơi!”
Lão nhân sự cũng gật đầu, ý tứ đầy châm chọc: “Bây giờ có mấy cô gái trẻ ấy mà, hám danh lắm, cứ đi vay tiền mua túi hiệu cho bằng bạn bằng bè, cô điều kiện tốt như vậy không biết chuyện đó cũng là bình thường thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi cúi nhìn chiếc túi trên người mình.
Chiếc túi Hermes Birkin da cá sấu tía phối khóa kim cương, mẹ mua cho tôi, tôi cũng chẳng nhớ chính xác giá bao nhiêu, chắc cũng đủ mua được hai chiếc Mercedes S-Class.
Thực ra tôi chẳng hề theo đuổi hàng hiệu, nhưng mẹ tôi mỗi khi đi mua sắm cho bà đều tiện tay mua cho tôi một cái, ở nhà nhiều đến mức không còn chỗ chứa.
Mấy chiếc túi này với tôi cũng chẳng khác gì túi vải bạt, tôi cứ thay đổi xoành xoạch, chắc trước đây từng đeo Gucci hay Chanel gì đó nên bị Thẩm Điềm Nhã nhìn thấy.
“Toàn là hàng nhái cao cấp thôi,” lão nhân sự bồi thêm, “Trên mạng bán đầy ra ấy mà, hàng loại A có vài trăm tệ một cái, cô đừng để bị lừa, có hạng người không phải giàu sang thật nhưng lại cứ thích giả làm bạch phú mỹ đấy!”
Thẩm Điềm Nhã nghe xong lời đó, liền che miệng cười đầy đắc ý.
“Đúng là mở mang tầm mắt.”
Khương Úy đứng bên cạnh với vẻ mặt phức tạp nhìn tôi, dường như có chút thương hại, lại có phần khinh miệt.
Tôi nhìn người phụ nữ bên nhân sự, không hiểu nổi tại sao bà ta lại có ác ý lớn với mình đến thế.
Rõ ràng từ trước đến nay tôi chưa từng đắc tội gì bà ta.
Nhưng ngẫm lại tôi liền hiểu ra, vị trí giám đốc nhân sự đang trống và bà ta là ứng cử viên sáng giá, có không ít người đang nhăm nhe cái ghế này.
Bà ta biết tôi và Thẩm Điềm Nhã có mâu thuẫn, nên muốn giẫm đạp tôi để lấy lòng cô ta, hy vọng cô ta sẽ nói tốt vài câu trước mặt ông cậu tổng giám đốc.
Tôi liếc nhìn bà ta một cái, ghi nhớ cái tên này trong đầu.
Loại tiểu nhân này tôi nhất định phải nhổ cỏ tận gốc, chậm nhất là đến tuổi nghỉ hưu phải cho bà ta thôi việc.
Hạng người này mà lên làm giám đốc nhân sự, nắm quyền điều hành nhân sự của Thịnh Dương, thì chẳng phải công ty sẽ biến thành thiên đường của hội "con ông cháu cha" hay sao?!
……
Sau khi chế nhạo tôi một trận, mấy người đó vây quanh Thẩm Điềm Nhã đi vào phòng bao, cô ta nghiễm nhiên ngồi vào ghế chủ tọa, còn tùy tiện đẩy tôi vào một góc khuất.
Tôi cũng chẳng buồn để tâm, lẳng lặng ăn phần của mình.
Nhưng Thẩm Điềm Nhã vẫn không có ý định buông tha, cô ta chỉ vào chiếc túi tôi đang đeo rồi cười nói:
“Nguyễn Thịnh này, túi của cô là dòng Himalaya đấy à, làm trông như thật nhỉ, cô mua hết bao nhiêu tiền thế?”
“Đeo cái túi giả mà cũng không biết xấu hổ,” người bên nhân sự khinh khỉnh liếc tôi một cái.
“Dùng hàng nhái cao cấp lại càng mất mặt hơn chứ sao?”
Thẩm Điềm Nhã cười đắc ý gật đầu: “Đúng đấy Nguyễn Thịnh, tôi không có ý gì khác đâu, nhưng làm người thì tốt nhất đừng nên quá hư vinh, cô thấy có phải không?”
Cả phòng bao bỗng chốc im bặt, tất cả mọi người đều nhìn về phía tôi.
Ai nấy đều cảm nhận được bầu không khí đã thay đổi, Thẩm Điềm Nhã bắt đầu tập trung hỏa lực để công kích tôi.
Tôi cảm thấy hơi phiền phức.
Đám người này ngày thường không lo làm việc, công ty trả lương để họ ngồi đây lục đục đấu đá nhau thế này sao?
Đây là công ty nhà tôi cơ mà!
Nhưng tôi chưa kịp lên tiếng thì chị Vương ngồi bên cạnh đã mở lời.