Ba Tôi Là Chủ Tịch

Chương 6



“Thẩm Điềm Nhã, cái xe kia là cô thuê đúng không, một ngày hết bao nhiêu tiền thế?”

Tôi kinh ngạc nhìn chị ấy.

Chị Vương cũng làm ở bộ phận nhân sự, nhưng nhà chị ấy thực sự rất giàu, thuộc diện hộ gia đình nhận tiền đền bù giải tỏa đời đầu, chị đi làm thuần túy là để tìm kiếm giá trị bản thân.

Sớm nghe nói chị không ưa lối hành xử của Thẩm Điềm Nhã, không ngờ chị lại trực tiếp "xé xác" cô ta trước mặt mọi người như vậy.

Sắc mặt Thẩm Điềm Nhã lập tức cứng đờ, cô ta lắp bắp:

“Cái, cái gì mà thuê, chị Vương chị nói gì thế?”

Chị Vương bật cười.

Chị lấy điện thoại ra, tìm được một bài đăng trên vòng bạn bè: “Chiếc xe này bạn tôi cũng từng thuê rồi, biển số hỗ T431X, vì đúng vào ngày sinh nhật nên tôi nhớ rất kỹ.”

“Không có tiền thì đừng có cố ra vẻ, đến cái xe Mercedes cũng phải đi thuê, làm người tốt nhất đừng nên quá hư vinh, cô thấy có phải không?”

Mặt Thẩm Điềm Nhã cắt không còn giọt m.á.u, há miệng định cãi nhưng không thốt nên lời.

Thực tế thì biển số xe đó chúng tôi chẳng ai nhớ rõ, nhưng nhìn phản ứng này của cô ta, ai nấy đều hiểu rõ ngọn ngành.

Hóa ra cô nàng "bạch phú mỹ" này chỉ là đồ giả tạo.

Đây chính là những lời Thẩm Điềm Nhã vừa nói, nghe xong tôi thấy hả dạ vô cùng.

Thấy tôi cười, Thẩm Điềm Nhã lập tức nổi khùng: “Cô cười cái gì hả Nguyễn Thịnh, ngày nào cũng đeo cái túi nhái rẻ tiền mà cô thấy hay lắm à? Xe của tôi là vì đem đi bảo dưỡng ở cửa hàng 4S nên mới phải thuê xe khác đi tạm, còn cô thì sao, cái xe nát của cô có bán đồng nát chắc cũng chẳng ai thèm!”

Tôi thản nhiên cười đáp: “Cuống rồi đấy à, cái túi này của tôi đủ mua hai chiếc xe của cô đấy, cô lên mặt cái gì chứ?”

“Hai chiếc xe cơ đấy?!”

Thẩm Điềm Nhã cười khinh bỉ: “Ai mà chẳng biết ngày nào cô cũng lái cái xe chưa đầy mười vạn tệ đi làm, loại người đeo cái túi hai triệu tệ mà lại lái xe đấy sao? Cô nói dối cũng phải có mức độ thôi chứ?!”

Người bên nhân sự cũng hùa theo: “Đúng thế, khoác lác vừa phải thôi, Nguyễn Thịnh ạ, hư vinh thì còn châm chước được, chứ nói dối là vấn đề đạo đức rồi đấy!”

Khương Úy nhìn tôi với vẻ mặt đầy thất vọng.

“Nguyễn Thịnh, điều kiện nhà em thế nào anh là người rõ nhất, em nhận lỗi với Điềm Nhã đi cho chuyện này qua đi.”

Tôi bị đám ngốc này chọc tức đến mức định đập bàn đứng dậy, thì chị Vương đột nhiên cầm lấy túi của tôi, quan sát kỹ lưỡng rồi vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

“Hermes Birkin Himalaya, lại còn là khóa kim cương, da cá sấu trắng lì.”

“Đây chính xác là hàng thật, tôi cũng có một chiếc nhưng chỉ là bản thường thôi, Nguyễn Thịnh, em đúng là cao thủ ẩn mình đấy.”

Người khác nói có thể họ không tin, nhưng chị Vương đã lên tiếng thì tất cả đều chấn động.

Mọi người đều biết nhà chị Vương rất giàu, mấy món đồ Hermes với chị chỉ là chuyện nhỏ, con mắt nhìn hàng của chị không bao giờ sai được.

Biểu cảm của Thẩm Điềm Nhã lúc này cực kỳ đặc sắc, cô ta ngây người lẩm bẩm:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Cái gì cơ?”

Chị Vương nhẹ nhàng chạm vào bề mặt túi, tán thưởng: “Tôi cũng từng muốn mua chiếc này mà không mua nổi đấy, cơ mà đối với hạng người đến xe Mercedes còn phải đi thuê thì chắc cô chưa bao giờ được nhìn thấy nó đâu nhỉ.”

“Thiếu hiểu biết không đáng sợ, không có tiền mà còn cố ra vẻ thì mới là……”

Chị Vương đưa trả túi cho tôi, nhìn Thẩm Điềm Nhã với cái bĩu môi đầy khiêu khích.

“Không thể nào!” Thẩm Điềm Nhã mất bình tĩnh hét lên, “Tôi không tin, Khương Úy rõ ràng đã nói với tôi là nhà cô rất nghèo!”

Khương Úy cũng nhìn tôi với ánh mắt không thể tin nổi.

Ánh mắt của mọi người nhìn Thẩm Điềm Nhã bắt đầu trở nên lạnh lẽo.

Cứ tưởng là tiểu thư giàu có quyền thế, hóa ra đến cái xe cũng phải đi thuê.

Tôi không thèm đáp lời cô ta, chỉ cười nói với các đồng sự: “Mọi người ăn đi ạ, quán này tuy rẻ nhưng đồ ăn khá là chất lượng.”

Thái độ của các đồng sự đối với tôi khách khí hơn hẳn, ánh mắt họ cứ vô thức lưu luyến dừng lại trên chiếc túi của tôi.

Nửa buổi tiệc còn lại, Thẩm Điềm Nhã không nói thêm câu nào, gồng mình trụ đến cuối cùng để đi thanh toán.

Bước ra khỏi khách sạn, tôi cười bảo Thẩm Điềm Nhã: “Mau mang xe đi trả đi, chậm tí nữa là bị tính thêm tiền đấy!”

Các đồng sự đồng loạt che miệng cười thầm, Thẩm Điềm Nhã hậm hực lườm tôi cháy mặt, nếu ánh mắt có thể g.i.ế.c người thì chắc cô ta đã đóng đinh tôi tại chỗ rồi.

……

Buổi tối về đến nhà, Khương Úy gửi cho tôi một tin nhắn.

“Em giàu có như vậy, tại sao không nói cho anh biết sớm hơn? Có phải em cố tình không?!”

“Sao em có thể làm thế hả Nguyễn Thịnh, hóa ra từ trước đến nay em chưa bao giờ tin tưởng anh!”

Tôi cười lạnh một tiếng, chặn sạch mọi phương thức liên lạc của anh ta.

Đúng là đồ xúi quẩy!

05

Sau chuyện đó, tôi và Thẩm Điềm Nhã chính thức rơi vào cảnh "nước sông không phạm nước giếng" nhưng đầy căng thẳng.

Đề án của tôi đã được thông qua, tôi thuận lợi dựa vào năng lực của mình để ở lại Thịnh Dương.

Khương Úy cũng được ở lại vì Thẩm Điềm Nhã đã nhờ bên nhân sự can thiệp.

Chẳng biết là nghiệt duyên gì mà cả ba chúng tôi lại bị phân vào cùng một nhóm nhỏ.

Hôm đó khi vừa tan làm, tôi bị một đồng nghiệp gọi lại.

“Giám đốc Phó bảo cô lên văn phòng một chuyến.”