Nhìn vẻ mặt ngập ngừng của anh ta, tôi đoán chắc chẳng có chuyện gì tốt lành, quả nhiên vừa vào phòng đã thấy người bên nhân sự, Thẩm Điềm Nhã và Khương Úy đều có mặt ở đó.
Có mấy người này ở đây thì chắc chắn là có biến, tôi hơi bực bội, nhìn giám đốc Phó chờ ông ta lên tiếng.
Giám đốc Phó hất hàm về phía người bên nhân sự: “Cậu nói rõ tình hình cho tiểu Nguyễn nghe đi.”
Bà ta liếc xéo tôi một cái, đầy ác ý nói: “Chuyện là thế này, thưa Trương tổng, nhóm ba hiện đang quá đông người, các nhóm khác đều khống chế dưới 10 người, chỉ riêng nhóm ba là có 11 thành viên.”
“Chúng tôi thấy tình trạng này sẽ làm tăng chi phí vận hành của công ty, nên cần phải cắt giảm một người ở nhóm ba.”
Khóe môi Thẩm Điềm Nhã nhếch lên đắc thắng.
Tôi hiểu ngay vấn đề, tám phần mười lại là do cô ta bày trò, chẳng qua lần này là chiêu "rút củi dưới đáy nồi", định đá tôi văng khỏi công ty.
Đôi khi tôi thật sự khâm phục Thẩm Điềm Nhã, cô ta kiên trì bày mưu tính kế không ngừng nghỉ, cứ như thể tôi là kẻ thù không đội trời chung của cô ta vậy.
Tôi không thèm đếm xỉa đến bà nhân sự kia mà nhìn thẳng vào giám đốc Phó.
Lão giám đốc này ngày thường vốn dĩ rất thân thiết với Thẩm Điềm Nhã, chắc lần này chỉ là diễn kịch theo đúng quy trình để ép tôi thôi việc.
Quả nhiên, giám đốc Phó gật đầu nói: “Cậu nói cũng có lý, vậy theo cậu nên cắt giảm ai đây?”
Bà nhân sự tiến lên một bước: “Nhóm ba mới nhận thêm Thẩm Điềm Nhã, Khương Úy và Nguyễn Thịnh.”
“Thẩm Điềm Nhã làm việc rất nỗ lực, nghiêm túc, tham gia nhiều dự án, năng lực xuất chúng.”
“Khương Úy đối nhân xử thế cũng rất tốt, một chàng trai đầy tiềm năng và ham học hỏi.”
“Còn Nguyễn Thịnh,” bà ta lườm tôi một cái rồi tiếp, “Nguyễn Thịnh bị đồng nghiệp đ.á.n.h giá rất tệ, cậy nhà có tiền nên làm việc không nghiêm túc, không đoàn kết, thường xuyên gây mâu thuẫn với mọi người, thưa Trương tổng, tôi thấy nên sa thải Nguyễn Thịnh!”
Tôi bị khả năng đổi trắng thay đen của bà ta làm cho bật cười.
“Chị Gì ơi, tôi vào đây ba tháng nộp bốn bản đề án, thế mà chị bảo tôi làm việc không nghiêm túc sao? Tôi cậy nhà có tiền thì cậy thế nào? Chị bảo tôi gây mâu thuẫn với đồng nghiệp, cụ thể là người nào thế?”
Bà ta thèm nhìn tôi lấy một cái, khinh khỉnh nói: “Đây là thái độ cô nói chuyện với tiền bối đấy à? Bố mẹ cô không dạy cô thế nào là giáo dưỡng sao?”
Giám đốc Phó cũng nhíu mày phụ họa: “Tiểu Nguyễn này, tiên trách kỷ hậu trách nhân, người khác góp ý là muốn em tiến bộ, đừng có lúc nào cũng chỉ biết tìm lỗi ở người khác, người trẻ thì nên khiêm tốn một chút!”
Thẩm Điềm Nhã đắc ý nhìn tôi, còn Khương Úy cũng gật đầu bồi thêm: “Trương tổng, tôi có thể làm chứng.”
“Nguyễn Thịnh thực sự thường xuyên gây hấn với đồng nghiệp, trước đây Điềm Nhã đã có lòng mời mọi người đi ăn để hòa giải quan hệ, vậy mà Nguyễn Thịnh lại nói năng kèn cựa, châm chọc, tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến của chị Gì.”
Giám đốc Phó ngả người ra chiếc ghế da, làm bộ làm tịch nhìn tôi: “Em thấy đấy tiểu Nguyễn, không phải tôi không bao che cho em.”
“Mà thật sự là em đã gây phẫn nộ trong lòng mọi người quá nhiều rồi.”
Mấy người họ kẻ xướng người họa, kịch bản cứ như đang diễn hài ấy.
Tôi cảm thấy ngọn lửa giận trong lòng ngày càng bùng cháy, lạnh lùng nhìn giám đốc Phó nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Nói trắng ra chẳng phải vì cậu cô ta là tổng giám đốc sao, ông còn bày đặt làm màu làm gì?”
“Cô nói cái gì hả!” Giám đốc Phó đập bàn quát lớn, mặt đỏ gay vì giận.
“Cô có còn chút giáo dưỡng nào không hả!”
Tôi cười lạnh.
“Nếu cái thói nịnh bợ, bợ đỡ, đ.â.m sau lưng người khác được gọi là giáo dưỡng thì tôi đúng là không có thật, cái da mặt của tôi chắc dồn hết lên mặt các người rồi, nhìn xem từng lớp da mặt dày như tường thành thế kia mà!”
Bà nhân sự khinh miệt: “Nếu cậu cô là tổng giám đốc thì cô cũng có quyền làm thế đấy, không có bản lĩnh thì đừng có nói nhảm!”
“Có tiền thì có ích gì? Có tiền cùng lắm chỉ là hạng trọc phú, có quyền mới là thật sự!”
Giây phút này, cơn giận của tôi đã lên đến đỉnh điểm!
Tôi chẳng làm gì sai cả, anh người yêu tham phú phụ bần đá tôi, cô đồng nghiệp biết mình là kẻ thứ ba vẫn mặt dày chen chân vào tình cảm của tôi, tôi đều đã nhẫn nhịn, tôi chỉ đang nỗ lực làm tốt công việc của mình!
Chỉ vì một kẻ mà trong mắt họ là có quyền thế thấy tôi ngứa mắt, mà những người vốn chẳng hiểu gì về tôi lại hùa vào dìm hàng, nịnh nọt kẻ khác, rốt cuộc là vì cái gì chứ?!
Tôi đã làm sai điều gì sao?
Sai lầm duy nhất của tôi là đã quá nhẫn nhịn, đáng lẽ ngay từ đầu tôi nên đuổi việc hết tất cả bọn họ mới đúng!
Tôi nhìn chằm chằm vào bà nhân sự, bình thản lên tiếng:
“Ý của bà là, ai có quyền thế thì người đó có quyền quyết định đúng không?”
“Tất nhiên rồi!” Bà ta cười mỉa mai đáp.
“Đây là ngoài xã hội! Cô tưởng vẫn còn ở trong trường học như trước đấy à?!”
Khương Úy cũng hùa theo: “Đúng thế Nguyễn Thịnh, em lúc nào cũng ngây thơ như vậy, tỉnh lại đi.”
Tôi gật đầu.
“Được, tôi hiểu rồi.”
Nói đoạn, tôi quay sang bảo giám đốc Phó:
“Gọi điện cho chủ tịch đi.”
Giám đốc Phó ngẩn ra: “Cô điên rồi à Nguyễn Thịnh, cô có báo lên đến chủ tịch thì cũng vô ích thôi!”
Tôi lắc đầu.
“Ông có đoán được tại sao tôi lại tên là Nguyễn Thịnh không?”