Bạc Tình Sao Sinh Tương Tư

Chương 1: 1



Mẹ ta từ nhỏ đã dạy rằng, nam nhân trong thiên hạ phần lớn đều là những kẻ bạc tình.

 

Vì vậy sau một đêm xuân phong với Thẩm Cảnh Hành, ta dứt khoát lựa chọn “bỏ cha giữ con”.

 

Suốt sáu năm qua, ta mở rộng việc làm ăn từ chân núi Thính Vân đến tận kinh thành, cửa hàng mở hết cái này đến cái khác, nghiễm nhiên trở thành một tiểu phú bà ẩn danh nơi kinh thành.

 

Đứa trẻ cũng lớn lên từng ngày, thông minh tuấn tú lại ngoan ngoãn.

 

Ai ngờ một ngày ra ngoài, lại vô tình va phải xe ngựa của Nhiếp chính vương đương triều.

 

Một bàn tay thon dài, trắng lạnh từ trong kiệu đưa ra, giọng người trong kiệu bình thản không gợn sóng, thanh lãnh như ngọc:

 

“Xảy ra chuyện gì?”

 

Âm thanh quen thuộc khiến ta lập tức hóa đá.

 

01

 

“Trường An, mau quỳ xuống.”

 

Ta vội vàng kéo tay Trường An quỳ trước xe ngựa của Nhiếp chính vương, đầu cúi thấp đến mức gần như vùi vào cổ áo.

 

Chỉ sợ người phía trên nhận ra mặt ta.

 

Hôm nay là Trung Thu, kinh thành vô cùng náo nhiệt, ta liền dẫn Trường An ra ngoài dạo hội đèn.

 

Lúc đoán đố đèn không để ý, tiểu t.ử này lại bị dòng người chen lấn đẩy ra ngoài, thậm chí suýt nữa còn đ.â.m vào xe ngựa của người khác.

 

Chỉ là không ngờ, vị Nhiếp chính vương Thẩm Cảnh Hành này… lại chính là hắn.

 

Ta trước đây chỉ biết hắn tên là Thẩm Tam, nào ngờ tên thật lại là Thẩm Cảnh Hành.

 

Cảnh Hành, Cảnh Hành, cái tên này quả thật rất hay, cũng rất hợp với con người hắn.

 

Chỉ là vị công t.ử bệnh yếu từng ngồi vá áo từng mũi kim sợi chỉ cho ta năm xưa, sao nay lại trở thành một vị vương gia lạnh lùng, nắm quyền sinh sát trong hoàng thành?

 

“Vương gia thứ tội, tiểu nhi nghịch ngợm, to gan va phải xe ngựa của ngài, dân nữ dạy con không nghiêm, thật sự có lỗi.”

 

Trường An đứng bên thấy ta như vậy, đứa bé lập tức bước lên chắn trước mặt ta, giọng vừa gấp gáp vừa non nớt:

 

“Nhiếp chính vương thứ tội, không phải lỗi của mẫu thân con, là con bị người ta chen lấn đẩy ra nên mới va phải ngài, ngài đừng tức giận được không?”

 

Điều duy nhất khiến ta thấy may mắn lúc này là Trường An ngoài đôi mắt và sống mũi giống hắn, còn miệng lại giống ta.

 

Những chỗ khác thì chẳng giống ai cả.

 

Mấy cảnh m.á.u ch.ó trong thoại bản kiểu ‘vừa nhìn đã nhận ra’, may mà không xảy đến với Trường An.

 

“Không sao.”

 

Giọng nói nhàn nhạt vang lên trên đỉnh đầu.

 

Nhẹ bẫng, không nghe ra cảm xúc gì.

 

Ta vẫn kéo Trường An quỳ đó: “Dân nữ có tội, xin Vương gia cho phép dân nữ cùng con trai quỳ đến khi ngài rời đi.”

 

Nếu bây giờ đứng dậy, gương mặt ta nhất định sẽ bị Thẩm Cảnh Hành nhìn thấy.

 

Một khi bị nhận ra thì rắc rối lớn.

 

Nhưng người phía trên lại chậm chạp không có động tĩnh.

 

Bỗng nhiên vang lên tiếng bước chân, một góc áo màu nguyệt bạch chợt xuất hiện trước mắt.

 

Trong tầm mắt, bàn tay thon dài quen thuộc kia đã đỡ Trường An đứng dậy.

 

Ta bỗng nhớ lại sáu năm trước, cũng chính đôi tay ấy từng nhóm lửa nấu cơm cho ta, giặt giũ xếp chăn.

 

Chủ nhân của đôi tay đó ngày ngày chịu thương chịu khó làm những việc như một hiền thê lương mẫu, ngoan ngoãn như thỏ trắng chờ ta trở về.

 

Mà nay cảnh còn người mất, Thẩm Cảnh Hành trước mắt lại đứng trên cao nhìn xuống ta.

 

“Vì sao không dám ngẩng đầu lên?”

 

Dòng hồi ức bị cắt ngang, ta vẫn cúi đầu: “Dân nữ dung mạo xấu xí, e rằng sẽ làm Vương gia kinh hãi.”

 

Người trước mặt ta đứng yên một lát.

 

Dường như khẽ cười lạnh một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ta còn đang phân vân không biết tiếng cười lạnh đó có phải mình nghe nhầm hay không, hắn đã xoay người.

 

Không nói thêm gì mà rời đi.

 

Đây là… không nhận ra ta sao?

 

Ta thở phào nhẹ nhõm.

 

Vội nắm tay Trường An lập tức trở về nhà, hội đèn cũng chẳng còn tâm trạng mà thưởng thức.

 

Không ngờ ngày hôm sau lại có vị khách không mời mà đến.

 

Ta đích thân đến một cửa tiệm son phấn dưới danh nghĩa của mình để kiểm tra sổ sách, đang cùng tiên sinh kế toán bàn bạc về doanh thu tháng trước và việc nhập hàng tháng tới, bỗng nghe bên ngoài vừa rồi còn náo nhiệt lại chợt yên lặng như c.h.ế.t.

 

Nhận thấy có điều bất thường, ta nghi hoặc đi xuống lầu xem xét.

 

Chỉ thấy trong tiệm, các nữ nhân đều nín thở, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa si mê, chăm chú nhìn vào một nam t.ử trong điện.

 

Đợi khi nhìn rõ người đó là ai, tim ta lập tức thắt lại.

 

… Thẩm Cảnh Hành?

 

Hắn đến đây làm gì?

 

“Không biết Vương gia đích thân đến tiểu điếm là có việc gì?”

 

Ta ép xuống sự hoảng loạn trong lòng, ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình thản như không.

 

Đã bị nhìn thấy rồi, càng trốn tránh càng khiến người ta sinh nghi, chi bằng cứ thản nhiên đối diện.

 

Huống hồ trên đời này đâu phải không có người giống nhau.

 

“Bổn vương nghe nói son phấn của Lan Anh Các này rất tốt, không ít công chúa cùng phi tần trong cung đã bỏ qua những loại tiến cống, ngược lại đều mua của Lan Anh Các.”

 

Thẩm Cảnh Hành đặt hộp son trong tay xuống, khi nhìn về phía ta, ánh mắt lại vô cùng xa lạ.

 

Như thể ngoại trừ ngày hôm qua, hắn chưa từng gặp ta.

 

“Vừa hay ngày kia là sinh thần của Thái hậu nương nương, bổn vương đến đây chọn lựa một chút.”

 

Xa cách sáu năm, không còn là thiếu niên mười tám tuổi còn mang nét thanh tú non nớt giữa thiếu niên và thanh niên.

 

Hiện tại Thẩm Cảnh Hành hai mươi bốn tuổi, ngũ quan càng thêm sắc nét, dáng người càng cao lớn, vẻ nho nhã tuấn tú lại thêm vài phần trầm ổn của kẻ đứng trên cao cùng khí thế áp bức khiến người khác phải e dè.

 

Thật khiến người ta có chút sợ hãi.

 

Ta cười khan vài tiếng: “Chỉ là chút son phấn nhỏ bé mà cũng đáng để Vương gia đích thân đến, tiểu điếm thật đúng là vinh hạnh lớn lao.”

 

“Nếu đã vậy, dân nữ xin đề cử vài loại son đặc chế, phù hợp với thân phận tôn quý của Thái hậu nương nương.”

 

Hắn khẽ gật đầu.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Nhìn một vòng, lại thật sự nghiêm túc chọn lựa son phấn.

 

Trước kia hắn chỉ từng giúp một mình ta chọn những thứ này, nay lại cũng có thể chọn cho nữ nhân khác rồi.

 

Nghe nói hoàng đế đương triều còn nhỏ tuổi, Thái hậu cũng chỉ mới hai mươi ba.

 

Ngoài dân gian đồn rằng Nhiếp chính vương và vị Thái hậu này quen biết từ thuở thiếu niên, thanh mai trúc mã, tình cảm sâu đậm, nào ngờ một sớm thân phận cách biệt như trời vực, thanh mai gả cho tiên đế, trúc mã lại trở thành con kế.

 

Nay tiên đế đã qua đời, Nhiếp chính vương và Thái hậu cùng nhau phò tá ấu đế, hai người dường như lại nảy sinh tình cảm, lời đồn mập mờ khắp nơi.

 

Ta còn đang mải suy nghĩ, Thẩm Cảnh Hành trước mặt lại đột nhiên đổi đề tài:

 

“Chủ tiệm còn trẻ như vậy, không biết đứa trẻ năm nay mấy tuổi?”

 

Tim ta bỗng đập mạnh một cái.

 

Hắn hỏi chuyện đứa trẻ làm gì?

 

Nếu hắn nhận ra ta, nói đứa trẻ năm sáu tuổi chẳng phải tự mình lộ tẩy sao?

 

“Bốn tuổi.” Ta mặt không đổi sắc, bình thản nói dối.

 

Cho dù hắn có nhận ra ta thì sao?

 

Xa cách sáu năm, trừ mười tháng mang thai.

 

Đứa trẻ bốn tuổi, thế nào cũng không thể là con của hắn.